Đường Bảo Quốc, lúc trước khi ông ngủ với tôi, sao lại không nghĩ tới sẽ có ngày hối hận này vậy?”
“Lão già à, đều đã trải qua nhiều năm như vậy rồi, ông cho rằng tôi không ghét bỏ ông sao? Ta cũng rất ghét ông, nhưng hôm nay chúng ta ai cũng đừng ghét bỏ ai nữa, cứ như vậy mà sống cho qua ngày đi, bằng không người trong thôn biết chuyện năm đó của ông, ông đoán xem những phụ nữ lưỡi dài kia sẽ nói gì đây?”
Lời nói của Vương Xuân Hoa giống như một cây búa tạ đập vào trái tim người nhà họ Đường ở đây.
Cậu cả Đường môi run rẩy, vẻ mặt mợ Đường khiếp sợ, ngay cả Đường Thu Đào gào khóc cũng phải ngây người.
Lâm Vãn Thanh cũng kinh hãi, trong nguyên văn chưa từng nhắc tới, lão Đường còn có một lịch sử đen tối như vậy.
Cậu hai Đường mãnh mở to hai mắt, bên tai tất cả đều là câu “Lúc còn chưa rời khỏi thế gian này, ông đã bò lên giường ngủ với tôi rồi”, hắn đỏ ngầu hai mắt, tựa như lệ quỷ nhìn về phía lão Đường.
“Đường Bảo Quốc, lời người phụ nữ này nói có phải thật hay không?”
Cậu hai Đường… Ngay cả một từ “cha” hắn cũng không thèm gọi nữa, ánh mắt cậu cả cùng với cả nhà nhìn hắn…
Hai tay lão Đường run rẩy, muốn mở miệng giải thích, nhưng miệng lại giống như dùng keo cường lực dính vào, có làm thế nào cũng không mở ra được, trong đầu ông ta hiện lên tất cả đều là gương mặt thanh tú của nguyên phối(*), đột nhiên trước mắt ông ta tối sầm lại, như thể không còn cảm giác gì nữa.
[Chú thích: (*) Nguyên phối: người vợ đầu tiên của người đàn ông được gọi là Đích thê, cũng còn gọi Nguyên phối hoặc Phát thê.]
Trò khôi hài này của nhà lão Đường, cuối cùng lão Đường lão choáng váng đi qua chấm dứt.
Lão Đường bị đột quỵ, nửa cánh tay tê dại, được đưa đến bệnh viện điều trị, bác sĩ nói may mắn được đưa tới kịp thời, nếu không sẽ nghiêm trọng.
Lão Đường lần này xem như bị đột quỵ nhẹ, ở bệnh viện điều dưỡng một thời gian, về nhà điều dưỡng cho tốt, tám chín phần mười có thể khôi phục.
Thân thể có thể khôi phục, nhưng nhà lão Đường cho dù có làm thế nào cũng không khôi phục lại như trước được.
Cậu cả Đường là con trưởng, mợ Đường là con dâu trưởng, hơn phân nửa gánh nặng chiếu cố lão Đường đều rơi vào vai người bọn họ, Vương Xuân Hoa là một bà mẹ kế, đã cùng trải qua hai mươi năm với lão Đường, lại còn sinh ra Đường Thu Đào.
TruyenLau
Hiện tại không có khả năng ly hôn, tựa như chính miệng bà ta nói, lão Đường nên bỏ qua mọi chuyện mà sống đi.
Về phần Đường Thu Đào, cô ta vẫn còn ở trong đả kích, không lấy lại tinh thần được, trải qua chuyện này, thanh danh của hai mẹ con Vương Xuân Hoa ở trong thôn hoàn toàn bị thối rữa rồi.
Dường như giữa các nhà hàng xóm với nhau không có tường, cũng không có vách ngăn, tuy rằng cậu cả Đường cực lực che giấu, nhưng người trong thôn vẫn biết rất rõ lời cãi nhau của người nhà họ Đường, biết được chuyện Đường Thu Đào trộm lấy tiền cứu mạng của cháu gái, Vương Xuân Hoa cho cháu gái kế ăn cơm thiu.
Sau khi cậu hai Đường biết lão Đường không có mệnh hệ gì, quyết định dẫn Lâm Vãn Thanh trở về huyện thành, người nhà họ Đường đều biết lần này là cậu hai thật sự bỏ tâm ra mà làm, trước kia cả nhà cậu hai ở huyện thành, ngày lễ tết còn phải về quê thăm, về sau sợ là sẽ không trở về nữa.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cháu gái đi theo cậu hai về huyện thành, cậu cả Đường cũng thấy yên tâm hơn, mợ Đường cảm thấy việc cháu gái không ở nhà rất tốt.
Chỉ là một nhà cậu hai tổng cộng sáu người còn ở chen chúc nhau trong hai gian lầu ống chật hẹp, trong nhà cũng không thể nào cho thêm Lâm Vãn Thanh ở được.
Ngay khi cậu hai Đường và mợ đang trở nên khó xử, thương lượng cách mở rộng ban công thành một căn phòng nhỏ cho Lâm Vãn Thanh ở, bà mối bên cạnh đã tới cửa.
Website TruyenLau.com
Bác gái đến giới thiệu đối tượng cho Lâm Vãn Thanh.
Nhà chồng bác gái bên cạnh họ Hách, cũng làm công nhân ở xưởng thép huyện, hàng xóm trong nhà đều gọi bà Hách là bác gái.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館