Cố Tiểu Nhị hí ha hí hửng chạy từ trong phòng ra, vừa lẽo đẽo theo sau Cố Trạch vừa cười hì hì.
Cố Trạch ôm Cố An vừa mới tỉnh, miệng hừ một tiếng, nói: “Đừng đứng đó cười ngây ra nữa, không thấy thím đang bận lắm hả, em mau tới giúp một tay đi”
Cố Tiểu Nhị ngoái đầu nhìn, thím vẫn đang bận rộn trong bếp thật, bèn chạy tới giúp cô: “Thím, để con giúp thím một tay”
“Ngoan quá” Lâm Vãn Thanh cười sờ đầu cậu nhóc, sau đó bảo Cố Tiểu Nhị giúp cô dọn chén đũa tới phòng khách. Cố Trạch ôm Tiểu Cố An đang dụi mắt vào phòng bếp, sau đó cũng giúp một tay mang đồ ăn tới phòng khách.
Nhìn mấy đứa nhỏ ngoan ngoãn, hiểu chuyện, lòng Lâm Vãn Thanh vui mừng vô cùng.
Cô bỗng có cảm giác như người mẹ già khi nhìn thấy con cái mình đang dần trưởng thành vậy.
“Con, con cũng giúp. Tiểu Cố An thấy các anh bận rộn giúp thím như vậy thì cũng lắc lư chạy qua đòi giúp. Lâm Vãn Thanh vội ôm lấy thằng bé lên, đong đưa qua lại: “An An còn nhỏ, nhớ ăn thật nhiều để trở nên cao lớn thì mới giúp thím được. “Đúng đó, An An nhỏ, chân ngắn ngắn, phải ăn nhiều cơm cơm, chân dài dài ra, giúp thím.
Lúc ở chợ, Tiểu Cố An đã bị một đứa nhóc chọc ghẹo, chê thằng bé là đồ chân ngắn. Đừng thấy thằng bé còn nhỏ tuổi mà lầm, cậu nhóc nhớ dai lắm đấy, giờ vừa nhắc tới là nói lại ngay.
“Ha ha.”
Cố Tiểu Nhị nhìn thoáng qua em trai lùn lùn một khúc của mình mà bật cười ha hả, chẳng phúc hậu tí nào:
“Ngắn thật”
“Ư…ư…” Tiểu Cố An hai tuổi cảm thấy ấm ức muốn khóc.
“Cố Cảnh, ngứa m.ô.n.g rồi đúng không?” Khuôn mặt nho nhỏ của Cố Trạch nghiêm lại, bày ra dáng vẻ của anh cả. Cố Tiểu Nhị vội vàng ngậm miệng,
không dám cười nữa, anh cả không dễ chọc đâu, anh ấy mà tức lên là sẽ đánh cậu nhóc như chú Cố vậy đó. “Được rồi, mấy đứa đi rửa tay chuẩn bị ăn cơm nè, lát nữa chú mấy con sẽ về tới đấy?
TruyenLau
Lâm Vãn Thanh dở khóc dở cười sờ lần lượt từng cái đầu nhỏ của ba đứa nhóc, sau đó mở miệng nói.
“Ăn cơm thôi”
Cố Tiểu Nhị vừa hoan hô vừa chạy ra khỏi phòng khách, Cố Trạch cũng ôm Cố An đi rửa tay.
Đợi đám nhóc rửa tay xong thì Cố Hoài An mặc đồ rằn ri, cả người ướt đẫm mồ hôi đã về tới nhà. Đôi mắt anh vẫn đen láy, vẫn lạnh lùng thâm trầm.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Về rồi à, rửa tay ăn cơm thôi” Lâm Vãn Thanh ôm Cố An, bước từ trong nhà ra đón. Cô liếc mắt nhìn anh một cái, sau đó mỉm cười mời anh ăn cơm
Cố Hoài An gật đầu, ra sân rửa tay rửa mặt rồi quay vào nhà thay bộ đồ khác, lúc trở ra vừa hay đụng phải Lâm Vãn Thanh đang bưng rổ bánh ngô thì nhanh chân tiến lại gần, đón lấy rổ bánh, nói: “Mai mốt chuyện này để tôi làm cho.
Nói xong, anh cất bước rời đi, để lại Lâm Vãn Thanh mỉm cười bất lực. Cái người này thật là… trời sinh đã có gương mặt lạnh như băng, đối nhân xử thế cũng hờ hững, lãnh đạm, nghiêm khắc với mọi chuyện, nhưng thật ra lại rất dịu dàng, biết quan tâm người khác.
Điểm trừ duy nhất là lời nói có hơi cứng nhắc.
Cả nhà quây quần ăn cơm tối, Lâm Vãn Thanh bẻ một miếng bánh ngô nhỏ, lại gắp một miếng thịt, thêm một miếng ớt chuông, sau đó đút cho Tiểu Cố An ngồi trong lòng.
TruyenLau
Thằng nhỏ đã hơn hai tuổi, ăn uống cũng lanh lẹ hơn nhiều. Cái miệng nhỏ há to, “a” một cái ngoạm một thìa vào bụng.
Cô dặn thằng bé nhai chậm một chút, lại múc cho hai đứa Cố Trạch và Cố Tiểu Nhị mỗi người một muỗng canh lớn, rồi mới dời mắt nhìn về phía Cố Hoài An đang há mồm to ăn cơm.
“Phó đoàn trưởng Cố?”
“???”
Cố Hoài An ngẩng đầu.
“Là thế này, anh cũng nhìn thấy tình hình sân sau nhà chúng ta rồi đó, toàn bùn đất không, mỗi lần mưa xuống
phải ra ngoài là chân lại dính đầy bùn, dù trong nhà có ủng đi mưa nhưng cũng không giúp ích được ao nhiêu, nên không biết anh có thể nhờ mấy anh lính tới xây giúp một con đường trong sân được không?
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館