Cha mẹ nhà họ Cố đều là lão nhân thâm minh đại nghĩa, nhìn đứa con trai đã một ngày một đêm không nghỉ ngơi, chỉ trầm mặc một hồi, nhưng cũng gật đầu đáp ứng.
Từ đó ba đứa nhỏ tương lai đã trở thành con nuôi của Cố Hoài An.
Cố Hoài An ở trong quân đội vốn dĩ công việc rất bận rộn, mặc dù có tâm nhưng vẫn không rảnh chăm sóc ba đứa con.
Vì thế theo đề nghị của mẹ Cố, Cố Hoài An gật đầu đồng ý xem mắt kết hôn, thứ nhất nếu kết hôn thì sẽ có thể chiếu cố cho ba đứa nhỏ được tốt hơn, thứ hai là anh đã 26 tuổi, ở trong quân đội cũng được coi như là lớn tuổi, cũng nên lập gia đình được rồi.
Mẹ Cố thấy con trai mình gật đầu đồng ý, trong lòng tràn đầy vui mừng, bắt đầu bày ra chuyện xem mắt.
Nói đến cũng trùng hợp, một người chị em tốt của mẹ Cố là bác gái Hách, hai người họ là họ hàng xa, biết con trai mẹ Cố muốn đi xem mắt, bà ấy liền nhớ tới bác gái Hách đáng tin cậy kia.
Bác Hách là người có kiến thức rộng rãi, nói không chừng có thể tìm cho anh một cô gái tốt, thúc đẩy một đoạn lương duyên tốt đẹp.
Ai có thể nghĩ tới, bác gái Hách đáng tin cậy cũng có một ngày nhìn nhầm, nguyên chủ mà bác gái giới thiệu cho Cố Hoài An, đã sớm không còn là cô gái thiện lương hồn nhiên năm đó.
Nguyên chủ trải qua biến cố gia đình, cuộc sống khốn khổ, lại muốn làm mẹ kế cho người ta, tuy rằng hài lòng với điều kiện của Cố Hoài An, nhưng cũng tràn đầy phẫn uất, cảm thấy ông trời bất công với cô, cha mẹ nhà người ta song toàn lại còn từ ái.
Dựa vào cái gì mà lại mất đi cha mẹ, mà cô còn phải làm mẹ kế cho ba thằng nhóc không có quan hệ huyết thống.
Nhưng cô lại luyến tiếc Cố Hoài An có điều kiện ưu việt, thế nên đành cắn răng đáp ứng hôn sự này.
Tuy rằng đáp ứng hôn sự, nguyên chủ một lòng một dạ muốn sinh một đứa con của riêng hai người với chồng mình.
Nhưng Cố Hoài An ngày ngày trong quân đội, người bận rộn đến mức không thấy đâu, làm sao có thể sinh con được.
Một thời gian dài, nội tâm nguyên chủ càng thêm b**n th**, đem lửa giận trong lòng phát tiết lên người ba đứa nhỏ, không chỉ không cho bọn nhỏ ăn no, còn nhằm vào lúc không có việc gì mà muốn ngược đãi bọn nhỏ. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Trên người ba đứa nhỏ thường xuyên có những vết bầm tím bầm xanh xen kẽ. Có một hôm Cố Hoài An từ trong quân đội trở về, nhìn thấy nguyên chủ lại cầm cây gậy đánh đập mấy đứa nhỏ, mẹ kế ác độc liền bị đuổi ra khỏi nhà.
Sau khi ly hôn, nguyên chủ trải qua cô đơn mấy chục năm, sau đó dưới sự cố ý chèn ép của ba người con trai làm lớn, cuộc sống ngày càng trở nên bi thảm hơn.
Còn Cố Hoài An liền gặp được một người phụ nữ ôn nhu, thiện lương, cả nhà sống một cuộc sống hạnh phúc.
Ấy vậy mà mẹ kế độc ác chỉ có thể sống một cuộc đời khổ sở. Đọc truyện tại TruyenLau.com
…………
Căn bản là một câu chuyện bi thương.
Lâm Vãn Thanh oán hận giật giật khóe miệng, đối diện đột nhiên vang lên một giọng trầm thấp.
“Đồng chí Lâm, hoàn cảnh của tôi cô đều hiểu rõ rồi chứ?”
Hả? TruyenLau.com
Lâm Vãn Thanh ngẩng đầu, đối đầu với đôi mắt đen lóng lánh cực kỳ đẹp và thâm sâu nhưng lại rất lạnh lùng.
À, thì ra là ‘phiếu ăn dài hạn’ của cô ấy….
Không, không phải, là người chồng trong tương lai đang nói chuyện mới đúng.
Biết chứ, đương nhiên là cô hiểu rất rõ, cô là người xuyên tới mà, có tình huống nào mà cô không biết được đâu chứ!
Trong lòng Lâm Vãn Thanh lải nhải liên hồi, Cố Hoài An vốn dĩ ít nói lạnh lùng cũng trở nên hoạt bát cởi mở hơn.
“Biết…. Đồng chí Cố có biết về hoàn cảnh của tôi không?”
Đối mặt với đôi mắt ngấn nước của Lâm Vãn Thanh, Cố Hoài An cũng gật đầu.
“Vậy lần xem mắt này là?”
Đối diện với ‘phiếu ăn dài hạn’, Lâm Vãn Thanh thử dò thăm hỏi.
“Tôi rất hài lòng.” Cố Hoài An không hổ danh là một ‘tủ lạnh cũ’ trong sách gốc, vừa mở miệng đã chấn nhiếp toàn cảnh ở đây, anh đi thẳng vào vấn đề.
Lâm Vãn Thanh thì lại rất thưởng thức sự trực tiếp này của anh.
Vốn dĩ buổi xem mắt ngày hôm nay, cả hai người bọn họ đều mang theo lợi ích riêng của mình mà đến.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館