“Nói rất có lý, Vương Xuân Hoa này thời điểm làm con gái cũng không phải là chuyện tốt, lúc còn trẻ thì quyến rũ nam nhân, bản thân lớn lên không đẹp, con gái bà ta càng không phải là người đẹp.”
“Đã không dễ nhìn thì thôi đi, tính tình của con cái nổi tiếng là không dễ gì mà đụng vào, chỉ riêng việc Đường Thu Đào này đi tìm đối tượng thôi mà cũng yêu cầu rất cao, nói là muốn người đó phải làm cán bộ trong huyện, gia cảnh tốt và tính tình ôn hòa, tốt nhất là cha mẹ cũng làm cán bộ và không có gánh nặng. Đúng rồi, còn muốn đối phương phải sinh con ra lớn lên xinh đẹp, mấy người thử nói xem, điều kiện này có khác nào là muốn leo lên trời hái sao đâu, đây không phải là Trư Bát Giới cõng vợ, hay là làm trò cười cho thiên hạ sao?”
Lúc này trong thôn có một bà lão đã già không còn răng cũng mở miệng chen vào: “Đều nói cái gì nương nuôi con gái gì, lời này trước kia lão bà đây còn không tin, bây giờ thấy con gái nhà lão Đường rồi thì bà già đây xem như tin rồi.”
“Haizz, nói cho cùng thì vẫn là lỗi của lão Đường, trụ cột trong nhà mà không quản được vợ và con gái, còn có thể gọi người là đứng đầu một nhà sao?”
“Đúng rồi, mấy người không nói thì tôi cũng mém nữa là quên mất, dạo gần đây Đường Thu Đào kia không phải là một người mỗi ngày mặc một cái váy mới, bôi son môi đỏ thẫm, mang giày da gân bò khoe khoang khắp trong thôn đấy sao? Nghe nói là tất cả những gì trên người cô ta, kể cả váy mới, còn có cái gì mà gọi là son môi, giày da mới trên chân đều là đào mỏ từ trong tay nha đầu Vãn Thanh hết đấy, cha mẹ của nha đầu Lâm Vãn Thanh đã không còn nữa, tiền tài đều để lại hết cho con gái, thế mà đều sắp bị cho con người lòng lang dạ sói này móc hết sạch rồi.”
“Thật hay giả thế? Thím Vương, lời này cũng không thể nói lung tung được đâu.”
“Sao lại là nói lung tung chứ, đây là do chính tai con gái lớn nhà tôi nghe thấy.
Lúc cả nhà họ Đường đang náo loạn, con gái nhà tôi đúng lúc ấy có đi qua cửa nhà lão Đường, nhưng lại không nghe thấy tiếng vang nào cả, liền suy nghĩ ghé tai một chút để xem có chuyện gì xảy ra, kết quả nghe được một lúc thì phát hiện ra được một số chuyện động trời như vậy đấy.”
“Nó nghe được như thế thật sao? Tám chín phần mười là có thật rồi.”
“Chậc chậc, Đường Thu Đào này thật không phải là đồ vật, nha đầu Vãn Thanh chỉ có một chút tiền bảo mệnh, ấy vậy mà cô ta cũng có thể tính kế, người này thật đúng là không biết xấu hổ.”
“Nuôi mà không biết dạy dỗ cũng có một phần lỗi ở người làm cha, lão Đường này làm cha nhưng thực chất cũng không biết làm gì ra hồn.”
“Này, đừng nói nữa, lão Đường tới rồi kìa!”
Các bà lão đang tám chuyện: “…………”
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lão Đường kết thúc công việc vào buổi trưa, vác cuốc đi qua cổng thôn, dọc theo đường đi đầu óc ông ta lộn xộn, tất cả đều là do vừa rồi nghe được lời nói của mấy bà già trong thôn, ông ta không nghĩ tới bản thân mình sẽ hiếu thắng cả đời, tuổi già rồi mà còn không dạy dỗ được đứa con gái cho ra hồn, để cho khuôn mặt già nua của ông ta ở trước mặt toàn thôn, bị nghiền nát hết lần này đến lần khác, rốt cuộc là không còn mặt mũi nào nữa mà.
Trong sân nhà lão Đường, ban ngày tinh thần Vương Xuân Hoa loạn hết cả lên, tóc tai rối bời, sắc mặt hoang mang đi hái rau ở sân, mấy ngày nay bởi vì chuyện của Đường Thu Đào, cả nhà họ Đường ở trong thôn đều không ngẩng đầu lên nổi, nhất là lão Đường, ông ta là người muốn thể diện nhất, bản thân lại còn là đội trưởng của đại đội sản xuất trong thôn, mấy ngày nay ở bên ngoài nghe được chút tin đồn, về nhà liền ở lì trong phòng không ra, cũng không nói lời nào, cơm còn không ăn, cũng chỉ cầm cự bằng sức già mà sống.
Điều này làm cho Vương Xuân Hoa ngủ chung một cái giường với ông ta làm sao có thể chịu đựng nổi, đúng là không thể nào, mới chỉ được vài ngày, Vương Xuân Hoa liền biến thành bộ dạng tiều tuỵ không thôi, mười phần mười là một bộ dạng lão già nông thôn xấu xa.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館