Không được, không nên quá nuông chiều trẻ con, đặc biệt là bé gái được cưng chiều quá thì lớn lên sẽ không có phép tắc, không coi ai ra gì, sau này sẽ làm Viên Viên khổ.
Viên Viên ở nhà được coi như bảo bối, nhưng sau này khi đi học, đi ra xã hội, ở trường học, xã hội sẽ không có ai chiều chuộng con bé như bảo bối.
Người không thích nghi được với hoàn cảnh thì sẽ bị xã hội đào thải.
Chọn lọc là quy luật của tự nhiên, người thích ứng được sẽ sống sót, những lời này không phải chỉ để nói chơi. Viên Viên thấy bà nội không giúp mình, liền đi tìm mấy người anh trai.
Mấy người anh cũng xót cho bé con, nhưng mà thím dù có bận vẫn ung dung cầm chổi lông gà đứng đó. Chổi lông gà của thím không đáng sợ, dù sao thím cũng thương bọn họ, sợ làm đau bọn chúng nên không xuống tay đánh được.
Nhưng mà sau lưng thím có chú, chú không quan tâm người ta là ai, chỉ cần phạm lỗi là sẽ bị chú đánh.
Vì không muốn m.ô.n.g mình biến thành m.ô.n.g khỉ, mấy anh em chỉ có thể miễn cưỡng giả vờ không nghe thấy. Không thấy ai tới giúp, Viên Viên đành phải tự cứu mình, lấy tay che lại cái m.ô.n.g nhỏ nói: “Mẹ, con không dám nữa”
“Hả? Sau này còn thế nữa không?” Lâm Vãn Thanh vẫn cau mặt.
“Không dám! Viên Viên ngoan!” Viên Viên cười lấy lòng mẹ.
“Mẹ xinh đẹp”
Qủy con này.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Vãn Thanh cười, xoa đầu bé Viên Viên, ừm lại nặng hơn rồi, vỗ nhẹ vào cái m.ô.n.g nhỏ của Viên Viên, đặt cô bé lên trên thảm nói đi chơi với các anh đi.
Viên Viên gật đầu, bò nhanh về phía anh cả.
“Anh cả”
“Oi.”
Vẻ mày Cố Trạch hớn hở đón lấy em gái, chơi tiếp với Cố Tiểu Nhị, mấy đứa nhỏ và hai nhóc con.
Website TruyenLau.com
Buổi tối, Đội trưởng Cố về nhà, Lâm Vãn Thanh có chuyện muốn nói với anh.
“Đội trưởng Cố, em nói chuyện một chút với anh được không?”
“Chuyện gì?” Người đàn ông ngẩng khuôn mặt tuấn mỹ lên.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lâm Vãn Thanh nhéo mặt anh: “Sau này đừng gọi em là Thanh Thanh nữa được không?”
Con gái suốt ngày học thói hư theo anh thôi.
Cô cứ tưởng Đội trưởng Cố sẽ ngay lập tức đồng ý với yêu cầu này.
Không ngờ, người đàn ông cụp mắt xuống, như một chú chó lớn vô tội, bực bội nói: “Tại sao?”
Bộ dạng đáng thương này như thể cô dâu nhỏ sắp bị cô nhẫn tâm phụ lòng vứt bỏ.
Lâm Vãn Thanh: “”
Không phải chỉ không cho gọi là Thanh Thanh thôi sao, việc gì mà phải trông khổ sở vậy chứ.
Ăn mặc thì chỉnh chu, mà bộ dạng sao giống chó vậy.
Đêm đó, người đàn ông đã dùng cái thắt lưng chó của mình để chứng minh, anh không chỉ giống chó, anh còn
thù rất dai.
Tết Thanh Minh thì phải ăn bánh Thanh Đoàn(), đây là phong tục ở quê mẹ Cố.
[Chú thích: () Bánh Thanh Đoàn: Bánh được làm từ gạo nếp thơm ngon, nước ép lúa mạch non tạo màu xanh cho vỏ, nhân đỗ đỏ, trứng muối, ruốc sạch hoặc sầu riêng. Mỗi loại một vị nổi bật, không thể lẫn vào đâu được.]
May mà ở chân núi có nhiều loại rau khúc.
Ngoài trời đã tạnh mưa, các chị dâu đều ra ngoài hái rau dại, Lâm Vãn Thanh đeo trên lưng một cái sọt tre, hái một sọt rau khúc lớn với chị dâu Trương và chị dâu Kim Hoa.
Về nhà nhặt rau rồi rửa sạch sẽ, thái rau nhỏ thật nhuyễn, cho thêm bột nếp xay nhỏ, vo thành từng viên nhỏ màu xanh, rồi cho vào nồi hấp chín, ăn vào có vị ngọt thơm, mang theo hương thơm thanh đạm.
Bọn trẻ đều rất thích ăn.
Chị dâu Trương không làm bánh Thanh Đoàn, chị ấy lấy rau khúc hấp cùng với bánh bột bắp.
Lâm Vãn Thanh bê một mâm bánh Thanh Đoàn sang, chị dâu Trương lại đưa một mâm bánh bột bắp có cho thêm táo đỏ.
Bữa tối không thể chỉ ăn bánh Thanh Đoàn.
Trong nhà vừa mới mua hai cân thịt dê, đến giờ nấu bữa tối, mẹ Cố trông mấy đứa nhỏ, Lâm Vãn Thanh thì xắn tay áo vào bếp.
Bữa tối có bánh bao hấp thịt dê, Lâm Vãn Thanh còn đặc biệt làm thêm nước sốt tỏi cho bọn trẻ chấm ăn cùng. Buổi tối, mẹ Cố gọi điện về Kinh Thị như thường lệ.
Cha Cố nghe điện thoại.
Mẹ Cố bế Viên Viên, cười nói: “Hôm nay ông ăn cái gì đấy?”
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館