Lâm Vãn Thanh đứng trong sân cười đến đau cả bụng, đến buổi chiều, chị dâu Trương về nhà, nghe được chuyện này, hai người lại cười một trận.
“Chị dâu, doanh trưởng Trương sẽ không tức giận chứ?”
Nói đến cuyện này, Lâm Vãn Thanh cũng khá xấu hổ.
“Không đâu! Ông ấy là kiểu người vô tâm, như con gấu ấy, ngủ một giấc là quên hết thôi. Chị dâu Trương xua tay.
Lâm Vãn Thanh cười nói: “Chị dâu, gấu cũng thù dai lắm đấy”
“À? Vậy con nào mau quên nhất?”
Lâm Vãn Thanh nghĩ một lúc: “Cá vàng”
“Ừm, vậy thì ông ấy là một con cá vàng”
Lâm Vãn Thanh:
“
Qua năm mới, cỏ mọc chim bay.
Quân khu điều tới thêm vài trung đoàn, kéo theo đó là một đợt quân nhân mới và vợ con vào ở.
Phòng ở dưới chân núi đã chật cứng, lãnh đạo quân khu mở một cuộc họp, quyết định xây khu nhà mới cho vợ của quân nhân mới tới ở lưng chừng núi.
Mấy ngày này, nhà họ Cố vẫn luôn yên bình và nhàn nhã như thường ngày.
Tết Thanh Minh, trên núi có mưa, gà vịt trong nhà đều trốn trong ổ tránh mưa, Lâm Vãn Thanh uể oải đứng dậy giường, ngáp một cái rồi rời giường.
Trong cũi, Đoàn Đoàn và Viên Viên đã tỉnh dậy từ sớm, mẹ Cố ôm chúng ra phòng khách, cho ba đứa lớn chơi với hai đứa nhỏ.
Lâm Vãn Thanh rửa mặt, thoa hương, thắt b.í.m tóc, soi gương, cảm thấy mình vẫn là một cô gái nhỏ thanh tú, xinh đẹp.
“Á, anh ơi Đoàn Đoàn véo tai em!”
TruyenLau.com
“Sách của anh, ai cho Đoàn Đoàn xé!”
“Bà nội, Đoàn Đoàn thối quá!” “Thối quá đi, đúng là em trai thối
“Hứ, anh trai thối!”
“Em thối ấy!”
TruyenLau.com
“Anh thối!”
“Em thối!”
Trong phòng khách vang lên tiếng gào thét hú hét, kéo Lâm Vãn Thanh ra khỏi mộng tưởng tươi đẹp.
Thôi bỏ đi, cô đang làm mẹ của năm nhóc thối kia rồi.
Cô gái nhỏ thanh tú xinh đẹp nào đó, quên đi.
TruyenLau.com
Thở dài chấp nhận, Lâm Vãn Thanh đi ra phòng khách.
Trong phòng khách, mẹ Cố vừa mới thay tã cho Đoàn Đoàn thối, định đi rửa m.ô.n.g cho bé.
Lâm Vãn Thanh đi tới bế bé, rửa m.ô.n.g cho con trai mình rồi mặc cho nó một chiếc tã khô mới, chọc mũi con trai: “Đoàn à, cha con về lại phải thức đêm giặt tã rồi.
Cố Tiểu Nhị đi tới, che mũi lại: “Thím ơi, em trai thối lắm.
Đoàn Đoàn đã nói được nhiều hơn rồi, mặc dù tính bé rất tốt, nhưng mà bé không thích người ta bảo bé thói đâu, bé vặn vẹo đáp lại: “Tiểu Nhị, anh mới thối!”
“Được rồi, là anh thối”
Cố Tiểu Nhị dang tay, ra vẻ không sao cả.
Vì thế, Đoàn Đoàn lại vui mừng, nhào tới hôn lên khuôn mặt búng nước của Cố Tiểu Nhị: “Anh trai thối, thích!”
“Anh cũng thích em trai thối.
Trong cùng lòng Cố Tiểu Nhị ấm áp, hai anh em ôm nhau, Cố Trạch và Tiểu Cố An cũng tới tham gia, bốn nhóc thúi ôm nhau.
Mẹ Cố vui vẻ ở bên cạnh nhìn chúng.
Tiểu Cố An vẫy tay với Viên Viên: “Em gái, qua đây với bọn anh nào.
Viên Viên không thích chơi với bốn ông anh trai, giơ cái tay nhỏ lên: “Không!”
Sau đó, bé đưa đôi bàn tay mập mạp của mình hướng về phía mẹ: “Thanh Thanh, bế”
Lâm Vãn Thanh giật khóe miệng, cúi người bế con gái lên, nghiêm túc nói: “Con muốn thì phải gọi mẹ” Đôi mắt hạnh của cô bé ươn ướt, lông mi khẽ chớp chớp như một chiếc quạt nhỏ: “Cha gọi thế”
Nhóc con này tưởng cha có thể gọi mẹ là Thanh Thanh thì bé cũng có thể.
Mẹ Cố che miệng cười.
“Cha có thể gọi nhưng con thì không được gọi như thế.
“… Ha ha.”
Bé con thật ranh mãnh, bé như nghe hiểu lời bà nội nói nhưng vẫn không muốn sửa miệng, nhắm đôi mắt to lại giả bộ ngủ, chứng tỏ lúc nãy mình vừa ngủ không nghe thấy mẹ và bà nội nói cái gì.
Bé con giở trò quỷ làm Lâm Văn Thanh thấy buồn cười, cô cau mày giả vờ tức giận: “Thì ra Viên Viên ngủ mất rồi không nghe thấy được, vậy tét m.ô.n.g đi?
Nói xong, cô giơ tay lên.
Viên Viên rùng mình, bé vội vàng mở đôi mắt ra, nghiêng người sang chỗ mẹ Cố đang đứng bên cạnh.
“Bà nội, cứu, đừng đánh”
Đứa cháu gái nhỏ trông thật đáng thương, mẹ Cố cảm thấy mủi lòng, muốn dang tay ra bế cháu nhưng lại nhịn xuống.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館