Hơn nữa, ý tứ của cô là ý này sao, là đòi tiền anh ấy à, mục đích của cô chỉ là muốn đem sự vui vẻ trong lòng chia sẻ cho anh biết thôi!
Anh ấy đúng là cẩu nam nhân không hiểu phong tình mà!
Tiền của một người cho không mà không lấy mới là phí.
Lâm Vãn Thanh nhặt lá thư làm bằng da bò lên, cầm theo sổ tiết kiệm nện bước quay về phòng, nhưng vừa mở sổ tiết kiệm ra, bên trên đã viết chình ình con số tám nghìn đồng.
Cô lập tức vui vẻ hẳn lên, tám nghìn đồng đó nếu bỏ thêm quỹ đen của cô vào nữa, làm tròn lên thì nhà bọn họ cũng xem như là một hộ giàu có rồi.
Trở thành một đại gia nhỏ ở những thập niên bảy mươi, nghĩ thôi cũng thấy vui rồi.
Ngày hôm sau, tâm trạng của Lâm Vãn Thanh vô cùng tốt.
Hôm qua gói được hai lồng hấp lớn toàn sủi cảo nhân thịt thì là, cũng ngay tối đó một nhà năm người đã ăn hết một lồng, còn dư lại một lồng nữa, cô suy nghĩ một chút, thấy nếu chỉ ăn mình sủi cảo thôi thì có hơi nhàm chán, nên cô đã đi ra ngoài vườn rau hái một ít hành lá, làm món trứng gà chiên hành.
Cả nhà ăn sủi cảo, chấm hết cái này đến cái khác, còn uống canh sủi cảo, rồi ăn sạch luôn cả một đĩa trứng gà chiến hành.
Cố Hoài An quanh năm ở trong môi trường quân ngũ, nên anh cũng không để ý phương diện ăn mặc lắm, nhất là lúc hành quân dã ngoại, có mệt thì cũng chỉ được ăn mấy miếng lương khô lạnh ngắt, đêm đến ngủ lại trên bãi cỏ là chuyện bình thường.
Anh xa nhà đã nhiều năm, vất vả rèn luyện trong quân ngũ, trái tim đã sớm chai sạn chẳng khác gì sắt đá cứng rắn lạnh lẽo, nhưng từ lúc trong nhà có thêm ba đứa nhỏ, lại thêm một người vợ bầu bạn, trong lòng có rắn rỏi đến đâu thì bây giờ cũng tràn ngập ấm áp, chỉ cần nhìn thấy gia đình mình, trong lòng anh lại ngập tràn cảm giác yên bình cùng bịn rịn mà trước nay chưa từng có.
Lâm Vãn Thanh vốn đã bận tối mắt tối mũi, đút cơm cho Tiểu Cố An ăn, mang chăn mền của Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị ra ngoài phơi nắng, rồi còn nghe Cố Hoài An kể nhà mình có hai mẫu đất ở trên núi phía nam.
Đất đai của quân đội là đất ruộng bậc thang, còn đất mà vợ của các quân nhân sở hữu là đất đồi, dù tự trồng trọt có hơi mệt, nhưng may mắn là trong quân khu không cần nộp thuế lương thực, đất nhà ai nhà nấy trồng, trồng được bao nhiêu ăn bấy nhiêu, nên mỗi năm sẽ thu vào được không ít tiền. TruyenLau
Chính vì vậy nên các chị vợ trong quân khu đều nâng niu chăm bón cho mấy mẫu ruộng của nhà mình.
Hôm nay Cố Hoài An được ở nhà, sau khi ăn xong bữa sáng thì thay sang quần áo bình thường, đội mũ rơm lên định đi ra ruộng.
Hai anh em Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị cũng bình bịch chạy về phòng, thay quần áo rồi cầm theo mũ tỏ ý muốn đicùng.
Lâm Vãn Thanh bế Tiểu Cố An từ trong phòng đi ra, thấy trong nhà một lớn hai nhỏ mặc đồ như bác nông dân thì cười nói: “Mọi người đợi chút, tôi đi cùng với”
Cố Hoài An hơi nâng mí mắt, nhìn lại vòng eo thon thả mảnh khảnh của vợ mình, trong mắt hiện lên ý cười: “Cô đi ra ruộng rồi, vậy Tiểu An để ai trông bây giờ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vốn dĩ Lâm Vãn Thanh định nói mang theo cả Tiểu An cùng ra ngoài ruộng, nhưng Cố Tiểu Nhị lại tung tăng nhảy vào trong sân, múa may cái tay nhỏ, khoa trương nói: “Oa, hôm nay trời nắng to như vậy, thím với em trai mà ra khỏi cửa có khi nào bị phơi thành cá khô không ạ?”
Ý cười trong mắt Cố Hoài An càng sâu, còn Cố Trạch thì che miệng cười trộm.
Cá khô Lâm Vãn Thanh: “..”
Thấy Cố Hoài An dắt theo hai anh trai nhỏ ra ngoài, cánh tay nhỏ xíu của Tiểu Cố An đập đập cửa sổ: “Thím ơi, chú, anh, đi ra ngoài, đi ra ngoài.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Ý của cậu nhóc là chú với hai anh đi ra ngoài rồi, bé cũng muốn đi theo.
Lâm Vãn Thanh an ủi c* cậu: “Ngoài trời nóng lắm, nắng gắt nữa, An An ở nhà với thím nha, rồi thím nấu canhtrứng gà cho ăn
“Oa, canh, canh, thơm thơm, cá, cá, ăn”
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館