Khi Lâm Vãn Thanh nhận được thư thì rất vui, cũng cầm bút viết lại cho bà ấy một bức thư. May xong quần áo, mùa sinh hoạt mới lại đến.
Mùa mưa đầu hè đến, những con muỗi khiến người ta phiền lòng càng tàn sát bừa bãi hơn.
Sáng sớm, ba tên nhóc kia thức dậy trên người cũng có vài nốt muỗi đốt.
Cho dù dùng cây ngải nhưng vẫn không có nhiều tác dụng lắm, Lâm Vãn Thanh rất đau đầu, đi cùng chị dâu Trương đến chỗ cung cấp đồ ở xã mua hai mảnh vải sợi bông về để may màn theo kích thước giường ở nhà. Chị dâu Trọng là một người phụ nữ cao lớn, mộc mạc, làm lụng vất vả nhiều năm, tay chị ấy đầy vết chai, tuy Tiểu Nha vẫn gầy nhom, đen nhẻm nhưng tinh thần đã trở nên tốt hơn không ít.
Lâm Vãn Thanh chắt hai chén nước mật ong cho hai mẹ con.
“Chị dâu uống nước đi”
Rồi xoay người định đi lấy điểm tâm. Chị dâu Trọng bảo cô không vội: “Em gái Thanh, chị và Tiểu Nha ở lại không được bao lâu, lát nữa người nhà mẹ đẻ sẽ đến đón bọn chị về.
Chị dâu Trọng cười giản dị, Tiểu Nha cũng rụt rè gật đầu: “Thím Lâm, cậu con sẽ lập tức đến đây, đón con và mẹ cùng nhau ngồi xe quay về nhà bà ngoại”
Người nhà mẹ đẻ của chị dâu Trọng rất yêu thương Tiểu Nha, khi cô bé nói đến nhà bà ngoại, khuôn mặt nhỏ nhắn cũng có ý cười.
Lâm Vãn Thanh cảm thấy mềm nhũn, sờ đầu cô bé: “Tiểu Nha và mẹ quay về nhà bà ngoại, nhất định phải vui vẻ nhé.
“Vâng, cậu nói muốn cho con đến trường”
Nhắc tới có thể đi học, vẻ mặt Tiểu Nha càng vui hơn.
“Ngoan quá, Tiểu Nha phải học hành chăm chỉ, về sau chắc chắn sẽ có tiền đồ”
Lâm Vãn Thanh cười tủm tỉm, quả nhiên chị dâu Trọng không ở lại quá lâu. Không lâu sau có một người đàn ông ăn mặc kiểu nông thôn dẫn theo mấy binh lính nhỏ đến, chị dâu Trọng bảo Tiểu Nha nói cảm ơn cô rồi đứng dậy tạm biệt. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Khi mọi người tạm biệt nhau, Lâm Vãn Thanh lấy ra một cái cặp sách hình hoa nhỏ mới tinh đưa cho Tiểu Nha làm quà tạm biệt.
“Bọn chị không thể nhận đồ quý như vậy được.
Hai mẹ con chị dâu Trọng vội xua tay, Lâm Vãn Thanh cười: “Không có gì, đây là em dùng vải bố may váy trong nhà còn thừa để làm, nhà em chỉ có ba thằng nhóc, không có con gái, cho Tiểu Nha dùng là thích hợp”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Chị dâu Trọng nghe xong, thấy Tiểu Nha ngoài miệng nói không cần, nhưng lại mở to mắt nhìn cặp sách hoa nhỏ không chớp mắt, chị ấy vỗ vỗ vai con gái nhỏ, bảo cô bé cúi đầu với Lâm Vãn Thanh rồi lên xe.
“Em gái Thanh, tạm biệt”
“Thím Lâm, tạm biệt” Website TruyenLau.com
“Tạm biệt”
Lâm Vãn Thanh cười vẫy tay với hai mẹ con ngồi trên xe.
Nhìn mặt trời bên ngoài, cô cúi đầu nói với Tiểu Cố An trong lòng: “An An, chúng ta đến ruộng đưa nước cho chú và các anh trai được không?”
“Được ạ” Cậu bé ngoan ngoãn gật đầu.
Nói là đi đưa nước, thật ra cũng là đưa cơm.
Phơi nắng bên ngoài cả ngày, bẻ ngô cũng không phải việc nhàn hạ, lá cây ngô to còn có răng cưa, rất ngứa, trời lại oi bức, con người làm việc cả ngày ở đây, không ăn ngon thì không có sức làm việc được.
Lâm Vãn Thanh ôm cậu nhóc vào nhà, đun nước đậu xanh, cho thêm ít đường phèn rồi bỏ vào ấm trà, lấy một cái chén to, luộc mười mấy quả trứng gà trong nước trà, gói cả nửa nồi bánh bao thịt heo cải trắng sáng nay lại, còn có móng heo hầm sáng nay, để tất cả vào giỏ trúc, cô đội mũ rơm cho mình và Tiểu Cố An, rồi xách theo giỏ trúc đi ra ruộng.
Mây ở vùng quê rất nhiều, hoa núi nở rộ, phong cảnh nông thôn rất đẹp.
Tất cả người nhà ở quân khu đều bận rộn thu hoạch ngô, phơi ngô, căn bản không ai chú ý đến cảnh đẹp ở nông thôn.
Tuy thu hoạch ngô rất mệt, nhưng được mùa nên mọi người vừa mệt cũng vừa vui.
Ngô năm nay phát triển rất tốt, đoán ở mẫu đất này có thể thu hoạch được nhiều hơn năm ngoái tầm ba mươi cân.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館