Cha bọn nhỏ chỉ có thể giơ tay đánh người, tuy các cô đau lòng nhưng lại không thể ngăn lại, trẻ con ở nhà không thể quá nuông chiều, chiều sinh hư thì lớn lên sẽ không có tương lai, cho nên hai người cũng hiểu rõ vì sao Lâm Vãn Thanh không lên tiếng.
Chờ đến khi gà mái Cố Trạch răn dạy Cố Tiểu Nhị xong, mọi người trong phòng mới ra cửa nói cười.
Cảnh vệ Tiểu Trương vốn có lòng tốt, không nghĩ tới lòng tốt lại thành chuyện xấu, khi nhìn thấy nhóm chị dâu, mặt đã đỏ thành đ.í.t khỉ.
Chị Trương vỗ vai hắn: “Không sao, nhóc con không sao là được.
Lâm Vãn Thanh ôm Cố An, vẫy tay với Cố Tiểu Nhị: “Còn trốn nữa, không muốn đi họp chợ hả?”
Cố Tiểu Nhị lắp bắp đi ra từ sau đống củi lửa: “Thím ơi, răng con không đau”
“Hôm nay không đau, chờ em ăn kẹo xong ngày mai mới đau lăn qua lộn lại”
Cố Trạch lườm cậu nhóc một cái.
Khuôn mặt nhỏ của Cố Tiểu Nhị nhíu lại, Lâm Vãn Thanh ôm cậu nhóc: “Có thể ăn kẹo, nhưng phải biết mức độ, con của hàng xóm ở tỉnh thành thím sống trước đây cũng thích ăn kẹo giống con, người trong nhà cũng chiều, đứa bé muốn ăn kẹo là mua, cứ như vậy đứa bé kia luôn ôm bình kẹo ăn rồi ăn…
Bọn trẻ nghe đến mức mê mẩn, Cố Tiểu Nhị cũng sốt ruột, kéo tay áo cô:
“Thím ơi, sau đó như thế nào?”
Lâm Vãn Thanh liếc cậu nhóc một cái: “Cả hàm răng của đứa bé kia đều nát vụn, trồng răng không được, cả đời chỉ có thể dùng cái miệng hóm hém như bà cụ để ăn cơm.
Mẹ ơi!
Bọn trẻ đồng thanh kêu lên một tiếng, sau đó bịt kín cái miệng nhỏ của mình lại.
Cố Tiểu Nhị rùng mình một cái: “Thím ơi, con, sau này con sẽ không bao giờ ăn kẹo nữa.
Cậu nhóc không muốn giống như bà cụ, cả đời dùng cái miệng hóm hém ăn cơm đâu.
Lâm Vãn Thanh cười cười: “Vẫn được ăn kẹo, hai đến ba ngày ăn một viên cho đỡ thèm là được.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Bọn nhóc gật đầu như gà con mổ thóc.
Trương Thành vẫn còn đang tự trách, Lâm Vãn Thanh và các chị phải an ủi hắn vài câu, lúc này mới đỡ.
Xe jeep nổ máy, bọn nhỏ ngồi ở trong xe ríu rít, người lớn ngồi sau xe.
Đường núi gập ghềnh, Chị Trương và Hàn Kim Hoa giơ ngón tay cái với Lâm Vãn Thanh:
Đọc truyện tại TruyenLau.com
“Tiểu Thanh thật lợi hại, nói mấy câu đã khiến cho mấy nhóc thối nghe lời rồi. Giỏi quá!”
“Thím ơi, thím thật giỏi” Tiểu Cố An vỗ bàn tay nhỏ.
Lâm Vãn Thanh che mặt, có chút thẹn thùng.
Khu chợ Triệu cách đây hơn 30km, cảnh vệ Tiểu Trương lái xe một lúc đã đến bên cạnh chợ, hẹn xong buổi chiều hai giờ sẽ tới đón người, sau đó lái xe vào trong thành phố.
Khu chợ không lớn, nhưng lại rất náo nhiệt, tuy nói hiện tại không được tự do mua bán, nhưng đây là thâm sơn cùng cốc, trời cao lại xa, khu chợ Triệu vẫn được bảo tồn, chẳng qua là từ năm ngày biến thành nửa tháng, tuy nói là chợ, những thực tế lại là khu chợ đen.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Hàn Kim Hoa tìm chỗ trống, bỏ sọt tre xuống, ôm gà mái già rồi bắt đầu rao hàng.
Lâm Vãn Thanh và chị Trương cũng tạm biệt nhau, dắt theo bọn nhỏ đi vào trong chợ, dùng mấy đồng tiền mua cho bọn nhỏ một túi lạc rang, bọn nhỏ ăn thấy thơm nức mũi.
Bọn nhỏ ăn lạc rang, người lớn thì vội vàng mua sắm.
Ở đoạn trên có ông cụ bán bột mì và bột ngô, hàng đều được làm từ lúa mì và ngô nhà ông trồng, không cần đưa phiếu chỉ cần đưa tiền, Lâm Vãn Thanh thấy trong nhà cũng không còn nhiều lắm nên mua mười lăm cân bột mì, chị Trương cũng cắn răng mua mười cân.
Thấy có người bán thịt heo, Lâm Vãn Thanh cũng mua ba cân thịt, ba cân nội tạng heo, người bán thịt tặng thêm hai cục xương heo, chị Trương chỉ mua một cân thịt, nửa cân nội tạng heo, rồi mỗi người mua hai cân mỡ heo để về nhà xào rau ăn.
Trên đường có đồng hương bán vải thô của nhà làm, rắn chắc lại bền, nhưng mà không đẹp lắm, dù vậy vẫn không cần phiếu nên cũng rất rẻ.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館