“Tiểu Ngọc! Về nhà với chị!” Chị dâu? Chị ấy tới từ lúc nào vậy?
Tần Ngọc đối mặt với khuôn mặt lạnh lùng hơn ngày thường của chị dâu thì trong lòng lộp bộp, lo sợ, vừa rồi chị dâu không nghe thấy mình nói chuyện với người phụ nữ kia đúng không?
Vừa quay đầu lại đã nhìn thấy sau lưng chị dâu Tần, mấy người vợ của quân nhân khác đang chọn sọt lấy cuốc nhìn cô ta với ánh mắt kì lạ.
Cả người như lọt vào hầm băng.
Bên Lâm Vãn Thanh không hề bị ảnh hưởng bởi Tần Ngọc.
Trong lòng cô, Tần Ngọc chính là một người đầu óc không minh mẫn, một người mắc bệnh thần kinh, cả ngày không làm gì, chỉ có suy nghĩ đến chồng người khác. Thật sự là một đại cô nương không biết xấu hổ.
Lâm Vãn Thanh bĩu môi, không nhận ra tư tưởng của mình vừa có chuyển biến, khi vừa tới quân khu chỉ coi là
Phó đoàn trưởng Cố là người phát phiếu cơm dài hạn, bây giờ đã biến thành chồng trong miệng cô.
Trở về nhà, trong nhà im ắng, mấy tên nhóc kia vẫn chưa trở về.
Lâm Vãn Thanh để giỏ trúc xuống, ngẫm lại cũng đúng, ngày mùa hè dài, tối muộn, trong nhà lại nóng, ở bên khe suối vừa có thể bắt cá vừa có thể bơi lội, mấy tên nhóc kia nguyện ý về nhà sớm mới là chuyện lạ.
Nghĩ vậy, cô vẫn lo lắng, tuy nước ở khe suối dưới chân núi không sâu, đứng xuống chỉ tới đầu gối của người lớn, nhưng ba đứa nhà cô, đứa lớn nhất mới bảy tuổi, bé nhất mới hai tuổi. Một đám lùn như gốc cây tử vậy, rơi xuống suối sẽ để cho lũ cá chơi đùa.
Lâm Vãn Thanh lo lắng giống như mẹ già, muốn đi gọi mấy đứa nhỏ về nhà, lại không muốn làm hỏng niềm vui
thời thơ ấu của chúng, chỉ có thể rầu rĩ thì thấy chị dâu Trương mặc tiểu khố, tr*n tr** xách gà trở về từ khe suối.
Đi phía sau là ba tên nhóc nhà cô và Lương Thương.
Lâm Vãn Thanh thở phào, vỗ vụn cỏ dính trên quần áo, đi ra nghênh đón.“Thím! Con đã về rồi!” Đây là Cố Tiểu Nhị nhiệt tình chào đón trước.
TruyenLau
“Thim.”
Cố Trạch cũng cõng em trai ngủ ch** n**c miếng theo lại đây.
“Ừ, đói bụng chưa?”
Nguồn copy từ TruyenLau.com
“Chưa đói bụng, em trai vẫn đang ngủ ạ”
Lâm Vãn Thanh liếc từng đứa một, thấy ống quần chúng đều ẩm ướt, biết đây là tất cả đều đã xuống nước.
Cũng may ống quần của Tiểu Cố An đã khô, cô không nói thêm gì nữa.
Lưng Cố Tiểu Nhị đeo hơn nửa sọt tôm, trong tay còn xách hơn một cân cá trắm cỏ, kích động chạy tới: “Thím, tối nay ăn tôm chiên được không ạ? Thím xem, đây đều là tôm con và anh trai bắt được.
Nói xong liền lấy con tôm đang bò trong sọt cho Lâm Vãn Thanh xem.
Website TruyenLau.com
“Được, tối nay chúng ta ăn tôm chiên
Lâm Vãn Thanh sờ cái đầu trọc nhỏ của Cố Tiểu Nhị, khen: “Bé con nhà mình giỏi quá.
“Ha ha. Cố Tiểu Nhị cười, Cố Trạch ngượng ngùng gãi gãi đầu.
Cố Tiểu Nhị không biết xấu hổ là gì, hoan hô một tiếng, rồi chạy đến chỗ hai anh trai nhỏ Mãn Thương và Lương Thương để khoe khoang.
“Hai người đoán xem tối nay nhà em ăn gì?”
Gì vậy? Không đoán được sao?
Hai đứa nhỏ thành thật lắc đầu.
“Ăn tôm chiên đó, tôm chiên vừa giòn lại vừa thơm, tẩm một lớp bột rồi chiên bằng mỡ heo, ăn ngon đến mất lưỡi” Cố Tiểu Nhị miêu tả sinh động như thật.
Mãn Thương và Lương Thương bắt đầu ch** n**c miếng.
“Muốn ăn sao?”
Ừ, hai đứa nhỏ thành thật gật đầu như giã tỏi.
“Vậy không được rồi, tôm chiên thím em chiên chỉ người nhà em mới có thể ăn, hai anh muốn ăn thì về bảo mợ Thẩm chiên cho
Cố Tiểu Nhị xoa xoa eo nhỏ.
À, về nhà bảo mẹ dùng mỡ heo chiên tôm lớn.
Hai đứa nhỏ khó xử, mẹ chúng sống vất vả qua ngày, chiên tôm tốn mỡ heo. Lần trước Mãn Thương trộm dùng mỡ heo trong nhà để chiên trứng gà, kết quả bị chị dâu Trương phát hiện bị đánh một trận.
Đến bây giờ m.ô.n.g Mãn Thương vẫn ẩn ẩn đau.
Hai đứa nhỏ uể oải cúi đầu, đáng thương đến nỗi sắp khóc.
Cố Tiểu Nhị cố gắng nhịn cười.
Lâm Vãn Thanh đưa Tiểu Cố An đang ngủ về phòng, đến bên cạnh cái ao rửa tay, quay đầu thì thấy thằng nhóc thúi nhà mình lại đang bắt nạt người khác, vì thế cô la lên: “Tiểu Cảnh, con đang làm gì thế? Lại nghịch ngợm sao?”
- Chương 1: Trở về
- Chương 2: Gia cảnh
- Chương 3: Biến cố
- Chương 4: Niềm vui bé nhỏ
- Chương 5: Chờ kịch
- Chương 6: Kịch hay
- Chương 7: Đòi công bằng
- Chương 8
- Chương 9
- Chương 10
- Chương 11
- Chương 12
- Chương 13
- Chương 14
- Chương 15
- Chương 16
- Chương 17
- Chương 18
- Chương 19
- Chương 20
- Chương 21
- Chương 22
- Chương 23
- Chương 24
- Chương 25
- Chương 26
- Chương 27
- Chương 28
- Chương 29
- Chương 30
- Chương 31
- Chương 32
- Chương 33
- Chương 34
- Chương 35
- Chương 36
- Chương 37
- Chương 38
- Chương 39
- Chương 40
- Chương 41
- Chương 42
- Chương 43
- Chương 44
- Chương 45
- Chương 46
- Chương 47
- Chương 48
- Chương 49
- Chương 50
- Chương 51
- Chương 52
- Chương 53
- Chương 54
- Chương 55
- Chương 56
- Chương 57
- Chương 58
- Chương 59
- Chương 60
- Chương 61
- Chương 62
- Chương 63
- Chương 64
- Chương 65
- Chương 66
- Chương 67
- Chương 68
- Chương 69
- Chương 70
- Chương 71
- Chương 72
- Chương 73
- Chương 74
- Chương 75
- Chương 76
- Chương 77
- Chương 78
- Chương 79
- Chương 80
- Chương 81
- Chương 82
- Chương 83
- Chương 84
- Chương 85
- Chương 86
- Chương 87
- Chương 88
- Chương 89
- Chương 90
- Chương 91
- Chương 92
- Chương 93
- Chương 94
- Chương 95
- Chương 96
- Chương 97
- Chương 98
- Chương 99
- Chương 100
- Chương 101
- Chương 102
- Chương 103
- Chương 104
- Chương 105
- Chương 106
- Chương 107
- Chương 108
- Chương 109
- Chương 110
- Chương 111
- Chương 112
- Chương 113
- Chương 114
- Chương 115
- Chương 116
- Chương 117
- Chương 118
- Chương 119
- Chương 120
- Chương 121
- Chương 122
- Chương 123
- Chương 124
- Chương 125
- Chương 126
- Chương 127
- Chương 128
- Chương 129
- Chương 130
- Chương 131
- Chương 132
- Chương 133
- Chương 134
- Chương 135
- Chương 136
- Chương 137
- Chương 138
- Chương 139
- Chương 140
- Chương 141
- Chương 142
- Chương 143
- Chương 144
- Chương 145
- Chương 146
- Chương 147
- Chương 148
- Chương 149
- Chương 150
- Chương 151
- Chương 152
- Chương 153
- Chương 154
- Chương 155
- Chương 156
- Chương 157
- Chương 158
- Chương 159
- Chương 160
- Chương 161
- Chương 162
- Chương 163
- Chương 164
- Chương 165
- Chương 166
- Chương 167
- Chương 168
- Chương 169
- Chương 170
- Chương 171
- Chương 172
- Chương 173
- Chương 174
- Chương 175
- Chương 176
- Chương 177
- Chương 178
- Chương 179
- Chương 180
- Chương 181
- Chương 182
- Chương 183
- Chương 184
- Chương 185
- Chương 186
- Chương 187
- Chương 188
- Chương 189
- Chương 190
- Chương 191
- Chương 192
- Chương 193
- Chương 194
- Chương 195
- Chương 196
- Chương 197
- Chương 198
- Chương 199
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Thập Niên 70, Những Ngày Tươi Đẹp Của Người Vợ Quân Nhân
Tác giả :
Thiên Sơn Trà Tân Quán/天山茶賓館