Từ khi cha mẹ qua đời, quần áo Cố Tiểu Nhị mặc chính là quần áo cũ lúc trước, trước đó Lâm Vãn Thanh đã may cho mỗi cậu nhóc một bộ quần áo mới, hai đứa lớn là quần đơn giản dễ mặc, đứa nhỏ là quần yếm dễ thương, xinh xắn, còn đan cho mỗi đứa một chiếc áo len mới.
Đứa út háo hức đến mấy ngày, vốn tưởng rằng đợi đến tết mới có thể có quần áo mới.
Không nghĩ tới, thím lại làm quần áo mới cho bọn họ nhanh như vậy.
Miệng của Cố Tiểu Nhị cũng sắp nhếch lên tận trời, gặp người liền lải nhải khoe khoang hai câu.
Khoe đến mức đám bạn nhỏ đều ghét bỏ cậu nhóc.
Đêm nay lại có mưa, sáng sớm hôm sau thời tiết có chút lạnh.
Lâm Vãn Thanh đứng dậy, đẩy cửa sổ ra, bên ngoài một cơn gió thổi vào, không hiểu sao lại có chút lạnh lẽo, cô bèn tìm một chiếc áo khoác mặc vào.
Cố Hoài An nấu nước xong xuôi, từ trong phòng bếp đi ra, nhìn bầu trời bên ngoài, cảm thấy hôm nay vẫn sẽ mưa, bảo mấy đứa nhỏ không nên đi ra ngoài.
Lâm Vãn Thanh: “Hôm nay họp chợ thôn Triệu, em muốn đi chợ!”
Im lặng một lúc, Cố Hoài An mới nói: “Vừa rồi anh nhìn nhầm, hôm nay không nhất định trời sẽ mưa, trời lạnh em nhớ mặc ấm một chút.
Lâm Vãn Thanh cười tủm tỉm gật đầu, kiễng chân thưởng cho phó đoàn trưởng Cố một nụ hôn, còn lặng lẽ nói sáng mai trước khi đi làm, sẽ lại tặng anh một nụ hôn tình yêu.
Cố Tiểu Nhị đánh răng xong, nghe thấy âm thanh trong phòng, quay đầu tố cáo với anh trai cậu nhóc: “Chú Cố thiên vị! Chúng ta muốn ra ngoài chơi thì không cho chúng ta đi, thím muốn đi chợ thì lại cho đi”
Cố Trạch trừng mắt nhìn nhóc một cái: “Về phòng ăn cơm đi
Cố Tiểu Nhị cười ha ha: “Thật ra em đều biết, chú đây là thương thím, anh, tình cảm của chú với thím thật tốt, giống như cha mẹ chúng ta vậy, trước đây em còn thấy chú thím nắm tay nhau”
Để chứng minh điều đó, Cố Tiểu Nhị giả vờ kéo tay Cố Trạch lay động một chút rồi diễn: “Cố Hoài An, anh xem hôm nay em nấu cơm có ngon không?” Website TruyenLau.com
Cố Trạch:
Giọng điệu uốn éo quyến rũ giả tạo đã thành công khiến Lâm Vãn Thanh, người vừa ra khỏi cửa phá lên cười. Thật là, sao cô có thể nói chuyện ghê tởm như vậy, thôi đủ rồi!
Thằng nhóc Tiểu Nhị tên này chắc ngứa m.ô.n.g rồi đây! Website TruyenLau.com
Quả nhiên, Cố Tiểu Nhị lần thứ hai cống hiến ra cái m.ô.n.g nhỏ của mình để cho bàn tay sắt của chú Cố hôn vài cái. Sau khi dọn nhà xong, hai vợ chồng bắt đầu nấu bữa sáng.
Mì trắng trong nhà không còn nhiều, mấy ngày trước Lâm Vãn Thanh dùng mì trắng và mì ngô trong nhà, hấp một nồi bánh bao đậu phụ rau xanh, dùng mỡ lợn làm nhân, ăn rất ngon.
Cọ nồi hấp bánh bao xong, Lâm Vãn Thanh lại làm một nồi canh rau dại mộc nhĩ, rắc một nắm vỏ tôm, uống vừa ấm dạ dày lại thoải mái.
Cả nhà lớn nhỏ đều có thể ăn, Cố Hoài An một hơi liền ăn ba cái bánh bao lớn, uống một chén canh rau dại, liếc mắt nhìn vợ đang yên tĩnh ăn cơm dịu dàng nói: “Anh đi đây”
TruyenLau
“À, anh đi cẩn thận.
Lâm Vãn Thanh cắn một miếng bánh bao trong tay, không nhận ra tình cảm nồng đậm trong mắt người nào đó.
Cố Hoài An ngồi im ở chỗ ngồi.
“Sao anh còn chưa đi, không sợ trễ à?”
Lâm Vãn Thanh ngẩng đầu, liếc mắt nhìn đồng hồ đã gần bảy giờ rồi, người này sao còn không đi?
Khóe miệng phó đoàn trưởng Cố nhếch lên: “ ”
Không phải nói trước khi đi làm sẽ cho anh một nụ hôn tình yêu để tạm biệt sao?
Sao lại không có?
Nụ hôn tình yêu hẳn là không có rồi, phó đoàn trưởng Cố chỉ có thể đi tới phân đội.
Canh rau dại còn lại, hai người lớn đều uống hết, Tiểu Cố An ăn một chén canh trứng gà, một miếng bánh bao nhỏ liền ôm cái bụng nhỏ nói ăn no rồi.
Lâm Vãn Thanh giúp cậu nhóc lau bàn tay nhỏ bé rồi hôn lên khuôn mặt nhỏ nhắn ấy, quay lại nhìn hai anh em Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị đã ôm bát đũa đi vào phòng bếp.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館