Vì thế, cô vỗ bả vai Cố Hoài An, vui mừng nói: “Phó đoàn trưởng Cố làm rất tốt, hãy tiếp tục duy trì như vậy nhé. Dứt lời, cô liền trở về phòng.
Để lại một Cố Hoài An đứng ngây ngốc: “????”
Cô nói vậy là ý gì chứ?
Lâm Vãn Thanh trở về nhà tiếp tục đạp máy may làm quần áo, làm tới sau giờ ngọ thì Cố Tiểu Nhị đi chơi từ bên ngoài trở về nhà ồn ào kêu đói bụng, Tiểu Cố An cũng nói nhóc đói rồi.
Lâm Vãn Thanh mới dừng tay rồi đi rửa tay nấu cơm, trong nhà còn thịt heo, cô định làm nồi thịt heo hầm, rất dinh dưỡng lại dễ ăn.
Lương khô trong nhà đã hết, Lâm Vãn Thanh đành hấp một nồi bánh bột ngô, mấy cái bánh ngô nhỏ này làm thì dễ mà hấp cũng nhanh.
Người một nhà cùng nhau ăn cơm chiều, ăn xong thì thu dọn chén đũa, bỗng nhiên loa lớn của quân khu phát thông tin rằng buổi tối có chiếu phim điện ảnh, bọn nhỏ vừa nghe xong, đều vui vẻ hớn hở mang theo cái ghế gỗ nhỏ chạy nhanh ra bãi đất trống chiếm chỗ ngồi xem phim.
Đây là một trong những thú vui thời thơ ấu của đông đảo đám trẻ trong quân khu, xem phim điện ảnh ngoài trời, nếu muốn xem thoải mái, cần phải chiếm vị trí tốt, hàng phía trước, ngồi ngay giữa mới đã ghiền.
Chiếm được vị trí rồi, đồng thời bọn nhỏ sẽ cầm gậy nhỏ lùa gà vịt nhà mình tới bên dòng suối bắt trùng ăn cá, như vậy vừa tiết kiệm lương thực trong nhà và còn là một loại thú vui mà mấy đứa trẻ đều rất thích.
Trong nhà chị dâu Trương cũng nuôi gà nuôi vịt, hai anh em Mãn Thương và Lương Thương cười ha ha ha vui vẻ, một người đi phía trước, một người theo phía sau, lùa gà con vịt con nhà mình tới bên dòng suối.
Cố Tiểu Nhị thấy vậy trong lòng cũng hâm mộ, nghĩ đến Đại Hoa, Nhị Hoa và Tam Hoa được nuôi trong nhà, cũng về nhà mở cửa chuồng gà ra, cậu nhóc cười khanh khách lắc m.ô.n.g vội vàng mang ba con gà ra khỏi ổ gà. Tên nhóc này còn muốn gọi anh trai đi cùng, Cố Trạch bơ cậu nhóc, tỏ ý không nghe quay đầu đi vào phòng. Hừ, anh trai cậu nhóc đúng là không có m.á.u nghệ thuật xíu nào.
Cố Tiểu Nhị lắc lắc đầu, bản thân vội vàng mang ba con gà ra bên ngoài.
Lâm Vãn Thanh dắt tay Tiểu Cố An từ trong phòng ra, thấy cảnh tượng như vậy, cô buồn cười.
Đến giờ chiếu phim điện ảnh, một nhà bốn người đi về phía đất trống, Cố Hoài An ôm Tiểu Cố An, một bàn tay khác rất tự nhiên ôm eo nhỏ của Lâm Vãn Thanh.
Lâm Vãn Thanh: Phó đoàn trưởng Cố, móng vuốt của anh đang để ở nơi nào thế?
Vì thế, đồng chí Lâm duỗi tay ra nhéo eo phó đoàn trưởng Cố, nhưng người nào đó trời sinh da dày thịt béo, cô có véo mạnh cỡ nào cũng giống như cào ngứa, anh không có chút phản ứng nào.
Lâm Vãn Thanh thua rồi.
Dọc theo đường đi, một nhà bốn người thường thường có thể gặp người nhà quân nhân khác tới bãi đất trống xem phim điện ảnh, còn gặp được chị dâu quen biết tới nhiệt tình chào hỏi.
Lâm Vãn Thanh cũng cười đáp lại, người nào đó ngày xưa lạnh lùng cũng khó được lộ ra gương mặt tươi cười đáp lại một câu.
Khiến chị dâu Trương tới chào mà lắp bắp kinh hãi, quay đầu lại nói với doanh trưởng Trương: “Thì ra Tiểu Cố cũng biết cười nha TruyenLau
Doanh trưởng Trương không vui: “Em nói cái gì thế, sao phó đoàn trưởng Cố lại không biết cười.
Chị dâu Trương thấy đức hạnh thối này của người đàn ông nhà mình, dùng khuỷu tay chọc hắn một chút: “Xem lại cái đức hạnh của anh đi, em nói cũng không được à? Từ năm em tới quân khu đến giờ đã hơn hai năm, em chưa từng thấy Tiểu Cố cười, thật đúng là hiếm lạ”
“Việc lạ do ít gặp, ngày thường em có thể gặp phó đoàn trưởng Cố mấy lần, mà người ta cười hay không em cũng muốn quản à. Doanh trưởng Trương lén lút lẩm bẩm nói thầm, không dám để bà vợ nhà mình nghe thấy. “Chú thím, chỗ ngồi nhà chúng ta ở đây!”
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館