Mặt ngoài nên ăn thì ăn, nên uống thì uống, bộ dạng như không có việc gì, song thật ra mỗi khi tối đến cô vẫn luôn thấy lo lắng.
Nhưng lo lắng cũng vô dụng, Cố Hoài An là quân nhân, trách nhiệm và công việc chính của anh là bảo vệ quốc gia. Nơi nào có nguy hiểm, nơi đó sẽ có các chiến sĩ quân giải phóng xuất hiện cứu viện.
Những lời này không phải nói suông.
Đêm khuya ngày thứ năm, Lâm Vãn Thanh chuẩn bị ngủ, bỗng có một bóng người cao lớn thấp thoáng xuất hiện ở trong sân.
Có trộm sao?
Trái tim Lâm Vãn Thanh run lên, cô bật đèn pin mini đi xem mới phát hiện, thì ra là phó đoàn trưởng Cố râu ria xồm xoàm trở về.
“Cố Hoài An!”
Lâm Vãn Thanh ném đèn pin trong tay đi, chạy tới ôm anh.
“Anh về rồi sao?”
“Ùm.”
Cố Hoài An hôn lên mái tóc dài của vợ, nghe thấy âm thanh nức nở nhỏ bé trong lòng, trái tim anh run lên, bàn tay to nắm chặt lại buông ra, chỉ có thể xem như không có việc gì mà nói: “Đồng chí Lâm, anh đã không được ăn cơm hai ngày rồi, em không thưởng anh bát canh nóng, có lẽ anh sẽ ngất xỉu ngay tại đây đấy”
Cái người này!
Lâm Vãn Thanh vừa đau lòng vừa buồn cười, cô buông anh ra rồi đeo tạp dề vào phòng bếp, lập tức bắt đầu bận rộn công việc.
Trong nhà vẫn còn con cá trắm cỏ Cố Tiểu Nhị bắt được ở sông, Lâm Vãn Thanh hầm canh cá, làm bánh ngô, ngoài ra còn luộc thêm bảy, tám quả trứng gà, xào vài món cơm nhà nữa, cuối cùng còn bưng cả canh ra cho anh ǎn.
Cố Hoài An thật sự đã mấy ngày không được ăn cơm nóng rồi, anh há mồm to uống hết hai bát canh cá to đùng, ăn bốn cái bánh bột ngô, ba quả trứng gà, mới thở ra một chút rồi ăn chậm lại.
“Trong nồi còn canh cá đấy, em lấy thêm bát nữa cho anh nhé?”
Lâm Vãn Thanh trông Hoài An uống mấy ngụm đã hết bát canh nên vội mở miệng nói.
Cố Hoài An gật đầu, há to mồm ăn bánh ngô: “Bọn nhỏ đâu em?”
“Ngủ hết rồi” TruyenLau.com
Vừa nói xong, hai đứa lớn trong phòng đã ngửi thấy mùi chạy ra.
“Thím ơi, có đồ ăn ngon ạ? Chú Cố?”
“Anh ơi, chú Cố về rồi!”
“Chú Cố!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hai cậu nhóc lao tới như đạn pháo b.ắ.n ra, Cố Hoài An cười lớn ôm lấy hai đứa nhỏ, nâng lên: “Nặng quá đi.
“Hì hì, do thím nấu ăn ngon đó ạ.
“Ùm.”
TruyenLau
“Oa, thím”
,,
Tiểu béo ú trong phòng cũng tỉnh lại.
Lúc này trong nhà đừng mong được yên tĩnh. Lâm Vãn Thanh cười cười ôm lấy Tiểu béo ú, một nhà năm người hòa thuận vui vẻ.
Cuối tháng tám, bọn nhỏ lại liên tục chuẩn bị bắt đầu đi học. Hôm nay Lâm Vãn Thanh đang ở nhà nấu cơm, có một người phụ nữ đến trước cửa, tóc ngắn sát tai, khuôn mặt vừa điềm đạm vừa kiên định, cô ấy cười nói: “Xin chào, tôi là Phùng Nam.
Phùng Nam sao?
Tim Lâm Vãn Thanh đập nhanh một nhịp, lọ nước tương trong tay rơi xuống đất, đổ lênh láng khắp sàn, dù đã chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng cô vẫn không ngờ thời khắc này sẽ tới nhanh như vậy.
“Chào chị, tôi là Lâm Vãn Thanh”
Sau khi ổn định lại cảm xúc, Lâm Vãn Thanh khom người cúi xuống nhặt lọ nước tương rơi trên mặt đất lên, mỉm cười đưa tay ra.
Phùng Nam ở phía đối diện cũng giống như bao người bình thường khác, nhưng mở miệng ra lại có thể làm người ta giật mình.
“Tôi nghĩ cô đáng ra cũng không biết hôm nay tôi tới đây để làm gì.
Lâm Vãn Thanh: ””
Nếu cô biết thì đã không thấp thỏm như vậy rồi.
Chỉ là, cô ấy tới đây không phải là muốn đuổi cô rời đi, để lại Cố Hoài An và mấy đứa nhỏ lại cho cô ấy sao? Lâm Vãn Thanh ngừng một chút định nói ra câu hỏi trong đầu, nhưng cuối cùng chỉ mỉm cười lắc đầu. Ánh mắt nhu hòa của Phùng Nam lộ ra ý cười, cô gái trẻ tuổi trước mặt có vẻ so với cô gái trong trí nhớ của cô không giống nhau lắm, diện mạo khác biệt, khí chất hay cách ăn nói cũng chẳng hề liên quan. Quả thật cô gái này lớn lên rất xinh đẹp, mắt đen môi đỏ, giọng nói trong trẻo, làn da trắng ngần, cười lên trông mềm mại vô cùng, nhìn qua liền biết là người từng được người nhà chiều chuộng nuôi lớn.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館