Sự hy sinh của cha ruột Cố Trạch năm đó cũng không phải ngoài ý muốn, mà là bị đồng đội phản bội.
Kẻ phản bội này là Mã Đức.
Năm đó Cố Hoài An hoài nghi, anh cả mà mình thân như tay chân, luôn luôn thận trọng, có dũng có mưu, mặc dù bị mấy kẻ địch vây quanh, dựa theo thân thủ của anh cả, đối phó mấy người đó vẫn dư sức, tại sao trong người lại trúng mấy viên đạn?
Hơn nữa, lúc cha ruột Cố Trạch đang chấp hành nhiệm vụ, mang theo tiểu đội đặc nhiệm, ước chừng khoảng vài người, cuối cùng lại chỉ có một mình Mã Đức bị thương nhẹ sống sót, những người khác đều anh dũng hy sinh. Theo lời của Mã Đức, cha ruột của Cố Trạch đã hy sinh để che chở cho hắn ta.
Nhưng năm đó Cố Hoài An nhìn kỹ t.h.i t.h.ể anh cả, trước n.g.ự.c trúng hai phát, bụng một phát, nhưng đều không phải chí mạng, thật sự vết thương chí mạng ở tim, bị kiếm ngắn đâm, một nhát mất mạng.
Theo bản lĩnh của cha ruột Cố Trạch, không phải là người thân cận, tuyệt đối không thể làm tổn thương trái tim.
Cố Hoài An đặt những điểm nghi vấn này ở trong lòng, bắt đầu điều tra Mã Đức.
Đáng tiếc, chuyện năm đó làm không hề có sơ hở, mà Mã Đức dưỡng thương xong lại nhanh chóng xuất ngũ trở về quê hương.
Hắn ta vốn tưởng rằng sau khi mình trở về quê, rửa tay chậu vàng, trời cao đất rộng, Cố Hoài An cũng không thể làm gì hắn ta.
Thế nhưng người tham lam sẽ muốn ngày càng nhiều, giống như con rắn muốn nuốt lấy cả con voi. Sau khi chuyện này lắng xuống một thời gian, Mã Đức cảm thấy mọi chuyện đã qua, lại bắt đầu tính toán cho
mình, muốn mượn anh em Cố Trạch, trèo lên nhà họ Cố, thật không nghĩ tới, cuối cùng giỏ tre mục, trống rỗng không có nước. Mấy người làm chung với Mã Đức bị kết án tù chung thân, Mã Đức bị tử hình, có thể thi hành án. Những chuyện này, Cố Hoài An vẫn không nói với ba anh em, một là do bọn nhỏ còn quá nhỏ, hai là chuyện này quá mức tàn khốc, anh không muốn bọn nhỏ bị ảnh hưởng.
Lâm Vãn Thanh nghe thấy trong lòng lo sợ, cô biết nguy hiểm khi chấp hành nhiệm vụ trong quân đội, đây là vì nước vì nhân dân, thân là người nhà cũng lấy làm vinh quang.
Ai có thể nghĩ tới, lại có bao nhiêu chiến sĩ nhiệt huyết yêu nước như cha Cố Trạch, không ngã xuống khi xung phong ra trận, trên con đường bảo vệ tổ quốc, ngược lại bị tên gian tế Mã Đức bán đứng mà hy sinh?
Đó cũng là một vinh dự mà phải không?
Lâm Vãn Thanh cảm phục.
Người một nhà giống như cùng hẹn trước, cũng không đi quấy rầy Cố Trạch nữa.
Chỉ là buổi tối hôm đó, món ăn trong nhà đều là món ba anh em Cố Trạch thích ăn. Website TruyenLau.com
Cố Trạch thích ăn vịt già om, canh cá viên, thịt kho tàu, Cố Tiểu Nhị thích sườn rán, Tiểu Cố An thích ăn lẩu, sủi cảo nhân thịt bò, trên bàn đều có tất cả.
“Oa, hôm nay tất cả đều là món con thích ăn này”
TruyenLau.com
Cố Tiểu Nhị vô tư, cái gì cũng không biết, vui vẻ nháy mắt với anh trai cậu nhóc: “Em đã nói thím thương em nhất mà!”
Cố Trạch liếc mắt nhìn cậu nhóc, không nói gì thêm nữa.
Tiểu Cố An vui mừng choáng váng, dẫn Đoàn Đoàn và Viên Viên ở trước bàn nhảy nhót. Website TruyenLau.com
“Nào, Tiểu Trạch, ăn nhiều một chút, đây là món con thích ăn đó”
Lâm Vãn Thanh múc cho Cố Trạch một chén canh lớn, vừa có thịt vịt vừa có cá viên, ngay cả nước canh cũng nhiều đến mức không bỏ hết xuống được.
“Thím, thím không thương con sao?” Cố Tiểu Nhị nhìn thẳng bĩu môi nói.
“Đừng nóng vội, tất cả đều có phần mà” Lâm Vãn Thanh vẫn chậm rãi.
Miệng của thằng nhóc càng bĩu lớn hơn.
Mẹ Cố không thể chịu khi thấy cháu trai chịu uất ức, múc cho Cố Tiểu Nhị một đống thịt kho tàu.
Cố Tiểu Nhị lập tức ôm mẹ Cố một cái: “Vẫn là bà nội đối xử tốt với con.
“Ngoan” Miệng mẹ Cố cười cũng không khép lại được.
Cả nhà bắt đầu ăn cơm, ăn được một nửa, Cố Trạch đột nhiên mở miệng nói: “Thím, sau này con có thể gọi thím và chú là cha mẹ có được không?”
Tất cả mọi người đều sửng sốt.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館