Vì thế Cảnh Hồng Mai yên tâm thoải mái ở nhà ngủ.
Nhà họ Cố, trái cây sum suê trong khu vườn nhỏ mà Lâm Vãn Thanh dày công chăm sóc, cà chua đỏ mọng nước trông đã ngon miệng, còn có một số quả trông sắp chín.
Lâm Vãn Thanh đau lòng có nên hái hay không, liếc mắt nhìn trời âm u một cái, cuối cùng cô vẫn hái hết.
Đậu xanh, cà, mướp, dưa leo, hành non, rau hẹ trong sân giống như châu chấu đi qua, đều bị Lâm Vãn Thanh thổi quét sạch.
Đợi hồi lâu, Cố Hoài An vác mấy bó củi lớn trên lưng dẫn hai cậu nhóc về nhà.
Ba cha con nhìn vườn rau trụi lủi, khoé miệng giật giật.
“Đồng chí Lâm, có phải em hái quá nhiều rồi không?”
Lâm Vãn Thanh giả vờ không nghe thấy, đưa trái cà chua qua: “Phó đoàn trưởng Cố ăn thử đi, ngọt lắm.
Cố Hoài An: “”
Rõ ràng ý anh nói không phải cái này.
Cố Tiểu Nhị xách cái sọt nhỏ của mình qua đưa cho cô: “Thím ơi, đây là con bắt được.
“Ngoan quá, ăn cà chua đi”
Nói xong đưa một trái cà chua nhỏ cho Cố Tiểu Nhị.
“Thím ơi, con muốn ăn kẹo”
“Cà chua cũng rất ngọt, còn ngọt hơn kẹo đấy? Lâm Vãn Thanh bắt đầu nói hươu nói vượn.
Cố Tiểu Nhị nghẹn họng, thím lại lừa gạt trẻ con, cà chua nào có ngọt bằng kẹo chứ
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Trạch cũng đi tới, còn chưa mở miệng nói chuyện đã bị đồng chí Lâm nhét cho một quả cà chua nhỏ.
“Ăn cà chua tốt cho da, Tiểu Trạch ăn nhiều một chút, lớn lên cưới vợ đẹp”
Cố Trạch đỏ mặt, cậu nhóc mới bảy tuổi thôi, còn chưa đến tuổi cưới vợ đâu.
Lúc đầu, cả ba chú cháu trong nhà còn chưa biết chuyện gì mà khiến cho đồng chí Lâm lại cố gắng đẩy mạnh tiêu thụ cà chua như vậy. TruyenLau
Lúc nhìn thấy cà chua to to nhỏ nhỏ chất thành ba sọt lớn nổi bật đặt trong phòng bếp, ba chú cháu đều ngớ ra nói không nên lời.
Đồng chí Lâm, đồng chí thật biết trồng cây, trái chưa chín mà đồng chí cũng hái xuống sao?
Đồng chí Lâm đỏ mặt, cô vẫn giả vờ như không nhìn thấy.
Cách xa vài trăm dặm ngoài Hải Thành, thời tiết khô nóng khác thường.
Website TruyenLau.com
Hiện tại nhà họ Phùng cũng giống như một mồi lửa, một chút liền cháy.
“Phùng Nam đâu! Bạch nhãn lang() đâu rồi?!”
[Chú thích: () Sói mắt trắng hoặc bạch nhãn lang: có nguồn gốc ở Trung Quốc, chỉ người vong ơn bội nghĩa, tâm địa tàn bạo.
Sắc mặt Phùng Diệu Tổ dữ tợn xông vào nhà, giống như phát điên tìm người trong nhà.
Không tìm thấy người, hắn ta đập đánh đồ vật ở trong nhà, chiếc ấm trên bàn vỡ tan tành trên mặt đất, cái bàn
ăn cơm cũng bị lật đổ, đèn bàn bị dẫm nát, xoong nồi chén bát nằm ngổn ngang.
“Diệu Tổ à, đừng đập nữa, cái con súc sinh kia đã cầm tiền chạy đi từ lâu rồi, trong nhà cũng không có cái gì, con nói bà mẹ này phải sống thế nào đây!?”
Bà Phùng ngày thường đẹp đẽ lộng lẫy thế nào, thì lúc này bà ta đầu tóc rối bù ngồi dưới đất bẩn thỉu vỗ đùi gào khóc.
“Sao lại chạy!? Phùng Nam bị què chân rồi, nó có thể chạy đi nơi nào!? Bà già, có phải bà đưa tiền cho Phùng Nam rồi để nó chạy mất đúng không?” Phùng Diệu Tổ tức điên mắng chửi bà Phùng.
Cả người bà Phùng lờ mờ, ông Phùng tức giận hai tay run run, run rẫy chỉ tay vào Phùng Diệu Tổ: “Đồ ranh con, mày đang nói tiếng người đấy hả!? Mẹ mày không nỡ ăn nỡ mặc, vì để mày không phải xuống nông thôn mà để mày giả bệnh, đẩy em gái mày đi xuống nông thôn thay mày. Hai người già bọn tao moi t.i.m móc phổi vì mày mà mày nói không có lương tâm như vậy đấy hả!?”
“Ông già, tôi nói ông con mẹ nó đừng nói tôi lương tâm cái gì, hai người sinh tôi ra phải nuôi tôi, đây là đạo lý hiển nhiên. Phùng Nam làm hại tôi khiến tôi mất việc, vợ cũng chạy rồi, bây giờ tôi chẳng còn cái gì! Cho hai người hai ngày, phải tìm ra Phùng Nam cho tôi, bằng không ông đây không tha cho hai ông bà già các người đâu!”
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館