Trước đấy Cố Tiểu Nhị bị bỏng lưỡi, anh cả Cố Trạch cũng không nâng đũa, muốn chờ em trai ăn cùng. Hiện tại có vẻ Cố Tiểu Nhị có thể ăn được rồi, Cố Trạch cũng yên tâm, tao nhã lịch sự ăn cơm. Tiểu Cố An nhìn hai anh ăn, cũng rướn thân nhỏ lên đòi ăn: “Thím ơi, thịt thịt, cháo, An An muốn ăn cháo.
“Được rồi, ăn cháo”
Sau khi Lâm Vãn Thanh tắm rửa sạch sẽ thơm tho cho Tiểu béo ú, cô múc một chén cháo, cầm lấy đút cho cậu nhóc ăn từng thìa một.
Một nồi cháo mồng 8 tháng chạp, ba cậu nhóc trong nhà cộng thêm một thai phụ là cô cũng ăn được khá nhiều. Phần cháo còn lại không ăn hết, để cho ba con gà trong nhà ăn.
Mùa đông ở trong nhà không có cỏ khô, ba con gà cũng không thể ra dòng suối nhỏ kiếm giun ăn giống mùa hè, chỉ có thể dựa vào thức ăn chăn nuôi trong nhà với thức ăn thừa.
Cũng may trong nhà vẫn còn nhiều cải trắng, có thể lấy lá cải trắng để cho gà ăn.
Nhưng mà ba con gà cũng rất biết cố gắng, một ngày có thể đẻ được hai quả trứng, đảm bảo được lượng trứng gà cho nhà ăn.
Nhưng Lâm Vãn Thanh vẫn cảm thấy trong nhà vẫn còn thiếu chút gà, chờ đến khi buổi tối Cố Hoài An trở về, cô thương lượng với anh, đến đầu mùa xuân, ra ngoài mua thêm mấy con gà về nuôi.
Tất nhiên Cố Hoài An đồng ý, anh nhìn thoáng qua cái bụng vẫn còn nhỏ của vợ mình, nhớ đến lời nói lúc sáng
của đoàn trưởng Triệu, hình như phụ nữ có thai uống sữa dê rất tốt cho cơ thể, nói: “Anh có đặt sữa dê, ngày mai sẽ có người mang đến”
Là sữa dê sao?
Cố Tiểu Nhị cầm lấy quyển sách nhỏ của mình đi ngang qua bên ngoài phòng, nghe thấy câu nói này lập tức xông vào.
“Chú thím, hay là nhà của chúng ta nuôi một con dê đi?”
Trong nhà của Cẩu Thặng có nuôi một con dê mẹ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Nuôi dê sao?” Lâm Thanh Vãn đang chải tóc kinh ngạc quay đầu lại nhìn.
Mùa đông mà nuôi dê được sao? Nhỡ nuôi c.h.ế.t dê thì sao? Lấy cái gì cho nó ăn, nếu như bị đông lạnh đến sụt ký
thì phải làm sao? Những câu hỏi liên tiếp của thím làm cho cậu nhóc ngơ ra, cậu nhóc chỉ biết mỗi một việc đó là con dê có bộ lông trắng tinh rất mềm sờ vào vô cùng thích, thịt cũng rất ngon, không nghĩ đến việc nuôi khó như vậy. Cậu nhóc còn muốn tiếp tục tranh luận, phó đoàn trưởng Cố thong thả ung dung nói ra một câu: “Nuôi dê cũng được, nhưng mà người nào muốn nuôi thì người đó phải chịu trách nhiệm dọn phân cho dê”
Cố Tiểu Nhị bỗng nhiên nhớ đến mùi hương của nước tiểu và phân của con dê nhà Cẩu Thặng, lập tức ngậm chặt miệng.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Thôi vậy, thật ra thì nuôi dê cũng không có tốt gì.
Cậu nhóc gục đầu xuống rời đi. Phó đoàn trưởng Cố hiền huệ nhanh chóng trải chặn giường, sau đó đi bưng nước rửa chân, nộp lên một tháng tiền lương và tiền trợ cấp của mình.
Lâm Vãn Thanh ngâm chân vô cùng thoải mái dễ chịu, Cố Hoài An sau khi đi đổ nước rửa chân về, nhìn thấy vợ mình mềm nhũn nằm trên giường lăn hai vòng, cất tiền lương và tiền trợ cấp như con sóc, sau đó nhếch khóe miệng, bản thân đi đánh răng rửa chân, vừa nằm xuống giường, vợ đã tự động nhào vào lòng n.g.ự.c của anh: “Thật là, phó đoàn trưởng Cố nhà ta vừa dịu dàng lại còn biết săn sóc, cần phải khen thưởng thật tốt mới được” “Khen thưởng như thế nào?” Cố Hoài An cười.
“Hôn một cái thì sao?” Lâm Vãn Thanh cười khúc khích. TruyenLau.com
“Có phải một cái có hơi ít không?”
“Vậy hai cái đủ không?”
Nể tình số tiền trợ cấp này, Lâm Vãn Thanh tự nguyện dâng lên đôi môi hồng hào của mình. Phó đoàn trưởng Cố tỏ vẻ còn muốn hôn thêm mấy cái.
Lâm Vãn Thanh nhắm mắt lại, giả vờ như bản thân không nghe thấy, ôm chăn giả vờ ngủ. Cố Hoài An cười cười, tắt đèn.
Trong phòng tối om.
Đột nhiên vang lên một tiếng kêu rất nhỏ.
“Khốn nạn, anh làm gì vậy?”
“Đòi nợ”
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館