Từ đầu hắn ta đã là người được ngồi ở trong phòng làm việc của cảnh sát thì giờ đây bị biến thành người phải cúi đầu bái lạy đám người tạp nham ở bên ngoài kia.
Mấy năm nay, nếu không nhờ hắn ta có mối liên hệ với bên phía Đài Loan, thỉnh thoảng hắn ta có thể kiếm thêm
chút “thu nhập ngoài”, thì cả gia đình bốn người đã phải sống ở đầu đường xó chợ từ lâu rồi. Trong lòng hắn ta có thể không hận Cố Hoài An cùng với ba anh em mồ côi kia sao? Nếu không phải ba anh em kia vô ơn bạc nghĩa, tố cáo với Cố Hoài An, thế thì hắn ta có bị dồn đến nông nỗi này không?
Sự hận thù cùng với mấy lời “khuyến khích” của Lưu Đại Ni, hắn ta tự cảm thấy rằng mình là người tốt làm không Bây giờ hắn ta đột nhiên nhìn thấy Cố Trạch, cậu nhóc giờ đã cao lớn như một cây bạch dương nhỏ, chứng tỏ thân thể rõ ràng là được chăm sóc, nâng niu bảo vệ rất tốt, trong lòng hắn ta đột nhiên nổi lên tức giận.
Làm thế nào mà thằng oắt này lại sống tốt như vậy?
Hắn ta nhìn thấy chiếc áo khoác len trên người thằng oắt con, chiếc khăn quấn quanh người và đôi giày da nhỏ màu đen dưới chân thì nghĩ, nếu mà được mua ở trong Hợp Tác Cung Tiêu Xã thì rẻ nhất cũng phải mười mấy đồng tiền rồi đấy. Nghĩ nghĩ rồi lại nghĩ đến những cảnh tượng ở nhà mình, mặt Mã Đức nhăn nhúm lại, hắn ta đá chân vào đống tuyết bên đường, mồm tự chửi rủa thằng oắt con một mình rồi quay người về nhà.
Ở nhà họ Mã, Lưu Đại Ni mặc chiếc áo lông rách rưới đang hái rau trong nhà.
Mã Đức tức giận bước vào nhà.
Lưu Đại Ni đứng lên, cô ta muốn cười nịnh nọt.
Chưa kịp kéo khoé miệng thì đã bị đá một cái: “Đồ ngu nhà cô! Bên ngoài không có việc, ở nhà cũng không chăm chỉ làm việc. Mấy giờ rồi!? Bây giờ mà cơm nước còn chưa chuẩn bị xong thì cần cô làm cái con khỉ mốc gì! Cút về quê cho ông đây càng sớm càng tốt. Ông đây còn muốn sống thêm vài năm nữa!” Mấy năm nay Lưu Đại Ni bị đánh mắng rất nhiều, hiện tại cô ta cũng không dám nói chuyện, chỉ có thể thì thào lẩm bẩm nói: “Cha nó, ở nhà em cũng không nhàn rỗi đâu, em vừa mới giặt quần áo xong, lại còn đi gánh nước, trong nhà lại không có tổ ong. Em còn đang bận bịu.”
“Cô bận cái khỉ gì hả?! Ông đây còn không hiểu cô à. Chắc cô lại nói bậy nói bạ với đám đàn bà nhiều chuyện ở bên ngoài chứ gì! Đã ăn của ông, uống của ông, lại còn dối gạt ông đây. Cô muốn c.h.ế.t đúng không!?” Mã Đức vừa nói chuyện vừa giơ tay lên cao, Lưu Đại Ni sợ hãi trốn ra sau: “Cha nó, anh bị làm sao vậy? Trước khi đi cũng đâu có như vậy?”
Trước đây mặc dù Mã Đức cũng thường xuyên mất bình tĩnh, nhưng mà hắn ta cũng không tức giận đến nỗi này như ngày hôm nay.
Mã Đức bỏ tay xuống, ngồi xuống ghế sô pha, hắn ta tàn nhẫn nói: “Còn không phải là do nhìn thấy thằng oắt Cố Trạch đó sao!?”
“Cố Trạch?”
Lưu Đại Ni đột nhiên nhảy dựng lên, kinh ngạc nói: “Thằng nhóc kia sao lại ở đây? Cha nhà nó sẽ không phải là tới đây để làm phiền chúng ta đấy chứ?”
“Làm phiền chó má gì, một tên vắt chưa đủ lông đủ cánh, nó có thể làm được gì?”
Nhìn thấy bộ dạng ngu ngốc của Lưu Đại Ni, Mã Đức hận không thể tát mấy cái cho cô ta c.h.ế.t quách cho xong.
Lưu Đại Nhi nghẹn lại, nói nhỏ: “Nó làm không được, không phải còn có Cố Hoài An sao?”
Cố Hoài An?
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mã Đức rùng mình, hắn ta nhớ lại những tủi nhục, xấu hổ mà mình đã trải qua mấy năm nay, tất cả đều do Cố
Hoài An ban cho!
Gân xanh trên mặt hắn ta nhảy dựng lên liên hồi. TruyenLau.com
Không biết đang nghĩ tới cái gì, một nụ cười kỳ dị dần dần xuất hiện trên khuôn mặt của Mã Đức.
Mấy đứa nhớ là ở bên này, đi dạo phố một hồi cuối cùng cũng tìm được một Hợp Tác Cung Tiêu Xã đang mở của.
Ông cụ trực ban trong Hợp Tác Cung Tiêu Xã đang đứng sau quầy và nặng nề ngủ gật.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館