Mợ Đường vội vàng không ngừng hái đậu xuống bỏ vào giỏ rau, đậu này rất xanh tốt, thừa dịp chưa già thì hái xuống rồi rửa sạch, bất kể là làm mì hay là xào rau đều cực thơm.
Mợ Đường đang hăng hái, cậu cả Đường nâng quần từ trong phòng đi ra, hắn nhìn vào trong sân, thuận miệng nói: “Làm gì còn mưa đâu.”
“Cũng không phải là chỉ mưa một đêm, còn chưa dừng lại đâu.”
Mợ Đường xách giỏ rau từ trong sân trở về, đem giỏ rau đặt trở lại phòng bếp, tự mình múc nước rửa mặt bên bể nước.
Đúng lúc này, cửa phòng phía đông kêu lên một tiếng, vẻ mặt tiều tuỵ của Lâm Vãn Thanh từ trong phòng đi ra, cả người dường như không còn tí sức lực nào, thều thào hô một tiếng “Mợ ơi.”
Mợ Đường thấy Lâm Vãn Thanh rời giường, liền cười nói sáng nay ăn mì đậu, vừa định để cô rửa tay thì nghe thấy Lâm Vãn Thanh che miệng, sau đó ho khụ khụ một cái.
“Thanh Thanh, con làm sao thế? Sáng sớm sắc mặt liền không tốt, có phải là bị cảm lạnh rồi hay không?” Mợ Đường vội vàng lau tay, đi lên sờ trán Lâm Vãn Thanh một cái, đúng là có hơi nóng lên, miệng liền lẩm bẩm: “Thanh Thanh, con đây là bị sốt rồi, nhất định là ngày hôm qua trời mưa cho nên con mới bị cảm lạnh, vậy là không được rồi, con mau trở về phòng nằm đi, đợi lát nữa ăn cơm, mợ sẽ mang thuốc vào cho con nhé.”
Lời nói lải nhải của mợ Đường tràn đầy sự quan tâm, khiến cho mặt Lâm Vãn Thanh nóng lên, nhưng cô vẫn lắc đầu: “Dì út nói hôm nay muốn đến huyện thành mua váy, nếu con không đi thì dì ấy sẽ rất tức giận.”
“Thu Đào đi huyện mua váy, cần con đi theo làm gì!? Bản thân lớn như vậy rồi, lại còn làm dì út, đi đến huyện thành mà còn muốn cháu mình đi theo nữa sao? Thật sự là càng lớn càng kỳ cục! Thanh Thanh, con đừng sợ, cứ việc trở về phòng nằm đi, có chuyện gì thì mợ sẽ giúp con gánh vác!”
Mợ Đường nói liền một mạch, bà ấy được gả đến nhà họ Đường cũng nhiều năm rồi, đối với cô em chồng Đường Thu Đào này, tính tình rất quái đản, không dễ ở chung nên đã sớm sinh đầy oán hận
Lúc này nghe Lâm Thanh Vãn nói, sự tức giận kia liền không áp chế được nữa.
Mợ Đường đã ờ đây nhiều năm như vậy, em chồng có chủ ý gì, mợ ấy có thể không nhìn ra sao?
Chắc là con bé ấy thấy trong tay Thanh Thanh có chút tiền, rõ ràng là muốn tay không bắt cướp đây mà! Website TruyenLau.com
Dù sao cũng là dì út, sao có thể làm ra loại chuyện như này chứ!?
Mợ Đường càng nghĩ càng thêm không vui.
“Càng lớn càng kỳ cục sao? Em đang nói về ai vậy?”
Cậu cả Đường trở về phòng khoác áo choàng đi ra, nghe thấy lời này liền hỏi.
Nói ai ư, còn có thể là ai nữa chứ? Website TruyenLau.com
Mợ Đường thấy cậu cả Đường, miệng lưỡi liền nhanh chóng đem toàn bộ chuyện Đường Thu Đào làm trước kia mà nói ra.
“……… Biết anh là một người đàn ông tâm tình thô kệch, nhưng anh cũng mở mắt ra mà nhìn xem đi, từ khi Thanh Thanh tới, Thu Đào có thêm được bao nhiêu là thứ tốt, trên người mặc toàn là váy mới, túi xách gì đó đều là từ chỗ Thanh Thanh mà ra. Thanh Thanh là một đứa trẻ tốt, tính tình lại mềm mại, con bé phàm là không muốn đi, Thu Đào liền ở nhà hùng hổ nổi giận lôi đình, cứ như vậy mà phải chi tiền ra bên ngoài, còn nữa, hôm nay con bé đang phát sốt lên như thế, nhưng vẫn còn muốn cùng với Thu Đào đi huyện thành. Anh nói thử xem chuyện này là như thế nào đây?”
Mợ Đường nói thao thao bất tuyệt, lông mày cậu cả Đường liền nhíu lại, đôi mắt Lâm Vãn Thanh rũ xuống, làm ra bộ dạng nhu nhược như tiểu bạch hoa hoảng sợ bất lực, mắt hạnh ươn ướt những giọt nước mắt: “Mợ đừng nói nữa, có trách thì hãy trách con đây, bị mưa một chút liền sinh bệnh, cho dù con có bị bệnh thì cũng không sao đâu.” TruyenLau
Nói xong, thỉnh thoảng còn nức nở vài cái.
Mợ Đường càng tức giận hơn, nói với cậu cả Đường: “Đó anh nhìn xem, đây đều là chuyện tốt của đứa em gái tốt bụng của anh đó!”
“Thật sự là quá kỳ cục!”
Cậu cả Đường nổi trận lôi đình, tức giận đập mạnh vào cửa, cánh cửa cũ kỹ kêu kẽo kẹt kẽo kẹt rồi đổ sập xuống một tấn tro bụi.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館