Cái gì chứ?!!!
Tiểu tiện nhân Lâm Vãn Thanh kia lặng lẽ lập gia đình, còn gả cho một đại sĩ quan đẹp trai sao? Còn có cả nhà cậu hai Đường cũng chạy đến phần huyện bên cạnh ư?!!
Đường Thu Đào tức giận đến đỉnh điểm, lôi kéo Vương Xuân Hoa nổi giận đùng đùng trở về nhà họ Đường, sau đó liền cáo trạng với lão Đường.
“Cha à! Con đã nói rồi, Lâm Vãn Thanh chính là một con sói mắt trắng vong ân phụ nghĩa, lúc khốn khó thì nó đến nhà chúng ta để ở, kết quả bây giờ lập gia đình cũng không nói với cha một tiếng, đây là kiểu hành xử gì vậy chứ!?”
Trong lòng Đường Thu Đào ghen tị thấy rõ nhưng vẫn giả mạo tức giận thay cho lão Đường, lời nói cũng không dễ nghe chút nào.
Kể từ khi lão Đường trúng gió đến nay, tay trái của ông ấy cũng không còn nhanh nhẹn được nữa, cả người cũng già nua như gió thu tàn nến, lúc này mặt ông ấy xám xịt lại, tay trái còn run rẩy, hoàn toàn không có khả năng răn dạy được Đường Thu Đào, có thể thấy được trong lòng cũng đồng ý với lời cô ta nói.
Cậu hai Đường cùng với Thanh Thanh này thật sự là ly gián với ông ấy rồi, cậu hai Đường cũng trở nên bất hiếu thuận, còn Thanh Thanh cũng là một người mất lương tâm, không phải là đã ăn ở ở nhà họ Đường biết bao nhiêu lâu rồi sao? Cái này là đang hận lão già này lắm sao?
Đường Thu Đào còn đang ôm cánh tay mắng chửi tục tĩu, mợ Đường ở trong sân rửa rau, nghe thấy lời này, trong lòng cười lạnh một tiếng.
Thật sự là người cha ra sao thì sẽ ảnh hưởng tới đứa con như vậy, lão Đường hoàn toàn không nghĩ tới, khi Thanh Thanh còn ở nhà, lúc nào cũng đều đưa tiền sinh hoạt đầy đủ, chuyện nhà họ Đường đều là do lão Đường tự mình làm ra, sao có thể có mặt mũi nào mà dám trách cậu hai Đường và Thanh Thanh chứ?
Lúc Lâm Vãn Thanh và Cố Hoài An kết hôn, cô đã mời cậu cả Đường và mợ Đường ăn một bữa cơm ở huyện thành.
Trước khi chia tay, Lâm Vãn Thanh còn nhét cho mợ Đường năm mươi cân lương thực.
Mợ Đường làm sao có thể nhận được, hai người từ chối một phen, cuối cùng chỉ có thể nhận lấy.
Xe lửa màu xanh lá cây kiểu cũ bấm còi xe đi tới, trong xe có mùi hôi thối, may mắn Lâm Vãn Thanh ngồi ở chỗ bên cạnh cửa sổ, cô ăn hộp cơm tàu hỏa, nhàn rỗi không có việc gì làm, thuận tiện thu dọn giày và đệm giày mà mợ Đường và mợ hai chuẩn bị cho cô.
Cố Hoài An ngồi đối diện, từ khi ăn cơm trưa xong, anh luôn dựa vào chỗ ngồi nhắm mắt ngủ một giấc.
Lâm Vãn Thanh bận rộn như một con chuột đồng, thật vất vả mới xong việc, vừa ngẩng đầu liền nhìn thấy Cố Hoài An tài sắc vẹn toàn đang ngồi đối diện.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Chậc, vé cơm dài hạn thật sự không còn gì để nói, không phải quanh năm anh đều ở bộ đội dẫn binh hay sao, sao da dẻ lại có thể tốt được như vậy, còn có hàng lông mi cũng giống như cái quạt nhỏ vừa dài vừa dày nữa, từng sợi từng sợi lông mi trông thật rõ nét, thật đúng là làm cho người ta muốn nhìn ngắm mãi không thôi.
Ngay khi Lâm Vãn Thanh nhìn anh không chớp mắt, Cố Hoài An ngồi đối diện đột nhiên mở mắt ra.
Lâm Vãn Thanh: “………”
Rất nhanh đã vào ban đêm, hành khách trên tàu đều nghiêng về phía chỗ ngồi mà ngủ gật, Lâm Vãn Thanh cũng ngủ say.
Xe lửa màu xanh lá cây thường xuyên đi vào đường hầm, ban đêm của mùa hè có hơi lạnh, xe lửa chạy nhanh trong đường hầm, lúc sáng lúc tối, gió lạnh ngoài cửa sổ đua nhau chui vào cửa sổ, Lâm Vãn Thanh bị gió lạnh thổi khẽ nhíu mày. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cố Hoài An ở trong bộ đội ban đêm nên đã quen ngủ muộn, trong xe lúc sáng lúc tối, đôi mắt anh đen lấp lánh như những ngôi sao trên trời, anh cởi áo khoác của mình ra, sau đó khoác lên người Lâm Vãn Thanh.
Có lẽ là cảm nhận được sự ấm áp thoải mái, Lâm Vãn Thanh giống như con mèo con làm nũng, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên cọ xát vài cái trên tay người đàn ông, sau đó xoay người tiếp tục ngủ say.
Cố Hoài An nhếch môi rồi lại trở về chỗ ngồi.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館