Tất cả chỗ bụi kia đều rơi trên mặt cậu cả Đường, cậu cả Đường hứng một đống bụi bặm nên càng thêm tức giận, hắn là đại đội trưởng trong thôn, Đường Thu Đào đây chính là đang hành xử như một nhà tư bản bóc lột, cô ta mỗi lần muốn làm gì thì đều phải nhìn vào mặt mũi đại đội trưởng là hắn, lỡ như làm mất mặt nhà họ Đường thì sao đây?!
Tức giận đến mức bốc hỏa, cậu cả Đường trấn an Lâm Vãn Thanh: “Thanh Thanh à, con đừng sợ, cậu cả đây sẽ làm chủ cho con!”
Nói xong, cậu cả Đường liền hùng hổ đi đến phòng Đường Thu Đào, mợ Đường cũng đi theo ở phía sau.
Nhìn bóng lưng hai người rời đi, khóe miệng Lâm Vãn Thanh khẽ nhếch lên.
Ồ, vở kịch hay sắp đến rồi.
Trong túp lều phía tây, Đường Thu Đào còn đang nằm mơ mộng trên giường, đột nhiên “phanh” một tiếng, cửa phòng bị đá văng ra, một tiếng rống liền vang lên.
“Đường Thu Đào, dậy mau lên cho tao!”
Đường Thu Đào đột nhiên giật mình tỉnh giấc: “???”
Cái gì vậy? Có trận động đất sao?
…
Đúng là không thể xảy ra động đất, càng không có khả năng, chỉ có điều bây giờ trong phòng có một người họ Đường đang phun trào như núi lửa.
Đầu tóc Đường Thu Đào rối như mớ ổ gà, nhìn xung quanh trong chốc lát, phát hiện bốn phía cũng không có gì khác thường, không ngủ đủ giấc mà đã phải rời giường khiến cho cơn tức giận liền dâng lên, hướng về phía cậu cả Đường mà hô to: “Anh cả, anh đang làm gì vậy, mới sáng sớm mà đã phát điên cái gì?”
Website TruyenLau.com
Ngày thường Vương Xuân Hoa làm cho Đường Thu Đào có thói quen hư hỏng, từ cách nói chuyện cho tới bây giờ đều là không cần nghĩ trước nghĩ sau, cho dù là nói chuyện với cậu cả Đường làm đại đội trưởng cũng không hề có chút khách khí nào.
Nếu dựa vào lẽ thường, cậu cả Đường có lẽ còn có thể nhịn. Nhưng lúc này, trong lòng cậu cả Đường vốn đã là một bụng lửa, vừa nghe Đường Thu Đào nói mình phát điên, trong lòng lập tức nổi giận, mặt tối sầm lại mà chỉ vào chiếc đầm màu đỏ hồng đặt ở trên đầu giường, mở miệng hỏi: “Ai đã cho mày tiền mua cái đầm này?”
Cậu cả Đường hỏi câu này khiến cho Đường Thu Đào không hề có phòng bị, cô ta liếc mắt nhìn chiếc đầm đang khoác lên giường, còn có cặp sách mới treo trên tường, dưới gầm giường bày đủ loại giày da mới, nhất thời chột dạ, ánh mắt né tránh: “Cái đầm đó là do tôi tự mua, anh cả à, anh hỏi cái này để làm cái gì vậy? Dù sao cũng không phải là tôi tiêu tiền của gia đình mấy người là được.”
Những lời này, cô ta nhỏ giọng nói thầm, cậu cả Đường đứng cách xa nên không nghe rõ, ngược lại lỗ tai mợ Đường lại thính hơn nhiều, lập tức liền nghe thấy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Mợ Đường cười lạnh một tiếng: “Đúng vậy, cô út đây tất nhiên là không phải tiêu tiền của nhà chúng ta, mà chỉ có để cho người khác thanh toán tiền cho mà thôi!”
“Đường Thu Đào à, dù sao cô vẫn là dì út trong nhà, cứ như vậy mà nhẫn tâm bòn rút tiền của cháu gái, trong lòng không cảm thấy khó xử sao? Nhà cháu gái cô bây giờ là tình huống gì cô còn không biết chắc, cha mẹ Thanh Thanh không còn, đứa nhỏ Thanh Thanh này sống khổ cực nên mới đến đây sống nương tựa vào chúng ta, bản thân cô làm dì út mà sao không thấy đau lòng cho cháu gái mình vậy chứ? Tối ngày chỉ biết la hét tìm Thanh Thanh, với mục đích là nhớ thương chút tiền cứu mạng trong tay Thanh Thanh sao?”
“Hôm nay Thanh Thanh bị bệnh, nhưng con bé vẫn cố gắng chống đỡ vì phải cùng cô đi đến huyện thành đó! Đây là vì cái gì hả? Còn không phải là sợ cô lại nổi giận rồi chì chiết con bé hay sao? Đường Thu Đào à, cô cũng không còn nhỏ nhắn gì nữa, có thể nào tự cho mình một chút mặt mũi được hay không?!” TruyenLau
Mợ Đường nện xuống từng câu từng chữ thấm thía, thiếu chút nữa làm cho Đường Thu Đào choáng váng, dừng một hồi lâu cô ta mới phản ứng lại, giống như pháo trúc từ trên giường nhảy dựng lên: “Được lắm, tôi còn tưởng là chuyện gì ghê gớm lắm, thì ra là con nhóc thối Lâm Vãn Thanh lại giở trò chứ gì, để tôi đi tính sổ với nó, mấy người cứ đợi đó mà xem!”
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館