Đường Thu Đào còn đang rất giận dữ, Lâm Vãn Thanh bên này liền rơi nước mắt lã chã, cô nâng đôi mắt nhỏ lên, ra vẻ kiên cường: “Không… Không phải, cậu hai à, không phải là dì út và bà ngoại khi dễ con đâu. Dì út không có lấy trộm tiền cứu mạng mà cha mẹ cho con, bà ngoại cũng chưa cho con ăn cơm thiu bao giờ, con…. Cuộc sống của con….”
Lâm Vãn Thanh còn chưa dứt lời, sắc mặt Vương Xuân Hoa và Đường Thu Đào lập tức thay đổi.
Đường Thu Đào bị làm cho chấn động, Lâm Vãn Thanh làm sao mà biết được chuyện cô ta trộm tiền của cô, Vương Xuân Hoa thì kinh ngạc, tiểu nha đầu này thật sự dám đem chuyện ăn cơm ra ngoài mà nói.
Sắc mặt lão Đường tái mét, sắc mặt cậu cả Đường và cậu hai Đường cũng rất khó coi.
Mợ Đường thì càng đừng nói, mợ ấy đã bắt đầu xắn tay áo lên.
“Lâm Vãn Thanh! Mày đang nói hưu nói vượn cái gì đó hả!”
Gương mặt dữ tợn của Đường Thu Đào nhào tới, nhìn bộ dạng nghiến răng nghiến lợi kia tuyệt đối là đang muốn xé nát Lâm Vãn Thanh.
Lâm Vãn Thanh giống như con thỏ nhỏ sợ hãi, run rẩy trốn sau lưng mợ Đường: “Mợ ơi, cứu con mợ ơi.”
Đứa bé ngoan đừng sợ, có mợ ở đây.
Mợ Đường trấn an vỗ vỗ Lâm Vãn Thanh đang run rẩy, quay đầu đỡ Đường Thu Đào đang nhào tới trở về.
Mợ Đường quanh năm làm việc trên đồng ruộng, tay to như vậy, Đường Thu Đào là một cô gái trẻ tuổi làm sao có thể so sánh được.
Mợ Đường buông tay, Đường Thu Đào trực tiếp ngã, m.ô.n.g ngồi xổm xuống đất.
Mông ngồi xổm còn không quan trọng, quan trọng hơn là Đường Thu Đào không căng thẳng, còn tự nhiên thả một cái rắm ở trước mặt đại gia đình.
“Phụt” một tiếng rắm, Đường Thu Đào chỉ cảm thấy đời này cô ta chưa từng phải mất mặt như vậy!
Tất cả là vì Lâm! Vãn! Thanh!
Đôi mắt Đường Thu Đào ác độc, nhìn chằm chằm vào Lâm Vãn Thanh, lại thét chói tai mà nhào tới. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Lần này cô ta còn chưa kịp động thủ, đã bị người khác ngăn lại, người ngăn cản cô ta là cậu hai Đường.
Đường Thu Đào cũng không sợ cậu hai Đường, cô ta liên tục dùng tay cào cào cậu hai Đường, giống như một bà điên, khuôn mặt lão Đường ở bên cạnh trở nên xanh tái mét, trực tiếp cho cô ta một cái tát.
“Ba” một tiếng, cú tát này làm cho Đường Thu Đào sửng sốt.
Cha đã đánh cô ta, cha cô ta cuối cùng đã ra tay rồi!
Vẻ mặt Đường Thu Đào như thể đang không thể tin được, nhìn hai tay lão Đường run rẩy, lập tức ngồi xổm trên mặt đất gào khóc. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Vương Xuân Hoa cũng mở to hai mắt: “Lão già kia, ông đang làm cái gì vậy hả? Tại sao lại đánh con gái tôi, người nên đánh rõ ràng là…”
“Tôi choáng váng! Tôi đang cảm thấy choáng váng đây! Từ khi tôi cưới bà vào cửa, mấy đứa con trong nhà sớm muộn gì cũng không còn bận tâm đến người làm cha như tôi, còn không phải là vì bà đã mạt xát bọn chúng hay sao?! Được rồi! Bà mạt xát mấy đứa con khi không có tôi trước mặt, người một nhà ở cùng một chỗ với nhau thì cũng phải có lúc xung đột, nhưng ai mà nghĩ đến, bà lại nhẫn tâm cho Thanh Thanh ăn cơm thiu! Thanh Thanh mới bao nhiêu tuổi đâu chứ, còn chưa tới hai mươi tuổi nữa! Bà lại nỡ cho con bé ăn cơm thiu hả?! Bà có còn là người có trái tim không?! Nếu Thu Bình còn sống, nhìn thấy Thanh Thanh sống và bị đối xử như thế này, đây chẳng khác nào là vả vào mặt lão già như tôi chứ! Tôi thực sự hối hận vì đã cưới bà đó!”
Vẻ mặt lão Đường suy sụp. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một cơn gió mùa hè kịch liệt thổi tới, thổi cửa sổ Đường gia nức nở.
Vương Xuân Hoa kinh ngạc nhìn lão Đường nổi giận, đột nhiên nở nụ cười, khuôn mặt ra vẻ châm chọc.
“Ha ha ha! Đường Bảo Quốc, bây giờ ông thấy hối hận vì đã cưới tôi sao? Tôi biết đám phụ nữ trong thôn kia, ngày thường ở sau lưng tôi nói xấu như thế nào.
Nhưng mà mấy người đó không biết, ngay cả con trai ruột, con gái ruột của ông cũng không biết, mẹ của bọn chúng bị bệnh liệt, nhưng khi chưa rời khỏi thế gian này, Đường Bảo Quốc ông đã trèo lên giường ngủ với Vương Xuân Hoa tôi rồi!
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館