Ba giờ sáng Châu Duy Khinh nằm trên giường, trong phòng tối đen không bật đèn nhưng hắn dường như vẫn nhìn thấy được, mắt cứ nhìn chăm chú một chỗ trên trần nhà.
Lần thứ tư hắn lấy điện thoại mở hộp tin nhắn riêng với HENG10, thử nhập vài ký tự rồi lại xóa đi hết.
Hắn từng nghe Liêu Chiêu nhắc, thời buổi bây giờ nhắn tin riêng mà đối phương không trả lời thì chỉ được gửi một tin duy nhất, nên tin đầu tiên phải đánh trúng ngay mục tiêu. Nhưng bây giờ đầu óc hắn trống rỗng một từ cũng nghĩ không ra.
Mỗi lần cố gắng liên tưởng đến điều gì đó, hắn đều nghĩ về hình ảnh cửa sổ tối om nhà Dụ Hành.
Hóa ra muốn gặp mặt một lần lại khó khăn đến vậy.
Mà điều khiến hắn rối bời hơn nữa là trong đầu hắn bắt đầu xuất hiện những cảnh giả lập, dựa trên những khoảnh khắc đã từng thân mật với Dụ Hành: vuốt ve, ôm ấp, thậm chí cả hôn môi, rồi có một con dao khắc gọt đi các đường nét trên khuôn mặt hắn, bỗng chốc biến thành một thân xác không có ngũ quan.
Đây là chuyện chưa từng xảy ra, vì hắn vốn chẳng tò mò về những điều không liên quan đến mình.
Sáng hôm sau lúc Châu Duy Khinh đi rửa mặt, hắn nhìn thấy rõ các mạch máu đỏ trong mắt mình qua gương. Tối hôm qua cơ thể kiệt sức đã chiến thắng suy nghĩ của trí óc, hắn ngủ được hai tiếng ngắn ngủi, dù cảm giác trong hai tiếng đó hắn vẫn vô cùng tỉnh táo.
Điện thoại reo lên, hắn mới chợt nhận ra hôm nay là mùng một tháng chín, là ngày đặc biệt hắn sẽ gọi điện cho mẹ, mỗi ba tháng một lần vào ngày đầu quý.
"Châu Duy Khinh." Mẹ lúc nào cũng gọi đầy đủ tên hắn.
"Vâng, con đây." Châu Duy Khinh bật loa ngoài, "Gần đây mẹ có khỏe không?"
TruyenLau.com
"Tạm ổn, nhờ Bồ Tát từ bi phù hộ."
"Thế thì tốt rồi."
Đây là câu mở đầu cố định, sau đó bọn họ im lặng khá lâu. TruyenLau.com
"Quyển sách mẹ gửi con đã xem chưa?" mẹ hắn hỏi.
"Vẫn chưa."
"Có thời gian thì xem nhé," bà nói, "Có lợi cho nhân duyên của con." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Vâng."
Châu Duy Khinh nhìn đồng hồ, cuộc trò chuyện đã được năm phút, theo như mọi khi thời lượng nói chuyện thường kéo dài mười phút.
Đáng lẽ hắn nên bình tĩnh hỏi thăm một ít chuyện, hỏi gần đây mẹ ở chùa nào, có khó khăn tài chính gì không, nhưng hiện giờ tâm trạng của hắn không còn bình thản nữa, hình ảnh khung cửa sổ tối om đó vẫn treo lơ lửng trước mắt hắn.
Thế là hắn trở nên bất thường, hỏi một câu không nên hỏi: "Bảy năm trước Châu Văn và một người phụ nữ khác có con, mẹ có biết chuyện đó không?"
Châu Văn là bố của hắn.
Hồi đó hắn vẫn về nhà ông nội mỗi dịp Tết, có một lần sáng tác lời nhạc đến nửa đêm, bất chợt nghe thấy tiếng trò chuyện trong phòng khách. Ông bà có lẽ nghĩ hắn đã ngủ rồi, cố nhỏ giọng nói chuyện, nhưng căn nhà cũ cách âm không tốt nên hắn nghe thấy hết. Hóa ra có người hỏi thăm được Châu Văn đang ở đâu, ông ấy mở cửa hàng kim khí ở một thành phố Đông Bắc, sống cùng người phụ nữ khác. Dù thủ tục ly hôn kéo dài không thể tái hôn, nhưng ông vẫn có con với người đó.
Mẹ hắn hình như không lường trước câu hỏi này, thật lâu mới trả lời: "Mẹ biết."
"Cảm giác của mẹ thế nào?"
"Không có cảm giác gì, đó là cuộc sống mà ông ấy lựa chọn."
Ngón tay Châu Duy Khinh gõ từng nhịp lên lưng ghế sofa: "Mẹ có từng yêu Châu Văn không?"
Bà trả lời sau một khoảng lặng lâu: "Mẹ đến với ông ấy là duyên phật đã sắp đặt. Khi kết hôn mẹ cho rằng đôi bên có tình cảm, nhưng nhận thức của mẹ chưa đủ đầy, không thể hiểu được câu trong 'Kinh Nhân Duyên Của Vua Diệu Sắc: Do yêu mà sinh lo, do yêu mà sinh sợ'."
"Vậy nên ông ấy rời đi mẹ cũng không hối hận." Châu Duy Khinh tóm gọn cho bà.
"...Không hối hận. Việc ông ấy rời đi đã là sự thật, tham sân si là ba độc tố, mẹ không thể để bản thân rơi vào những cảm xúc đó." Mẹ hắn trả lời, "Mẹ tưởng rằng con có thể thấu hiểu điều này."
Có lẽ bà đã bỏ qua một câu không nói ra, vì từ nhỏ mọi người xung quanh đều nói con giống với mẹ nhất.
Ngón tay Châu Duy Khinh vẫn gõ không ngừng, nhưng trong đầu những hình ảnh cứ luân phiên xuất hiện. Có cảnh Châu Văn ngày xưa bỏ đi trong cơn điên loạn, nói hắn giống y hệt mẹ hắn, cũng có ánh mắt ngây ngô của Dụ Hành nhìn hắn vào ngày ở live house. Nếu theo định nghĩa tham sân si, thời điểm đó Dụ Hành hẳn đã dính phải chữ si.
"Con không thể thấu hiểu." Châu Duy Khinh nói, nhắm mắt lại, "Con không giống như mẹ."
Lịch trình hôm nay đều xếp vào buổi chiều, Châu Duy Khinh rửa mặt xong bỗng nảy ra ý định vào bếp, muốn thử bật bếp nấu ăn một lần, nhưng vào mới phát hiện do chưa đóng tiền ga nên bếp ga bị khóa.
"Cuộc sống hằng ngày" là mấy chữ rất thường bắt gặp. Trên các bộ phim gia đình chiếu lúc tám giờ tối cứ mười phút lại có người nhắc tới, từ cơm áo gạo tiền đến mấy chuyện lông gà vỏ tỏi, những người trong gia đình sẽ luôn vì nó mà cãi nhau.
Nhàm chán, tẻ nhạt, sinh hoạt bình thường, đều là những thứ hắn chưa bao giờ trải qua.
Hắn do dự thật lâu cuối cùng lại mở khung tin nhắn ra, dù chưa biết mở đầu thế nào nhưng ít nhất phải có một mở đầu.
Nhưng tin chưa kịp gửi đã bị một cuộc gọi làm gián đoạn, thông tin hiện tên là "Chủ nhiệm Bành."
Châu Duy Khinh mất một lúc mới nhớ ra người này là ai. Ba năm trước mẹ của Dụ Hành phải cắt một khối u lành, Dụ Hành không yên tâm, cố gắng đưa bà đến một bệnh viện nổi tiếng trong thành phố để phẫu thuật, nhưng nguồn lực y tế quá khan hiếm, không dễ đặt được số khám hay lịch mổ của bác sĩ chuyên gia. Cuối cùng, Châu Duy Khinh nhờ Lý Kiến Quốc liên hệ một vòng nên liên lạc được chủ nhiệm Bành, sau đó Liêu Chiêu đưa con gái chủ nhiệm đi xem buổi concert của nhóm nhạc mà cô hâm mộ.
"Xin chào chủ nhiệm." Châu Duy Khinh bắt máy, có chuyện nhờ vả trước đó nên hắn nói chuyện khá kính cẩn.
"À Duy Khinh, giờ có bận không?" Chủ nhiệm Bành hỏi.
"Cũng không bận lắm." Châu Duy Khinh đáp, "Ngài cứ nói đi."
"Vậy được, tôi nói ngắn gọn thôi," Chủ nhiệm Bành nghe giọng khá gấp, "Tối qua tôi có ca trực, gặp đúng người yêu của cậu ở phòng cấp cứu, hỏi qua vài câu tôi đã kịp thời liên hệ với chủ nhiệm Trần xử lý, còn sắp xếp phòng đơn cho cậu ấy, cậu cứ yên tâm. Sau này có chuyện gì cứ liên hệ với tôi trước, chúng ta từng có chút giao tình nên không cần phải khách sáo."
Châu Duy Khinh sửng sốt: "Cấp cứu sao? Là bệnh gì vậy ạ?"
"Hửm? Cậu không biết à?" Chủ nhiệm Bành ngạc nhiên, "Chắc việc xảy ra bất ngờ quá, người yêu của cậu chưa kịp báo cho cậu biết, chỉ là ngộ độc thực phẩm thôi, không sao đâu."
Hai giờ sau tại Bệnh viện Đông Nam, mở điện thoại xem số phòng chủ nhiệm Bành gửi xong, Châu Duy Khinh đi tìm phòng 403.
Lời chủ nhiệm Bành nói không sai, cả tầng đều là phòng đơn, nhìn qua cao cấp hơn hẳn.
Cuối cùng Châu Duy Khinh tìm thấy tên Dụ Hành ở phòng cuối hành lang, hắn từ cửa kính nhìn lướt qua, giường bệnh kê sát cửa sổ nên không thấy rõ.
Hắn theo bản năng hơi chùng chân, chuẩn bị mở cửa thì nghe giọng Trần Nhiên.
"Cô ấy chỉ lo lắng trước hôn lễ, anh còn tưởng chuyện này là vì chuẩn bị phải đăng ký kết hôn, không ngờ lại lo vì chuẩn bị đám cưới. Anh thực sự không hiểu nổi, tụi anh đăng ký đã một năm, thử việc anh cũng đã làm một năm, vẫn thuận lợi ổn định đó thôi, ai mà ngờ chuyển qua chính thức thì lại gặp rắc rối."
Rồi Châu Duy Khinh nghe một giọng nói có chút ý cười, là giọng Dụ Hành đã lâu hắn chưa nghe thấy: "Vậy là thử việc không đạt tiêu chuẩn đấy, trước khi chuyển chính thức phải tận dụng cơ hội chứng tỏ bản thân đi chứ?"
"Có mà, tối hôm kia anh còn dốc lòng nấu ba mặn một canh, toàn những món cô ấy thích, thịt kho tàu, sườn heo chua ngọt, đầy cả một mâm, mà cô ấy chỉ ăn hai miếng rồi thôi, còn nói anh sớm không làm muộn không làm, lại cố tình làm ngay mấy hôm này để cô ấy ăn cho béo, mặc váy cưới không đẹp. Anh lúc đó quýnh quáng đáp lời, khi ấy có ai quan tâm em béo hay gầy đâu, em chưa đi đám cưới bao giờ à, chỉ chờ mở tiệc là lập tức sao Hỏa va phải Trái đất, vũ trụ nổ tung luôn..."
Hắn nghe tiếng Dụ Hành cười rộn rã hơn, thoáng chốc hắn hốt hoảng nhận ra, lâu rồi hắn chưa thấy Dụ Hành cười trong sáng như vậy, bởi vì Châu Duy Khinh vốn không phải là người rôm rả bàn việc nhà, tính cách cũng nhạt nhẽo không thú vị.
Phía sau vang lên tiếng bước chân y tá đi qua, lúc này Châu Duy Khinh buộc phải đẩy cửa phòng. Cùng với tiếng cửa mở, cuộc trò chuyện lập tức dừng lại, hai ánh mắt đồng thời dõi về phía hắn.
Trần Nhiên bất ngờ hơi nhướn mày, còn Dụ Hành thì không phản ứng nhiều.
"Ồ là khách quý này." Câu mở đầu của Trần Nhiên không thay đổi, "Sao vậy, đi ngang qua thôi à?"
"Nghe chủ nhiệm Bành nói em nhập viện." Châu Duy Khinh đáp.
"À... " Dụ Hành biểu cảm hiện vẻ hiểu ra, "Tôi thắc mắc sao lần này có đãi ngộ tốt thế, hóa ra là hưởng ké hào quang của người khác!"
Người khác.
Châu Duy Khinh lẩm nhẩm trọng âm trong lòng.
"Tôi muốn nói chuyện với em." Hắn vào luôn vấn đề.
Ba người đều im lặng, cả bọn đều là đàn ông có tuổi thành thục, nếu so ai kiên nhẫn hơn ai thì rõ ràng cả ba đều giữ trạng thái khá tốt.
Không ngờ người nhượng bộ trước là Trần Nhiên: "Chai này sắp cạn, để anh đi gọi y tá," rồi bước ra khỏi phòng trong ánh mắt kinh dị của Dụ Hành.
Châu Duy Khinh quan sát người trên giường, Dụ Hành đang bệnh nên nhìn gầy yếu hơn thường ngày, trông còn gầy hơn trước đây, cánh tay lộ ra trong bộ quần áo bệnh nhân gầy gò, xương tay nổi lên và tĩnh mạch cũng lộ rõ.
"Em đã chặn số tôi." Châu Duy Khinh nói thẳng.
Dụ Hành nghiêng đầu, có lẽ không ngờ hắn mở lời bằng câu này: "Đúng vậy, đó chẳng phải là phép tắc cần có của một người yêu cũ đủ tiêu chuẩn sao?"
"Tôi không tìm được em," Châu Duy Khinh nói, "Thời gian này em không trở về nhà."
"Tôi về quê," Dụ Hành nói, rồi nhận ra không ổn, "Anh đến đây nói chuyện hay đang điều tra tình hình vậy?"
Nụ cười lúc nãy của anh đã hoàn toàn biến mất. Châu Duy Khinh biết từ lâu rồi, nếu so với hắn Dụ Hành mới là người khéo ăn khéo nói, chỉ là trước kia khi ở trước mặt hắn, những nét sắc bén ấy anh đều giấu đi hết.
Châu Duy Khinh ngập ngừng: "Nhưng nếu tôi không tìm thấy em, tôi sẽ rất lo lắng."
Căn phòng lập tức trở lại sự im lặng như trước đó. Môi Dụ Hành hé mở, biểu cảm kinh ngạc, như vừa thấy ma giữa ban ngày.
Ba giây sau anh "ọee" một tiếng rồi nôn khan.
"Xin lỗi... khụ khụ...," Dụ Hành vừa nôn xong còn ho vài tiếng. "Di chứng ngộ độc thực phẩm thôi, đừng để ý."
"Em đã ăn gì vậy?" Châu Duy Khinh hỏi, "Chủ nhiệm Bành nói với tôi là triệu chứng của em không nghiêm trọng."
"Không nghiêm trọng, chỉ là lớn tuổi rồi sức đề kháng giảm đi." Dụ Hành đáp.
Châu Duy Khinh quan sát khuôn mặt hiện giờ vẫn có thể giả làm sinh viên đại học của anh, thật nghi ngờ những lời nói ấy.
Dụ Hành cố gắng giải mã sự bất thường của Châu Duy Khinh hôm nay, cuối cùng nói: "Hôm ở khách sạn suối nước nóng, xin lỗi anh, do tôi không biết lượng sức mình uống thử một ly nên có hơi mất kiểm soát, anh có cười chê cũng được. Giờ tôi đã xin lỗi rồi, coi như chuyện đó chưa từng xảy ra đi, mỗi người lo công việc riêng của mình, thực hiện đúng trách nhiệm của những người đã chia tay, có được không?"
Châu Duy Khinh đắn đo hai giây mới mở miệng: "Không được."
Mặt Dụ Hành hiện vẻ bối rối không hiểu.
"Tôi làm không được việc đó." Châu Duy Khinh nói, "Tôi cứ nghĩ đến em mãi."
Sự im lặng chết người lại xuất hiện. Dụ Hành há hốc miệng ra lần thứ hai làm Châu Duy Khinh sợ anh nôn tiếp lần nữa.
May mắn thay điều hắn lo lắng không xảy ra, Dụ Hành chỉ nhíu mày, nghi ngờ hỏi: "Châu Duy Khinh, con mẹ nó... anh có bệnh rồi hả?!"
~~~
Lời tác giả: Tiểu Dụ nóng tính liên tục xuất hiện :)
21. Theo dõi
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.