Nghe chú Cố nói vậy, Cố Tiểu Nhị đành nghe lời buông cái d.a.o trong tay xuống, Lâm Vãn Thanh cũng dừng công việc lại, về phòng bưng ba cốc chè đậu xanh ra, vừa ngọt vừa có thể giải nhiệt, hai anh em Cố Trạch uống một hơi hết mấy cốc liền.
Cố Hoài An cúi đầu uống mấy ngụm, đầu lưỡi nếm được vị ngọt, ngừng một lát rồi uống cạn nước chỉ để dư lại chè đậu xanh.
Lâm Vãn Thanh ôm Tiểu Cố An, cười khanh khách nhìn Cố Hoài An, thầm nghĩ hóa ra anh ấy không thích ngọt.
Quả nhiên chờ đến bữa trưa, nhìn thấy trên bàn bày ra món cá chua ngọt thơm ngon ngào ngạt kia, lông mày Cố
Hoài An khẽ giật một cái.
“Uống canh cá đi” Lâm Vãn Thanh mời mọi người ăn canh.
“Oa” Cố Tiểu Nhị bưng bát lên húp thử một ngụm, giơ ngón cái lên: “Chua chua ngọt ngọt, tay nghề của thím giỏi quá đi”
“Ngon quá” Cố Trạch cũng nhấp miệng khen ngợi.
“Ngon thì ăn nhiều vào nhé”
Lâm Vãn Thanh cười tủm tỉm múc một bát canh cá lớn, bỏ thêm thịt cá vào rồi đặt ở trước mặt Cố Hoài An, nhiệt tình nói: “Phó đoàn trưởng Cố vất vả rồi, ăn nhiều vào nhé” Cố Hoài An: “..”
Trong nhà có ba đứa nhóc còn có Cố Hoài An có sức ăn lớn, không chỉ có nồi cá chua ngọt bị ăn sạch, mà đến cơm cũng hết rất nhanh. Ăn xong,Cố Hoài An ra sân giặt áo sơ mi. Nhìn người nào đó mặc áo lên thì gầy, mà cởi áo ra thì có thịt, ăn nhiềunhư thế mà dáng người vẫn hoàn hảo không bị béo phì, Lâm Vãn Thanh cảm thấy hơi ê răng, tên này lớn lên kiểu gì thế, ăn đến thế rồi mà vẫn không bị mập.
Ăn xong bữa trưa, cả nhà vẫn đi nghỉ ngơi như thường lệ. Đến hai giờ chiều, Cố Hoài An đi ra ngoài đúng giờ, hai mẫu ruộng của gia đình đều trồng ngô, bây giờ là mùa mưa, cỏ dại ở hai bên bờ ruộng mọc lên rất nhanh, nếu không ra nhổ hết cỏ lên, chất dinh dưỡng của ngô sẽ bị cỏ hút hết.
TruyenLau
Lâm Vãn Thanh rót nước sôi ra để nguội, thái dưa chuột với củ cải, lấy một ít cơm còn dư nặn thành món cơm nắm để ăn tạm.
Ba đứa trẻ đã ăn ngủ no nê, Tiểu Cố An tràn đầy sức sống, cậu bé cũng muốn theo ra cửa. Lâm Vãn Thanh không để c* cậu làm loạn, Cố Hoài An nhìn sắc trời bên ngoài một lát, hơi âm u nên sợ là buổi tối sẽ có mưa. Một nhà năm người cùng nhau ra ngoài. Cảnh sắc dưới chân núi tuyệt đẹp, chuồn chuồn bay lướt qua mặt nước, những loài hoa dại không biết tên phủ kín núi đồi, đủ loại hoa thi nhau khoe sắc khiến cảnh sắc càng thêm mỹ lệ.
“Thím, hoa, hoa”
Tiểu Cố An nhìn những bông hoa nhỏ mọc khắp đồi, thò người ra muốn hái hoa.
TruyenLau
Lâm Vãn Thanh tiện tay hái mấy ngọn cỏ đuôi chó, đan thành một chú thỏ đưa cho bé con.
“Thỏ con nè”
c* cậu nắm chặt “con thỏ” toét miệng cười lộ ra cái răng trắng nhỏ xíu. “Thím ơi, thím biết đan con hổ không ạ?” Cố Tiểu Nhị nhìn con thỏ con trong em trai mình, chớp chớp mắt mở miệng hỏi.
Website TruyenLau.com
“Con hổ à, Tiểu Trạch thì sao?”
Cố Trạch ngẫm nghĩ rồi nói: “Thím, con muốn hình con chó”
Lâm Vãn Thanh đan cỏ thành hình con hổ và con ch.ó con rồi đưa cho hai anh em, còn hứa là lúc về nhà sẽ làm cho mỗi đứa một cái chong chóng nữa. Cố Hoài An nhìn thấy nụ cười ngây ngô của ba đứa nhóc, khóe môi khẽ nhếch lên: “Không ngờ là “đồng chí Lâm” lại là người đa tài đa nghệ như vậy”
Lâm Vãn Thanh khiêm tốn buông tay: “Đâu có đâu, nếu đồng chí Cố cũng thích, thì chỉ cần kêu một tiếng “thím” thôi, tôi cũng sẽ làm cho anh một cái chong chóng mà”
Cố Hoài An: ””
“Phụt. Cố Tiểu Nhị không nhịn được, che bụng nhỏ cười ha ha.
“Ha ha, vậy là chú chỉ lớn bằng bọn con thôi”
“Đúng đó” Hai mắt Cố Trạch cũng ngập tràn ý cười.
“Bằng tuổi, chú, hai tuổi” Tiểu Cố An cười toe toét lộ ra hai cái răng trắng nhỏ, bị bộ dùng cái tay nhỏ ví von.
Khuôn mặt tuấn tú của Cố Hoài An lập tức tối sầm lại: “..”
Trong một ruộng ngô dưới chân núi, Vương Mỹ Quyên đang làm việc nóng tới mức chảy hết cả mồ hôi.
Răng cưa trên lá ngô cứa vào cánh tay bà ta đau đớn, trong lòng thì nghẹn một cục tức, nhớ tới bộ dạng ông chồng của bà ta sáng sớm đã bảo bà ta xuống ruộng cùng, mặt không ra mặt, mũi không ra mũi là lại tức mà không nói ra được.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館