Chị dâu Lâm cũng ở trong đó: “Đây không phải nhà phó doanh trưởng Vương sao, chuyện này là cô khôngđúng rồi, con nhà cô làm chuyện này đúng là quá đáng, đứa trẻ mới lớn đã có thể làm việc này, đây là muốn gâychuyện gì vậy?”
“Đúng vậy, cô làm mẹ mà dạy đứa nhỏ như thế nào thế hả, bắt nạt con nhà người ta như vậy, cô không phải nênxin lỗi người ta à, còn tới tìm nhà người ta, cũng quá không nói lý rồi còn gì”.
“Phó doanh trưởng Vương đâu, chồng cô có biết chuyện cô làm hay không?” Cảnh Hồng Mai vốn là một kẻ bắt nạt kẻ yếu, sợ kẻ cứng đầu, hơn nữa người cô ta đụng phải còn là các chị dâudũng mãnh như vậy nữa nên vô cùng sợ sệt.
Cuối cùng, mấy người Cảnh Hồng Mai uất ức, lại nhịn không rơi nước mắt mà mang theo con nhà mình xin lỗi Xảo Xảo, sau đó mới xám xịt mặt đi về nhà.Buổi tối mấy người đàn ông trong nhà trở về, biết chuyện này lại làm một trận ầm ĩ.
Nhất là doanh trưởng Đường, vốn là người cha thương yêu con gái nhất, sau khi biết chuyện, hắn không đứng chờ ở nhà nổi một phút nào nữa liền một mình đi đến nhà họ Vương.
Doanh trưởng Đường có dáng người cao lớn, mang theo toàn thân sát khí làm cho Cảnh Hồng Mai bị dọa trượt chân quỳ trên mặt đất không dậy nổi, Vương Thiết Tử chỉ là một thằng oắt con cũng bị dọa tiểu ra quần, không chỉ dọa tiểu còn có thể đi nặng luôn, cả phòng toàn mùi nước tiểu và phân…
Chồng của Cảnh Hồng Mai tên là Vương Thiên Phú, là phó doanh trưởng, dáng người thấp bé mang vẻ mặt đôn hậu. Hắn ta chỉ là một quân nhân thành thật, có chút giỏi giang, người này cũng là một người đàn ông đường hoàng chân chính.
Hắn ta biết rõ con trai nhà mình chả có cái đức hạnh chó má gì, cũng không nhiều lời, một chân đạp thằng con nhà mình qua, Vương Thiết Tử đang đau đớn gào khóc thì bị ném về phía doanh trưởng Đường, Vương Thiên Phú lạnh lùng nói: “Súc sinh, dập đầu cho chú Đường của mày mau đi!”
Vương Thiết Tử oà khóc nức nở, cậu nhóc “bang bang bang bang” run rẩy dập đầu cho doanh trưởng Đường vài cái, dập xong muốn ngẩng đầu lên thì lại bị ánh mắt hung ác của cha mình trừng cho sợ hãi.
Vương Thiên Phú hung hăng cho thằng con mình tiếp một chân, đạp cho cậu nhóc nằm bò trên mặt đất không dậy nổi.
“Cha nó à, anh làm cái gì vậy, muốn đánh c.h.ế.t con trai của mình à!?”
Cảnh Hồng Mai đau lòng vô cùng, nước mắt nước mũi chảy ào ào, cô ta nhào tới bảo vệ Vương Thiết Tử, hai mẹ con ôm nhau khóc lóc.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cái này phải gọi là rất thảm thiết, mí mắt doanh trưởng Đường cũng không buồn nhấc lên, từ trong túi lấy ra điếu thuốc, ném cho Vương Thiên Phú một điếu, châm lên híp mắt hít một hơi: “Anh Vương à, con trai anh như vậy thì sau này làm sao bây giờ? Là muốn giữ ở nhà cho thối rữa ra à?”
Sắc mặt Vương Thiên Phú tối sầm lại, vừa rồi sắc mặt còn mang theo sự không đành lòng, hiện giờ thoáng cái đã lạnh xuống: “Doanh trưởng Đường yên tâm, qua vài ngày nữa tôi sẽ đưa thằng bé c.h.ế.t tiệt này về quê.
Doanh trưởng Đường không nói gì nữa, vỗ vỗ bả vai Vương Thiên Phú, sau đó liền sải bước đi về.
Lưu lại phía sau là Cảnh Hồng Mai muốn c.h.ế.t muốn sống cùng chồng cãi nhau: “Vương Thiên Phú! Anh có phải là đàn ông hay không, con trai ở bên ngoài bị bắt nạt, anh không làm chỗ dựa thì thôi, còn muốn đưa con trai về quê!
Tôi không đồng ý, ởquê một trời toàn đất vàng, cả ngày chỉ ăn khoai lang khô khốc, uống nước cũng đều là màu vàng, anh để cho con trở về chịu tội à, không thể thế được!” Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vương Thiên Phú bị Cảnh Hồng Mai túm lấy quân phục lay lấy lay để, người đàn ông không kiên nhẫn nữa, một tay hắn ta xô ra, Cảnh Hồng Mai ngã nhào trên mặt đất: “Nháo, cô nháo đi! Nếu không phải do cô ngày thường nâng niu, chiều chuộng, Thiết Tử có thể thành như bây giờ à?
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館