Chỗ đất trống nơi chiếu phim điện ảnh đã xuất hiện rất nhiều người, Cố Tiểu Nhị mang ba con gà nhà mình tới bên dòng suối bắt sâu, bản thân cậu nhóc thì ngồi ở vị trí tốt phía trên, còn chiếm cho người nhà mấy vị trí, thời điểm thấy đoàn người Cố Hoài An đến thì cậu nhóc đứng lên vẫy tay kêu gọi.
“Trời bên ngoài rất nóng” Lâm Vãn Thanh ám chỉ.
Đôi mắt người nào đó giật giật, vẫn không buông tay ra, bị vợ trừng mắt nhìn vài lần lại véo vài cái, hơn nữa trên đất trống người đến người đi, người xem phim điện ảnh quả thật rất nhiều, anh mới từ bỏ để tay xuống. Lúc này Lâm Vãn Thanh mới cười tủm tỉm buông lỏng tay đang bóp chặt thịt mềm bên hông người đàn ông nào đó, rồi cô bé Tiểu Cố An đi đến chố Cố Tiểu Nhị.
Cố Hoài An dẫn Cố Trạch đi theo.
Dù vậy, cũng có người nhìn hành động qua lại của hai vợ chồng vừa rồi vào mắt.
“Tiểu Ngọc à, chị nói mà, em nhìn Lâm Vãn Thanh kìa, làm trò trước mặt nhiều người như vậy, vừa đánh vừa véo phó đoàn trưởng Cố, người phụ nữ này không phải thứ tốt, mỗi ngày ở nhà không làm việc, trước đó chị đi qua bên ngoài, thấy phó đoàn trưởng Cố ở trong sân giặt đồ, Lâm Vãn Thanh kia ngồi trên ghế nằm, người phụ nữ như vậy sao xứng đôi với phó đoàn trưởng Cố chứ?”
Chỗ đất phía sau ba hàng người, Vương Mỹ Quyên ngồi trên cái ghế nhỏ, cầm một nắm hạt dưa, bắt chéo chân lải nhải với Tần Ngọc bên cạnh.
Tần Ngọc không muốn phản ứng lại Vương Mỹ Quyên, nhưng Vương Mỹ Quyên liên tiếp lải nhải, cô ta chỉ có thể cưỡng chế bị thương trong lòng, nhẹ nhàng mở miệng: “Chị dâu, chị đừng nói như vậy, xứng hay không xứng cũng không phải do chúng ta định đoạt.
“Hừ, lời này cũng đúng, người này chính là kẻ muốn cho người muốn nhận, ấm trà xứng nắp trà, lúc trước em nhiệt tình với phó đoàn trưởng Cố như vậy, vội vàng muốn làm mẹ kế, đến cuối cùng không gả được vào cửa nhà họ Cố không phải sao?”
Tần Ngọc, người vội vàng muốn làm mẹ kế: “”
Cuối cùng cô ta cũng biết vì sao chị dâu mình lại nói Vương Mỹ Quyên có một cái miệng thối, nghe xem đây là tiếng người sao?
Sắc mặt Tần Ngọc khó coi, sau đó Vương Mỹ Quyên lại nói chuyện với cô ta, cô ta một chữ cũng không đáp. Vương Mỹ Quyên cũng không phải kẻ ngốc, bà ta nhìn ra Tần Ngọc tức giận, ngậm miệng không nói nữa. Hừ! Tần Ngọc cô ta thì có gì ghê gớm, không phải do cô ta có một anh trai làm doanh trưởng sao, dáng vẻ không đẹp bằng Lâm Vãn Thanh, cả ngày ôm quyển sách bi thương thu nguyệt, phó đoàn trưởng Cố thích cô ta được mới lạ.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai người kết thúc trong không vui, cô ta nhớ tới lời Vương Mỹ Quyên vừa nói, Tần Ngọc nắm chặt khăn tay, đã nắm chặt đến thay đổi hình dáng. Cô ta không cam lòng, cũng không hiểu, bản thân cô ta có chỗ nào không tốt, rõ ràng là cô ta thích phó đoàn trưởng Cố trước, cô ta cũng có thể nuôi tốt ba đứa cháu của phó đoàn trưởng Cố, không phải chỉ là mấy đứa nhỏ loi choi sao, để cho bọn nó ăn no mặc ấm là được.
Phó đoàn trưởng Cố còn muốn đưa bọn nó đi học, anh trai cô ta còn nói cô ta không phải người biết chăm trẻ con. Vừa nhớ tới lời này, lòng cô ta tràn đầy không cam lòng. Cô ta không tin, bản thân cô ta không tốt, chẳng lẽ người phụ nữ tên Lâm Vãn Thanh kia tốt sao? Buồn cười, chỉ cần là phụ nữ, đều sẽ không thật lòng quan tâm đối xử tốt với đứa trẻ không phải con ruột chính mình.
Phim điện ảnh chiếu tối hôm nay chính là “Nhật ký lưu lạc của Tam Mao”, khi nhỏ Lâm Vãn Thanh đã xem chuyện xưa của Tam Mao, đã sớm bị thương rồi, chỉ là các chị dâu trong quân khu đối mặt với Tiểu Tam Mao đáng thương đều nước mắt lưng tròng.
Chờ đến khi phim điện ảnh chiếu xong, chị dâu Lâm còn rưng rưng: “Mệnh của đứa bé Tam Mao này quá khổ, xã hội cũ ác độc, đúng là ăn thịt người.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館