Cô đi vào hầm đào chút khoai lang đỏ, đặt cái bàn nhỏ ở trong sân, trên bàn có thớt thái thịt, dùng d.a.o cắt khoai lang đỏ thành từng miếng làm khoai lang khô.
Đặt bên trong hàng tre trúc, phơi nắng cho khô. Khoai lang đỏ mềm mại thơm ngọt, sản lượng cao, già trẻ đều thích.
Mùa đông đến mà trong nhà không có đồ ăn vặt gì thì lấy khoai lang đỏ trong nhà đã cắt ra đặt vào lồng hấp trong 20 phút. Khi thời tiết tốt đặt ở trong sân phơi hai đến ba ngày là có thể làm thành món khoai lang đỏ khô ăn rất ngon, cắn vào thì mềm, càng nhai càng thấy thơm.
Mỗi ngày sau khi ngủ trưa thì Lâm Vãn Thanh đều tranh thủ chút thời gian làm một ít, làm thành đồ ăn vặt cho bọn nhỏ ăn, đồ nhà mình làm sẽ vệ sinh sạch sẽ hơn.
Bọn nhỏ đều rất thích ăn.
Đặc biệt là khoai lang mật đỏ khi ăn vừa thơm lại vừa ngọt, làm thành khoai lang đỏ khô ăn càng ngon.
Cô đang ở trong sân bận rộn thì Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị cũng thức dậy, vừa nhìn thấy thím đang làm khoai lang đỏ khô thì vui vẻ hoan hô một tiếng, rửa sạch tay rồi chạy tới giúp cô. Giúp thì giúp thôi, ngày thường hai cậu nhóc này không phải không có giúp đỡ cô.
Nhưng mà hôm nay Lâm Vãn Thanh cảm thấy có chút kỳ quái, đặc biệt là Cố Tiểu Nhị vừa rửa khoai lang đỏ vừa thường xuyên nhìn cô rồi cười hì hì.
Lâm Vãn Thanh buồn bực nói: “Tiểu Cảnh, con cười cái gì vậy?”
“Hì hì, con có cười đâu thím” Cố Tiểu Nhị cười hì hì.
Lâm Vãn Thanh: “…Cái này không tính là cười sao?”
“Thím nhìn nhầm rồi? Cố Trạch cũng trợn mắt nói dối.
Được rồi.
Bận làm hơn một giờ, Lâm Vãn Thanh cùng hai nhóc rửa sạch mười mấy cân khoai lang đỏ, tất cả đều rửa xong, cắt thành từng lát rồi đặt ở trong nồi hấp rồi treo trên hàng tre trúc.
Làm xong hết thì Tiểu béo ú cũng tỉnh ngủ, mấy đứa nhỏ chạy ra ngoài đi chơi.
Hôm nay trường học cho nghỉ, ngày thường cậu trai cả luôn trầm mê học tập không thể tự kiềm chế, người tập làm mẹ như Lâm Vãn Thanh cũng rất lo lắng mong cậu nhóc Tiểu Trạch này đừng học tập nhiều đến mức choáng váng, cả ngày chỉ biết đọc sách.
Lúc này nhìn thấy anh trai cả chủ động dắt các em trai đi chơi, trong lòng cô rất vui mừng.
Cô ở nhà đạp máy may, chưa đạp được bao lâu thì chị dâu Miêu dắt theo Xảo Xảo tới nhà, nói rằng thôn bên cạnh có một người đồng hương g.i.ế.c heo, có bán thịt heo không cần phiếu thịt, dựa theo giá thịt thị trường mà bán, hỏi cô có muốn lấy một ít hay không.
Lâm Vãn Thanh vừa nghe xong thì lập tức gật đầu, bán thịt không cần phiếu, chỉ cần tiền, chuyện tốt như vậy tất nhiên là không thể bỏ qua.
Trước đây cô còn đang sầu não vì trong nhà không có phiếu thịt, trong nhà mà không có thịt thì không vui, không có thịt thì ăn cơm cũng không ngon. Trong nhà không có thịt là không được. Website TruyenLau.com
Chị dâu Miêu nghe xong cũng cười, nói cô nhóc Xảo Xảo nhà chị ấy cũng là người thích ăn thịt, cho nên cha của con bé mới hỏi thăm khắp nơi xem chỗ nào bán thịt mà không cần phiếu chỉ vì muốn cho cô nhóc mỗi ngày đều được ăn thịt.
Nói đến việc này thì Xảo Xảo rất kiêu ngạo: “Cha thương con.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Tiểu béo ú cũng kiêu ngạo: “Thím cũng yêu con
“Chúng con đều là trẻ ngoan” Hai nhóc con đồng thanh nói.
Lại nói đến Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị, cả hai vừa mới bước ra cửa đi được một đoạn đường thì hai cậu nhóc liền nhìn trái nhìn phải, khi không nhìn thấy thím đi theo thì thoắt một phát như cá trạch chạy về phía nhà Tang Tiểu Lan rồi trốn đi.
Tang Tiểu Lan sau khi làm xong việc nhà, theo thường lệ khiêng cái cuốc đi cuốc đất. Nhưng mà cũng không biết vì sao mà hôm nay cô ta rất xui xẻo, vừa mới bước ra cửa đã dẫm phải cứt chó, mãi mới rửa sạch giày thì vừa đi đến chân núi không biết tại sao một chân dẫm vào hư không, rớt vào một cái hố to
bị đào rỗng, ngã chổng m.ô.n.g xuống đất, ở trong hố to kêu gào cả buổi, cuối cùng mới có tiểu chiến sĩ đi ngang qua kéo cô ta lên.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館