Bên ngoài trời mưa to, một con vịt kêu quạc quạc vui sướng bay qua, theo sau là Cảnh Hồng Mai quỷ khóc sói gào.
“A, vịt của tôi, mày đừng chạy nữa, mày mà chạy tao lại phải mua vịt về đẻ trứng à?!”
Không biết có phải ảo giác hay không, Lâm Vãn Thanh bỗng cảm thấy con vịt kia nghe được lời này Cảnh Hồng
Mai, tiếng vẫy cánh càng vui vẻ hơn.
Cũng đúng thôi, nếu cô mà là con vịt kia, có nói cái gì cũng sẽ không quay lại đâu.
Trở về vừa phải đẻ trứng lại còn bị ăn thịt, không được thoải mái tự do có khi còn mất mạng.
Kế bên là nhà chị dâu Trương, có vẻ tối qua nhà họ ngủ khá ngon, nên sáng ra đã nghe thấy tiếng chị dâu
Trương quát tháo doanh trưởng Trương.
“Cơm bà đây làm xong rồi, Trương Chí Xa nhà ông còn định ở lì trên giường đến bao giờ đây!?”
“Dậy rồi, dậy rồi, bà không cần gọi. “Tôi không gọi ông dậy được chắc?”
“Không đúng, vợ ơi, tại sao Mãn Thương được ăn bánh nướng áp chảo còn tôi chỉ được ăn bánh bột ngô vậy.
“Con trai nó còn cao lên được đúng không? Ông mà cao lên được, tôi cũng cho ông ăn bánh nướng áp chảo rồi”
Doanh trưởng Trương: “”
Chưa đầy một phút sau, cách vách lại truyền ra tiếng khóc của Mãn Thương: “Oa, mẹ ơi, cha lấy bánh nướng áp chảo của con ăn rồi!”
“Đồ không biết xấu hổ nhà ông, Trương Chí Xa ông cút về đây cho tôi!”
“Mẹ đừng kêu nữa, cha chạy mất rồi. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Buổi sáng hôm nay vẫn náo nhiệt ghê.
Buổi sáng náo nhiệt qua đi, Lâm Vãn Thanh vào phòng bếp nấu cơm. Cô cắt hành và thái thịt dạng hạt lựu, nấu một nồi bánh canh bột mì.
Ngày mưa dầm gió lạnh như này, không gì tuyệt vời hơn được ăn một bát bánh canh tươi ngon thơm phức. TruyenLau.com
Trận mưa to này kéo dài suốt ba ngày ba đêm, đến ngày thứ tư mà vẫn còn mưa rơi.
Cơm sáng xong xuôi, quân đội gọi điện thoại tới báo, phụ cận thôn trang xuất hiện tình hình nguy hiểm, có người dân đang bị mắc kẹt ở trong nhà, cần Cố Hoài An đưa bộ đội tới tham gia cứu viện.
Trước khi đi, anh lính Tiểu Trương mở cửa xe jeep tới đón, Lâm Vãn Thanh dẫn bọn nhỏ ra đưa tiễn anh.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Trên đường đi cẩn thận nhé, có thời gian rãnh nhớ gọi điện về nhà đấy”
Lâm Vãn Thanh cùng với đám nhóc con đều lưu luyến không nỡ rời.
Cố Hoài An mặc quân phục, bế từng đứa nhỏ lên thơm, cuối cùng hôn một cái thật kêu trên mặt vợ, còn cười nói: “Đồng chí Lâm yên tâm, anh còn muốn cùng em đầu bạc răng long, ba năm hai đứa”
Anh nói cái lời gì vậy!?
Lâm Vãn Thanh đỏ bừng mặt, trừng mắt lườm một cái.
Cố Hoài An cười một tiếng rồi cất bước rời đi.
Anh lính Tiểu Trương vui tươi hớn hở đi theo phía sau.
Phó đoàn trưởng Cố với chị dâu tình cảm tốt thật đấy!
Xe jeep khởi động, mấy đứa nhỏ cũng vẫy tay chào tạm biệt chú.
“Gặp lại chú sau nhá”
Quan quân của quân khu đều phải dẫn bộ đội đi cứu viện, cả trăm hộ gia đình đều chỉ còn lại nhóm quân tẩu và bọn nhỏ ở nhà.
Cũng may nhóm quân tẩu sống ở chân núi, địa hình lại cao hơn đôi chút so với những nơi khác, nên nước mưa sẽ chảy về con suối, vì vậy sẽ không thể chảy ngược về đây.
Nhưng dù là như vậy, trong sân vẫn tích một lượng nước không nhỏ, Lâm Vãn Thanh nhìn sơ qua một chút, cô cảm thấy nước bên ngoài thế mà đã dâng cao đến được mắt cá chân cô rồi, vậy mà còn có xu hướng dâng cao hơn nữa.
Vì ngăn nước mưa chảy vào trong nhà, nhóm chị dâu dẫn theo đám trẻ nhà mình cầm thau ra ngoài tát nước. Đến giữa trưa, mưa bên ngoài cuối cùng cũng ngừng.
Lâm Vãn Thanh dùng miếng vải buộc Tiểu béo ú ở trên lưng và ra lệnh cho Cố Trạch với Cố Tiểu Nhị cầm thau gỗ lạch cạch ra ngoài tát nước.
Cố Trạch thì không phải lo, thân là anh cả, nhóc vừa hiểu chuyện vừa nghe lời, bảo đi tát nước là đi tát nước ngay.
Nhưng Cố Tiểu Nhị thì không được như vậy, nhóc coi chuyện này thành lễ hội té nước, thấy trong sân nước nôi lênh láng, gót chân nhỏ tr*n tr** đã lập tức nhảy vọt vào trong sân
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館