Khi tỉnh lại, bàn chân phải của Dụ Hành vô thức co giật một cái.
Trong tai vẫn vọng tiếng mưa rơi rả rích, anh vén rèm lên nhìn, bên ngoài trời âm u nhưng chẳng có dấu hiệu mưa.
Đây là một đoạn hồi ức ngắn anh thường mơ thấy. Kỳ lạ thật, rõ ràng mấy tháng đó chỉ là hạt cát giữa mười năm sau, vậy mà lại là thứ anh nhớ nhiều nhất. Những vui vẻ, đau đớn, chua xót về sau, dường như chẳng bằng hai trăm ngày ấy, khi mọi thứ còn chưa bắt đầu.
Mỗi lần nghĩ đến ngày tỏ tình đó, anh lại thấy bản thân tỉnh táo hơn một chút. Ở bên Châu Duy Khinh quá lâu, khiến anh lầm tưởng rằng nước chảy đá mòn, tưởng rằng họ dây dưa lẫn nhau. Nhưng thực tế, khởi đầu với Châu Duy Khinh chỉ là canh bạc liều lĩnh của riêng Dụ Hành, và bây giờ rõ ràng anh đã thua.
Hai tuần sau sự kiện livestream, dư luận dần lắng xuống, chương trình của Châu Duy Khinh vẫn phát sóng bình thường. May mà vốn dĩ hắn ít nhận phỏng vấn, ít lộ diện, cũng không quảng bá gì nên không phát sinh thêm bàn tán.
Dụ Hành thì thỉnh thoảng vẫn bị người ta thăm dò, có người trực tiếp, có người vòng vo. Đến cuối cuộc trò chuyện họ hay chèn vào một câu: "Khi nào rảnh dẫn thầy Châu đến gặp bọn tôi đi? Tôi làm chủ mời khách, có chút vinh dự được gặp gỡ ngôi sao."
Dụ Hành luôn trả lời bằng nhãn dán con chó ong.
Lúc còn bên nhau, Châu Duy Khinh chưa từng tham dự bất kỳ dịp nào cùng anh, huống chi là tình cảnh bây giờ.
Cuộc sống thất nghiệp của Dụ Hành lại khá vui, sau chuyến du lịch, anh tự trải nghiệm cuộc sống sâu lười ở nhà, ăn rồi chơi PS5*, phá đảo vài game ít người biết, còn lên forum đăng hướng dẫn giúp người khác.
*PS5: viết tắt của PlayStation 5, là một dòng máy chơi game của thương hiệu Sony.
Suốt hơn mười ngày chỉ ra ngoài một lần, là tối thứ sáu đi ăn với Trần Nhiên. Họ chọn một quán món Tô Châu gần tuyến số mười, quán không nổi tiếng nhưng không gian yên tĩnh.
Dụ Hành cũng không giấu giếm chuyện mất việc, vừa gặp Trần Nhiên đã thẳng thắn nói luôn. Đổi lại là bài lên lớp của Trần Nhiên: "Anh đã bảo để anh giới thiệu cho công việc ổn định hơn, em cứ mãi không nghe."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Dụ Hành thở dài: "Không còn cách nào, hồi đó em cần tiền thật mà."
Trần Nhiên vào làm ở doanh nghiệp nhà nước sau tốt nghiệp, làm mười năm tuy lương không cao nhưng cực ổn định, sáng đi chiều về chẳng cần phải tăng ca. Giữa đám bạn toàn mỡ máu cao, hói đầu, béo vì stress, trông anh ta đặc biệt khỏe mạnh.
Còn lúc Dụ Hành tốt nghiệp là giai đoạn kinh tế căng thẳng nhất. Anh không học thạc sĩ cũng không đi du học, vốn là người không có mục tiêu rõ ràng. Nhưng lại vì yêu mù quáng mà có mục tiêu, làm mọi thứ để được ở gần Châu Duy Khinh hơn. Ra trường chọn việc chỉ nhìn tiền lương tháng, có nửa năm thậm chí mình anh nuôi sống hai người.
Dụ Hành không thích cân đo được mất, chẳng bao giờ tính xem cho đi và nhận lại có bằng nhau không. Sau này Châu Duy Khinh nổi tiếng, cũng mang lại cho anh nhiều lợi ích, được vào ở căn nhà anh không thể mua nổi, mẹ Dụ phẫu thuật u xơ được sắp xếp bác sĩ giỏi nhất chỉ nhờ một câu nói của Châu Duy Khinh. Khi ấy Dụ Hành mới nhận ra sự khác biệt về giai cấp, tưởng mình vất vả nhiều năm là kiếm được tiền, nhưng ra ngoài xã hội lại chẳng có tiếng nói.
Dụ Hành chưa từng nghĩ Châu Duy Khinh nợ mình điều gì, nhưng hình như ai cũng nghĩ vậy.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Như bây giờ Trần Nhiên hỏi: "Em có hối hận không?"
Dụ Hành gượng cười: "Chẳng phải em vượt qua hết rồi sao? Anh xem trên mạng giờ đều bảo em có mắt nhìn người, đàn ông nghèo chơi nhạc hàng ngàn hàng vạn, em lại chọn trúng người có tương lai."
Nhưng Trần Nhiên chỉ nhìn anh, giọng cứng rắn: "Đừng có lừa anh."
Hai người nhìn nhau chục giây, cuối cùng Dụ Hành đầu hàng: "Được rồi, anh đúng là anh của em, không lừa anh được." Website TruyenLau.com
"Chuyện khi nào vậy?" Trần Nhiên hỏi.
Dụ Hành nhớ kỹ: "Khoảng cuối tháng hai, em chuyển ra khỏi nhà anh ấy."
Hoá ra đã lâu như vậy.
Từ khi quen Châu Duy Khinh tới giờ, họ chưa từng xa nhau lâu đến thế.
Trần Nhiên gật đầu không hỏi thêm gì, gọi phục vụ mang thêm cháo đậu phụ rau xanh.
"Anh không hỏi tại sao à?" Dụ Hành tò mò.
"Không cần." Trần Nhiên nói. "Anh thấy mừng cho em."
"Em còn tưởng anh sẽ thấy tiếc cho em chứ," Dụ Hành cười. "Dù sao anh cũng là người chứng kiến từ đầu đến cuối."
Nhưng Trần Nhiên lại bình thản: "Con người tối kỵ nhất là lưu luyến chi phí chìm, làm kinh doanh ai cũng hiểu đạo lý đó."
Sau đó họ không nói thêm về Châu Duy Khinh nữa. Trần Nhiên hỏi có cần giúp tìm việc không, Dụ Hành lắc đầu.
Từ tốt nghiệp đến giờ, anh chưa từng sống rảnh rỗi thảnh thơi như thế. Mấy năm trước đây bận rộn kiếm tiền, sau nhảy việc đi nơi khác lại gấp gáp, như bị lên dây cót không dám nghỉ ngơi phút nào. Hiện tại anh chỉ muốn lười biếng thêm chút nữa.
"Được, em cũng nên nghỉ ngơi," Trần Nhiên nói. "Có gì khó khăn cứ đi tìm anh."
Trần Nhiên lái xe đưa Dụ Hành về. Con hẻm trước cổng khu nhà toàn hàng rong, xe khó đi vào, Dụ Hành bảo dừng ở đầu hẻm.
Mở cửa xe, Dụ Hành lại tò mò hỏi:
"Anh nhìn ra bọn em chia tay từ lúc nào vậy?"
Trần Nhiên do dự một chút rồi nói:
"Trước đây mỗi lần ra ngoài em đều nhìn điện thoại liên tục, như đang đợi tin nhắn. Nhưng gần đây thì không còn nữa."
Đứng ở đầu hẻm, Dụ Hành bỗng hơi hoảng hốt. Cửa hàng trước mặt đang bán bánh nướng, mùi thơm bốc lên đầy mũi.
Một mình đứng nhìn con hẻm dài, anh chợt thấy khó thở.
Rõ ràng lúc này đáng lẽ anh phải thấy nhẹ nhõm, không còn xiềng xích ràng buộc, không cần lo việc làm gấp gáp, không cần đợi tin nhắn từ Châu Duy Khinh. Nhưng trong lòng anh lại vẫn bồn chồn bất an.
Dụ Hành tự giễu, đang định vào nhà thì điện thoại reo. Trên màn hình chỉ hiện một dấu gạch ngang, anh chợt khựng lại.
Đó là ghi chú tên của Châu Duy Khinh. Ban đầu là "Bạn trai", sau thành "Châu Duy Khinh", và vào một ngày nào đó anh quên mất rồi, chính anh xoá từng chữ đó đi... chỉ để lại một dấu gạch ngang.
Trước khi chuông ngắt, anh bấm nghe, nhưng giọng phía bên kia lại không phải người quen thuộc.
"Alo, chào anh." đối phương rất cung kính, còn cố hạ giọng. "Xin hỏi có phải thầy Dụ không ạ?"
"Cậu là...?" Dụ Hành không quen cách xưng hô này.
"Ngại quá tôi là Tiểu Phương, trợ lý hiện tại của anh Khinh. Không biết anh còn ấn tượng không...?"
Dụ Hành nỗ lực nhớ lại, hình như lờ mờ có ấn tượng. Lần cuối gặp Châu Duy Khinh, anh thất thố đẩy cửa chạy đi, suýt va vào cậu thanh niên thấp bé bưng hai ly cà phê, chắc có lẽ là người này.
"Có chuyện gì sao?" Dụ Hành hỏi.
"Là... như này, không biết anh giờ có rảnh không, có thể qua đây một chuyến được không? Anh Khinh uống hơi nhiều, tôi muốn đưa anh ấy về nhưng các sếp không cho." Giọng điệu Tiểu Phương cực kỳ bất lực.
Cậu ta ấp úng giải thích hồi lâu, cuối cùng Dụ Hành nghe rõ tình huống. Tối nay quay xong chương trình, cả đoàn ăn ở khách sạn, hơn chục người thay nhau mời rượu khiến Châu Duy Khinh uống say.
Theo lý mà nói trợ lý đưa về nhà là xong, nhưng sự kiện livestream gần đây ai cũng biết. Một trong các nhà tài trợ thừa dịp đang say hứng lên, điểm danh bắt Dụ Hành đến đón. Mọi người phụ hoạ, Tiểu Phương đành cắn răng đi gọi điện thoại.
Dụ Hành im lặng hai giây, hỏi: "Châu Duy Khinh nói gì? Anh ấy bảo tôi đến?"
"Anh Khinh hôm nay uống nhiều nên hơi không tỉnh táo, vẫn im lặng nãy giờ. Nhưng tôi bảo không có số của anh, anh ấy lại đưa điện thoại cho tôi, chắc là... ý muốn anh đến?" Tiểu Phương trả lời
Dụ Hành bực bội xoa mặt, anh biết rõ Châu Duy Khinh khi say là như thế nào, cứ y như robot vậy. Bình thường như trí tuệ nhân tạo AI, nhưng say rồi thì như máy đời cũ hỏng chức năng dừng sản xuất, nhập mười lệnh chỉ làm được một.
Không rõ Tiểu Phương biết gì về chuyện giữa họ, mà anh cũng không muốn làm phiền Liêu Chiêu. Cuối cùng Dụ Hành nói: "Nhắn địa chỉ cho tôi."
Sau khi cúp máy, địa chỉ được gửi đến ngay, là khách sạn sang trọng nổi tiếng trong thành phố, cách đây không xa lắm.
Khi còn bên nhau cuộc sống của họ như hai đường thẳng song song, trừ những lúc ở cạnh nhau thì chẳng giao nhau mấy. Dụ Hành cũng chưa từng tham dự công việc hay tiệc tùng của Châu Duy Khinh.
Chia tay rồi thì mấy chuyện này lại cứ ùn ùn kéo đến không ngừng.
Ngồi trên taxi càng nghĩ càng tức, Dụ Hành mở điện thoại ra đổi ghi chú của Châu Duy Khinh thành:
"Đồ robot chết tiệt."
11. Bữa tiệc
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.