Sau đó bà ta lại sinh ra Đường Thu Đào, một nhà có bốn trai gái, thêm cả đám cháu chắt cộng lại, bởi vậy nhà họ Đường có thể coi là một gia tộc lớn.
Nhưng cả một gia đình như vậy, trong mắt Vương Xuân Hoa vẫn chỉ có một mình Đường Thu Đào.
Trước khi nhà họ Lâm xảy ra chuyện, Đường Thu Đào luôn ghen tị với gia cảnh của “Lâm Vãn Thanh”. Sau khi cô ấy đến nhà họ Đường ăn nhờ ở đậu, cô ta lại như phát rồ lên, thấy cái gì cũng phải tranh đoạt cho bằng được, đến cuối cùng thậm chí còn muốn nuốt luôn tài sản của nhà họ Lâm.
Cũng bởi vì vậy, trong một đêm mưa âm u, “Lâm Vãn Thanh” bị Đường Thu Đào dây dưa quấn lấy, không cẩn thận nên bị ngã xuống nước, lúc ấy nguyên chủ không ngừng giãy giụa ở dưới dòng nước chảy xiết, Đường Thu Đào cũng bị doạ cho khiếp vía ngã ngồi ở trên mặt đất, hoàn toàn không đứng dậy nổi.
Vương Xuân Hoa lại đột nhiên xuất hiện, hai mẹ con bọn họ trơ mắt nhìn Lâm Vãn Thanh giãy giụa trong nước, ở giây phút quan trọng, cậu hai Đường về nhà thăm người thân phát hiện có gì đó không đúng nên mới nhảy xuống hồ, lúc này mới cứu được một mạng của “Lâm Vãn Thanh”.
Chỉ tiếc “Lâm Vãn Thanh” được cứu về nhưng khuya đó lại sốt cao rồi hôn mê, sau khi tỉnh lại cô đã xuyên vào thân thể này của nguyên chủ.
Ở hiện đại Lâm Vãn Thanh là một trẻ mồ côi, từ nhỏ lớn lên ở cô nhi viện, lúc học đại học phải vừa học vừa làm, tốt nghiệp là sẽ có công việc ngay.
Ai ngờ ngủ một giấc, bỗng nhiên xuyên qua một quyển truyện niên đại mà cô đã từng xem qua.
Ở trong truyện, nguyên chủ và cô cùng tên cùng họ, hai người đều gọi là Lâm Vãn Thanh, ở hiện đại cô là trẻ mồ côi, Lâm Vãn Thanh ở trong sách thì cũng xui xẻo vì cha mẹ đều qua đời.
Sau khi trải qua đủ loại chông gai, tính tình của nguyên chủ trở nên thay đổi chóng mặt, sau khi được bà mối giới thiệu gả cho quân nhân, liền trở thành mẹ kế nuôi ba đứa trẻ.
Nguyên chủ không biết ba đứa nhóc con kia sau này sẽ trở thành ba vị đại lão khét tiếng.
Trong lòng cô ấy chỉ một mực ngóng trông con đẻ của mình.
Ai ngờ Cố Hoài An vì quá bận rộn nên thường xuyên không thấy mặt, mà không có người thì làm sao sinh con được.
Thời gian dài, nguyên chủ vừa vội vừa giận, càng thêm vui buồn thất thường, cô ấy đem toàn bộ bực tức trên người trút xuống ba đứa nhỏ kia, không chỉ bỏ đói còn thừa dịp Cố Hoài An vắng nhà mà đánh cho bọn chúng bầm dập hết người, toàn thân là đều là những vết bầm tím.
Có một lần, Cố Hoài An vô tình từ bộ đội về nhà, tận mắt nhìn thấy nguyên chủ cầm cây gậy lại đánh con, mẹ kế ác độc bị đuổi ra khỏi nhà, sau khi ly hôn, nguyên chủ sống cuộc sống thê thảm mấy chục năm, sau đó lại bị ba đứa con riêng của chồng cố ý chèn ép làm cho cuộc sống càng thêm khốn khổ nặng nề.
Sau khi nhớ lại cốt truyện gốc, Lâm Vãn Thanh trưng ra vẻ mặt đầy bất lực: “…..”
Rất nhanh đã đến lúc ăn cơm tối, sủi cảo nóng hổi được lấy ra khỏi nồi, khói từ nồi sủi cảo bốc lên mùi rất thơm, trên bàn ngoại trừ sủi cảo, còn có một đĩa trứng gà xào cà chua, một đĩa thịt xào ớt xanh, cộng thêm canh sủi cảo nóng hổi, bữa cơm tối hôm nay, nhà họ Đường còn được ăn ngon hơn cả dịp Tết.
Mọi người trong nhà họ Đường hiếm khi được ăn ngon như vậy, bất luận là lão Đường sau khi đi làm về nhà, hay là cậu cả Đường từ đại đội trở về, thậm chí Đại Oa và Nhị Oa ở nhà chơi đùa không biết mệt, tất cả bọn họ đều bưng chén cơm lên ăn như lang thôn hổ yết(*).
[Chú thích: (*) Lang thôn hổ yết: ăn ngốn ngấu (như sói, như cọp).]
Thái độ của Đường Thu Đào trước sau như một, vẫn ở trong phòng mình ăn cơm, cho nên trên bàn cơm có thể coi như là rất yên tĩnh, Lâm Vãn Thanh ngồi trên băng ghế nhỏ, trong tay bưng chén lên, cô chầm chậm nhai từng ngụm từng ngụm thức ăn rồi nuốt xuống.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館