Cùng lúc đó, ở Hải Thành cách mấy trăm dặm().
[Chú thích: () 1 dặm = 1609,344m.]
Thời tiết khô nóng, trong toà nhà ngang() chật hẹp càng ngột ngạt khác thường hơn.
[Chú thích: () Toà nhà ngang: Còn được gọi là toà nhà kiểu doanh trại, toà nhà kiểu hành lang ]
Bà Phùng từ trong nhà vệ sinh công cộng đi ra, xách theo một thùng nước, bước vào nhà với gương mặt rũ rượi.
Trần Ngọc Phượng, vợ của Phùng Diệu Tổ thì đang đập đập gõ gõ ở trong nhà.
“Tiểu Nam đang nghỉ ngơi ở trong phòng đó, Ngọc Phượng con làm gì vậy?”
“Làm gì sao? Mẹ, vốn dĩ trong nhà đã không ở nổi, năm người nhà chúng ta ở cái nhà ngang hai mươi mét vuông này đã đủ chật chội, giờ lại thêm một người lớn sống, sao có thể ở được?!”
Trần Ngọc Phượng ôm ngực, bĩu môi nói tiếp: “Hơn nữa, Đại Bảo sắp sửa lên tiểu học rồi, trong nhà không đủ tiền tiêu, Tiểu Nam bị thương về nhà dưỡng thương còn không biết lúc nào mới khoẻ lên. Trong nhà xài biết bao nhiêu là tiền, cô ấy xuống nông thôn nhiều năm như vậy, cô ấy yếu ớt, té bị thương thì dưỡng thương ở nông thôn luôn đi, còn phải về nhà giày vò cả nhà nữa, thế là quá đủ rồi.
Nói đến cái vấn đề này, bà Phùng cũng tỏ vẻ không vui, nghe con dâu nói như vậy, bà ta cũng cảm thấy chẳng có gì không đúng cả.
Tiểu Nam này cũng thật là, đã xuống nông thôn được sáu, bảy năm rồi, việc đồng áng ở nông thôn cũng đã làm quen, làm sao có thể ngã xuống rãnh nước rồi bị thương được chứ.
Mà bị thương thì bị thương thôi, có mỗi bị thương ở xương cẳng chân không thể đi đường được thôi, dưỡng thương ở nông thôn không được à mà thế nào cũng lại phải gửi điện báo về nhà cho bằng được.
Bí thư đại đội trưởng ở nông thôn đó cũng là người có đầu óc chuyên gài bẫy người ta, hắn ta nói Tiểu Nam nhà bà ta cái gì mà thanh niên trí thức xuống nông thôn tiên tiến, đã mấy năm chưa về nhà, để đứa nhỏ về nhà dưỡng thương đi, cũng đúng lúc cả nhà đoàn tụ một chút.
Người ta đã nói ra lời này rồi thì bà Phùng còn nói cái quái gì được nữa chứ, nếu bà ta không cho Phùng Nam quay về, có thể sẽ khiến mấy đứa nhỏ của mấy gia đình trong toà nhà này bàn tán cho mà xem, lúc đó lời này truyền qua truyền lại, gia đình họ Phùng bọn họ có còn giữ mặt mũi nữa được không?
Nhưng mà nếu để cho Tiểu Nam quay về thì tiền khám chân, bốc thuốc, ăn cơm của Tiểu Nam đều phải tiêu đến tiền!
Bà ta đã năm mươi tuổi rồi, còn phải hầu hạ cho con gái hơn hai mươi tuổi đúng là vô cùng phiền toái mà! TruyenLau
Bà Phùng không nói chuyện nữa, Phùng Diệu Tổ tan làm xong thì chậm rì rì đi về nhà.
Hắn ta đẩy cửa ra làm cho cái nóng oi bức tràn đầy vào nhà.
“Sao trong nhà nóng quá vậy! Mẹ, làm xong cơm chưa?” Phùng Diệu Tổ gào to.
Bà Phùng đang nấu lẩu trong hành lang, nghe thấy lời của con trai vội vàng nói: “Diệu Tổ về rồi à, trong nhà có dưa hấu mới mua, mẹ nấu lẩu đấy, con ăn dưa hấu lót bụng trước đi đã nhé.
“Được mẹ” TruyenLau
Bà Phùng bận rộn bổ dưa, Phùng Diệu Tổ thì trông giống như ông lớn vậy, vắt chân ngồi trên sofa.
“Mẹ, Tiểu Nam còn chưa tỉnh sao?”
“Chưa đâu, nha đầu này thật phiền toái, không ăn được, không uống được, còn phải để bà già là mẹ đây đi chăm
Sóc”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bà Phùng nhắc đến chuyện này thì lại càng bực bội.
Mấy mẹ con nhà họ Phùng chẳng ai chú ý đến, Phùng Nam ở trong phòng đã mở mắt…
Vách tường bong tróc nước sơn ố vàng, mùng vá chằng chịt, đồ đạc trong nhà sặc sỡ, cô mở mắt ra rồi nhắm lại, sau đó lại mở ra.
Cảnh tượng ở trước mặt vẫn không đổi. Đây là kiếp trước của cô, ngôi nhà cô đã sống mười tám năm. Phùng Nam cử động cơ thể, cơn đau nhói ập đến cẳng chân trái, nơi mà bắp chân đang được bó thạch cao. Xem ra cô thật sự sống lại rồi, quay về năm hai mươi tư tuổi, vì cứu giúp xe lừa của đại đội sản xuất rồi ngã xuống khe suối, gãy xương cẳng chân trái.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館