Đường Thu Đào là con gái út nhà họ Đường, cậu cả Đường lại là đội trưởng trong thôn, lúc nói chuyện mang theo vẻ cay nghiệt: “Mẹ, sao mẹ lại thiên vị như vậy, Lâm Vãn Thanh là cháu gái ngoại của mẹ, nhưng con mới là con gái ruột mẹ mà, con mới từ trường về còn chưa được ăn sủi cảo đâu.”
“Cái con bé này, con nhóc Thanh Thanh kia không phải…” Phía sau còn hai chữ “Người ngoài” vừa tới miệng liền bị bà ta nuốt trở về, Vương Xuân Hoa hơi chột dạ nhìn về phía Lâm Vãn Thanh liếc mắt một cái, thầm cười mỉa hai tiếng rồi tiến vào phòng bếp.
Lúc này Đường Thu Đào mới vừa lòng, cô ta ôm n.g.ự.c bước tới trước mặt Lâm Vãn Thanh, dáng vẻ cực kì đắc ý, nói: “Lâm Vãn Thanh, cô nghe rồi chứ, ở nhà họ Đường này cô chỉ là một người ngoài mà thôi!”
Nói xong liền nghênh ngang rời đi.
Lâm Vãn Thanh đứng ở dưới mái hiên, rũ mắt nhìn những hạt mưa rơi xuống mặt đất, môi khẽ nhếch lên, đương nhiên là cô biết trong mắt người nhà họ Đường, đặc biệt là Vương Xuân Hoa thì cô chỉ là một đứa ăn nhở ở đậu.
Không nói đến cô, trong lòng Vương Xuân Hoa, ngay cả ba người con ghẻ là hai cậu Đường và Đường Thu Bình cũng không bằng một đầu ngón tay của Đường Thu Đào.
Cũng phải thôi, nhà họ Đường có bốn đứa con, chỉ có Đường Thu Đào là do chính Vương Xuân Hoa sinh, hiển nhiên là bà ta rất thương con gái ruột của mình.
Đời trước, Vương Xuân Hoa có thể vì con gái út mà giả vờ không quan tâm cô ta, đối với Lâm Vãn Thanh thì nhiệt tình săn sóc, một lòng mưu tính sản nghiệp của nhà họ Lâm, người mẹ như vậy đúng là “vĩ đại” mà.
Không sai, Lâm Vãn Thanh đã thật sự xuyên qua, nhớ tới những chuyện trước đó của nhà họ Đường, cô liền cảm thấy tấm lòng chân thành của nguyên chủ đều đem đi cho chó ăn hết rồi.
Kiếp trước gia cảnh của Lâm Vãn Thanh rất tốt, nhưng xuất thân lại không tốt, bởi vì ông nội của Lâm Vãn Thanh là một doanh nhân yêu nước, trước giải phóng ông là người sở hữu khối tài sản khổng lồ, nhưng rồi ông lại đem gần hết số tài sản đó đi quyên góp cho cuộc kháng chiến của nhà nước.
Sau khi thành lập Tân Trung Quốc, ông nội Lâm liền đem toàn bộ tài sản của mình quyên tặng cho chính phủ, chỉ để lại một ngôi nhà nhỏ ở tỉnh thành, còn có một chút vàng bạc và vài món đồ trang sức, sau cùng, để cảm nhớ tinh thần cống hiến vì quốc gia của ông nội Lâm mà chính phủ đã cố ý sắp xếp cho cha Lâm dạy học ở một trường trung học trong huyện thành.
Sau này cha Lâm được bà mối giới thiệu và làm quen với mẹ Lâm, hai người nhanh chóng tiến tới hôn nhân, sau khi kết hôn hai năm liền sinh ra Lâm Vãn Thanh, tuy rằng một nhà ba người không giàu có gì nhưng lại rất hạnh phúc và đầm ấm.
Cho đến khi Lâm Vãn Thanh tốt nghiệp trung học năm 18 tuổi, cha của cô và mẹ Lâm đã qua đời trong một vụ tai nạn xe hơi.
Sau khi bọn họ ra đi, nhà họ Đường giúp đỡ làm lễ tang, sau khi an táng cho con gái và con rể xong xuôi, ông ngoại Đường không biết phải làm sao với cháu gái ngoại của mình. Cha Lâm lại là con một, nhân khẩu trong nhà cũng đơn bạc.
Ông cụ Đường suy nghĩ một hồi, cuối cùng vẫn quyết định đem cháu gái ngoại về nhà mình, cũng chính là nhà ngoại của Lâm Vãn Thanh.
Đương nhiên, phần lớn tài sản của nhà họ Lâm đều ở trong tay Lâm Vãn Thanh, chỉ tính riêng tiền mặt thôi đã có mấy trăm khối, hơn nữa trong nhà còn có sổ tiết kiệm, các loại phiếu chứng linh tinh…Có thể nói Lâm Vãn Thanh chính là một tiểu phú bà đích thực.
So với nhân khẩu thưa thớt của nhà họ Lâm, con cháu nhà họ Đường lại đông đúc hơn nhiều. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ba đời nhà họ Lâm đều chỉ có một đời con, tới đời của Lâm Vãn Thanh lại là con gái.
Nhà họ Đường thì khác, ông ngoại Đường cưới hai người vợ, một người là bà ngoại ruột của Lâm Vãn Thanh, bà ấy có hai người con trai và một con gái, cậu cả Đường là đội trưởng ở trong thôn, cậu hai Đường làm công nhân trong xưởng thép ở huyện thành, con gái chính là mẹ Lâm-Đường Thu Bình.
Sau này, bà ngoại ruột của Lâm Vãn Thanh qua đời, ông ngoại Đường cưới quả phụ Vương Xuân Hoa vào cửa.
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館