Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 3: Chuyển nhà

Cuối tháng hai trời đổ một trận tuyết lớn. Trong ba ngày liền, tuyết đọng trên đường dày gần bằng ngón cái.
Dụ Hành chọn căn hộ cuối cùng, tranh thủ thời gian đi ký hợp đồng, đặt cọc một tháng trả trước ba tháng. Tủ lạnh bị hỏng, chủ nhà dễ chịu thoải mái bỏ tiền đổi cái mới.
Anh bắt đầu thu dọn đồ đạc lắt nhắt. Thật ra cũng chẳng có gì đáng giá để mang theo, nhiều nhất chỉ là vài thiết bị điện tử. Quần áo của anh rất ít, mỗi mùa chỉ mặc đúng mấy bộ.
Khi có dịp đặc biệt thì anh mới sang lục tủ đồ của Châu Duy Khinh, hai hàng chất đầy toàn đồ do thương hiệu tặng, 90% còn mới tinh, dù chỉ là một phần đồ để lại sau khi được sàng lọc qua.
Nhưng Dụ Hành chỉ mặc vậy thôi, tuyệt đối không thể mang đi. Ngoài những thứ đó ra, vì anh rất dễ tính dễ nuôi, nên những món nội thất đắt tiền trong nhà, hay đồ trang trí phong cách này nọ, đều do Châu Duy Khinh thích mà sắm sửa, anh cũng chẳng cần thu dọn.
Dụ Hành vốn không định chuyển nhà sớm như vậy, nhưng đi lại trong mấy ngày tuyết rơi thật sự là cực hình.
Buổi sáng gọi xe phải chờ đợi cả trăm người, trên đường lại kẹt xe, gần như ngày nào cũng trễ giờ làm. Khu anh đang ở tuy đắt đỏ sang trọng, tấc đất tấc vàng, nhưng lại quá xa công ty.
Đã quyết định đi thì dọn sớm cho khỏe. Dụ Hành liên hệ công ty chuyển nhà, dự định trước cuối tuần chuyển đi, chờ ngày nào Châu Duy Khinh về thì nói chuyện sau.
Nhưng anh không ngờ Châu Duy Khinh lại về nhà trước.
Tối đó Dụ Hành như thường lệ tăng ca rồi về nhà. Khi bật đèn phòng ngủ, anh phát hiện trên giường có thêm một người. Anh không kịp tắt đèn, ánh sáng bất ngờ làm Châu Duy Khinh tỉnh giấc.
Châu Duy Khinh để trần nửa người trên, tóc hơn một tháng không cắt che mất biểu cảm gương mặt. Tư thế ngủ của hắn xưa nay rất kỳ quái, luôn co người về phía mép giường nhưng tay lại duỗi rất xa.
Dụ Hành muốn hỏi: "Anh về rồi sao?" hay "Anh đã tỉnh ngủ chưa?"
Nguồn copy từ TruyenLau.com Nhưng cả hai đều là hỏi thừa, nên anh đổi sang câu khác. "Anh ăn gì chưa? Để tôi nấu chút đồ ăn."
"Không cần." Châu Duy Khinh mới tỉnh, giọng khàn trầm thấp: "Không đói lắm."
Thế là Dụ Hành chỉ tự nấu cho mình một nồi canh tương kiểu Hàn.
Anh nấu ăn chỉ ở chế độ đơn giản, dùng gói gia vị sẵn rồi bỏ bừa vài loại rau dễ kết hợp. Anh chẳng có khiếu nấu nướng, dù chỉ làm theo video từng bước đôi khi cũng có thể cho ra kết quả bất ngờ.
Dẫu vậy, anh vẫn là người duy nhất trong nhà bật bếp. Châu Duy Khinh ngoài biết dùng máy pha cà phê thì chẳng bao giờ vào bếp.
TruyenLau.com Khi Dụ Hành uống xong ngụm canh cuối cùng, Châu Duy Khinh đi ra, vẫn để trần nửa người, không mang dép.
Hắn thích đi chân trần trong nhà, nên toàn bộ phòng khách đều được trải thảm. Hiện tại trên thảm đặt hai chiếc vali to.
"Lần này anh mang nhiều đồ thế?" Dụ Hành cầm muỗng chỉ vào chúng.
"Có ít thiết bị cũ." Châu Duy Khinh nói: "Còn một cái của Phương Thụ An. Cậu ta xuống máy bay thì có sự kiện, tối nay bên Thuận Phong* sẽ tới lấy."
*Thuận Phong (Shunfeng - SF): là một hãng vận tải chuyển phát nhanh tại Trung Quốc. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Gần đây lịch chạy hoạt động của Phương Thụ An kín mít, dù là quảng cáo, sự kiện hay chương trình giải trí. Dù đều chỉ là dự án tầm trung nhưng đã là bước tiến lớn. Bởi chỉ cách đây một năm, cậu ta và ban nhạc còn không bán nổi hai trăm vé.
Cơ may đổi vận của cậu ta đến từ một chương trình âm nhạc. Không biết ai đã để mắt đến, Phương Thụ An vô danh lại được mời góp mặt, đúng ngay tập có Châu Duy Khinh tham gia.
Hai người hợp tác một ca khúc do Phương Thụ An hát, phản ứng rất tốt. Từ đó nhiều nhà sản xuất muốn tranh thủ dư âm còn nóng, nhanh chóng mời cả hai cùng tham gia các chương trình khác.
Sau bữa tối Dụ Hành đi tắm rồi sấy tóc qua loa. Khi bước ra Châu Duy Khinh đã vào phòng làm việc.
Dụ Hành định tranh thủ tối nay nói chuyện với hắn, vì lịch chuyển nhà là ngày kia, mà ngày mai chưa chắc Châu Duy Khinh có ở nhà hay không.
Nhưng anh không ngờ hắn lại vào việc nhanh đến thế, mà Dụ Hành thì không thể làm phiền hắn những lúc này.
Vậy là Dụ Hành đành ôm cây đợi thỏ, ở phòng khách chơi điện thoại nửa tiếng. Đến khi Châu Duy Khinh ra rót nước, anh nhân cơ hội gọi: "Châu Duy Khinh."
"Ừm." Hắn nhẹ đáp.
"Những lời tôi nói tối hôm đó, anh còn nhớ không?" Dụ Hành hỏi: "Đêm trước khi anh đi công tác ấy."
Chuyện đó đã là một tháng trước, hôm ấy tổ mỹ thuật gửi một yêu cầu đột xuất. Dụ Hành ngồi trên sofa tăng ca làm việc, Châu Duy Khinh ngồi ở đầu kia, lật xem kế hoạch và lịch trình vài tuần tới.
Giữa tiếng lật giấy và tiếng gõ bàn phím, Dụ Hành thong thả nói: "Châu Duy Khinh, hay là chúng ta chia tay đi."
Anh cố tình chọn thời điểm đó, anh cố tình nói nhẹ như không, thờ ơ mà đem chuyện nói ra.
Anh cố gói chuyện nặng nề ấy lại thành một việc không đáng kể, như thể nói càng nhẹ nhàng thì áp lực càng ít.
Anh vẫn không có cách nào chính thức, nghiêm túc mà nói ra chuyện này.
Sức nặng của mười hai năm dài đằng đẵng, chỉ vỏn vẹn gói hết vào một câu. Anh sợ mình mở miệng không nổi.
Một tháng trước, Châu Duy Khinh đáp: "Được thôi."
Bây giờ, hắn trả lời: "Tôi nhớ rồi."
"Vậy em muốn dọn ra ngoài à?" Châu Duy Khinh hỏi.
"Ừm." Dụ Hành nói: "Tôi chuyển nhà vào thứ bảy này."
Sau đó bọn họ nói vài chuyện linh tinh, như Dụ Hành sẽ dọn đến đâu, hay mấy kiện chuyển phát nhanh của tháng này đặt ở chỗ nào.
Rồi Châu Duy Khinh lại tiếp tục vào phòng làm việc của hắn, còn Dụ Hành tiếp tục chơi điện thoại trên sofa.
Thật ra qua giờ ngủ bình thường của anh từ lâu rồi, nhưng tối nay anh không muốn vào phòng ngủ. Chờ đến khi đọc hết tất cả bài mới trên diễn đàn, anh ngủ quên trên sofa.
Anh bị Châu Duy Khinh nhẹ tay đánh thức.
Ngón cái chậm rãi ấn trên đốt sống ở cổ Dụ Hành rồi kéo vuốt xuống, trong khi ngón giữa miết nhẹ lên xương bả vai anh.
Đôi tay của Châu Duy Khinh vốn nổi tiếng, ngón tay rất dài, khớp xương rõ ràng, khi chơi nhạc cụ điện tử hay guitar đều trông cực kì đẹp mắt, mỗi lần diễn trên màn ảnh, đạo diễn luôn dành một cảnh đặc tả cho riêng bàn tay ấy.
Còn khi hắn dùng khung xương của Dụ Hành làm phím đàn, thì đó lại là một tín hiệu.
Dụ Hành không khỏi khâm phục. Phải thừa nhận rằng sự bình thản vô tâm của Châu Duy Khinh là một loại thiên phú.
Dụ Hành nói chia tay, hắn lập tức hỏi anh bao giờ dọn đi, như đang kiểm tra tiến độ một tiết mục. Kiểm tra xong rồi, bây giờ lại có thể bình thản đưa ra nhu cầu giống như bao nhiêu đêm trước đây.
Còn bản thân Dụ Hành chỉ là một kẻ bắt chước vụng về, giả vờ không sao cả khi nói lời chia tay, nhưng đồng hồ thông minh lại liên tục cảnh báo nhịp tim quá nhanh.
Không cần chỉ dẫn thêm, Dụ Hành tự giác tháo từng cúc áo sơ mi.
Thiên phú thì sao, vụng về thì thế nào.
Từ trước đến giờ, anh chưa từng biết phải làm sao để từ chối Châu Duy Khinh.
Mỗi khi có áp lực quá lớn, nhu cầu của Châu Duy Khinh sẽ tăng mạnh. Điều này Dụ Hành đã hiểu rõ sâu sắc từ khi mới hai mươi tuổi.
Không chỉ là tần suất, mà cả động tác cũng hoàn toàn không nương tay. Nhiều lúc Dụ Hành cảm thấy mình giống một nhạc cụ bị kéo căng dữ dội, còn Châu Duy Khinh đang chơi một bản nhạc kịch tính mãnh liệt.
Hắn chìm trong màn biểu diễn của riêng mình, còn nhạc cụ chỉ dùng để phát ra âm thanh. Kỹ thuật diễn tấu thay đổi liên tục, còn âm sắc của dây đàn thì hoàn toàn nằm trong sự khống chế của hắn.
Mới đầu Dụ Hành đã xin tha rất nhiều lần, có lúc anh cảm giác một dây đàn bị kéo đến sắp đứt. Nhưng dần dần theo tháng năm, vậy mà anh đã trở thành một nhạc cụ có độ bền cao, thậm chí nhiều lúc còn cảm thấy bản nhạc ấy rất dễ nghe.
Không biết là ảo giác của Dụ Hành, hay khoảng thời gian này áp lực dồn nén quá lâu. Nhưng tối nay Châu Duy Khinh xuống tay mạnh hơn thường ngày rất nhiều.
Nửa người Dụ Hành tựa vào tường, cảm giác từng tấc da thịt đều bị kích thích liên tục, từng sợi thần kinh đều truyền lên tín hiệu mạnh mẽ.
Cũng có thể vì đây là lần cuối nên cơ thể càng muốn ghi nhớ sâu hơn.
Giống như những ngày trước kỳ thi đại học, người ta lại bất giác muốn nhìn thật kỹ phong cảnh của khuôn viên trường học, để rồi sau này mỗi lần nhớ về thời trung học ngây ngô, trong đầu chỉ hiện lên bóng dáng mùa hè tháng sáu khi đó.
Dụ Hành bỗng dồn lực, chống người dậy nhìn thẳng Châu Duy Khinh, nhìn thấy khoảnh khắc hiếm hoi hắn không còn dáng vẻ thờ ơ.
Giọt mồ hôi từ cằm trượt dọc xuống xương quai xanh, rồi chảy về nơi hai người đang chạm nhau, thay Châu Duy Khinh trao cho anh một chút dịu dàng.
-
Đúng như Dụ Hành dự đoán, tối thứ sáu Châu Duy Khinh không về. Cho đến khi Dụ Hành chuyển nhà xong, hắn cũng không bước chân về nhà thêm lần nào nữa.
Công ty chuyển nhà làm việc rất chuyên nghiệp. Dụ Hành chỉ chọn loại xe tải nhỏ, nhưng họ vẫn cử hai nhân viên khuân vác đến.
Khi họ thấy số đồ cần chuyển, một người kinh ngạc hỏi: "Nhà to thế này mà chỉ có mấy cái thùng này thôi sao? Dù là xe nhỏ nhưng chứa được nhiều lắm, cậu yên tâm."
"Đúng là chỉ có bấy nhiêu thôi." Dụ Hành đeo balô lên lưng, tự kéo hai cái vali theo: "Tôi cũng mang được chút ít, chúng ta đi một chuyến là xong."
Trong lúc nhân viên chuyển nhà sắp xếp các thùng, Dụ Hành quay lại nhà một lần cuối, đặt thẻ ra vào và chìa khóa dự phòng của khóa mật mã lên bàn trà.
Cuối cùng anh đưa mắt nhìn quanh căn phòng, thiếu đi những món đồ của anh, phòng không thay đổi nhiều, chỉ là diện tích sử dụng rộng hơn một chút.
Mà khoảng trống rộng thêm ấy khiến anh nhớ đến lần đầu tiên mình đến đây. Ánh nhìn đầu tiên của anh rơi đúng vào ô cửa sổ sát đất, bên ngoài là một cây ngân hạnh rất cao.
Lúc đó Châu Duy Khinh ngắn gọn giới thiệu cho anh cấu trúc căn phòng, phòng khách, phòng ngủ, phòng sách, còn có cả phòng làm việc của hắn.
Dụ Hành im lặng nghe, không vì điều kiện nơi ở đột ngột được nâng cấp mà vui mừng quá mức. Chỉ nhìn phòng làm việc thêm vài lần rồi hơi buồn bã nghĩ, sau này không còn được nhìn dáng vẻ Châu Duy Khinh làm việc nữa rồi.
Giống như ngày đó là lần đầu anh đặt chân vào một khu dân cư cao cấp, hôm nay cũng là lần đầu tiên Dụ Hành chuyển ra khỏi nơi này. Anh mắc một sai lầm nghiêm trọng, không báo trước với ban quản lý tòa nhà. Để tránh rủi ro an ninh, quản lý của khu rất nghiêm ngặt, chỉ cho xe chuyển nhà đi vào, nhưng không có giấy thông hành thì không được ra.
"Anh trai à!" ánh mắt Dụ Hành đầy chân thành cầu khẩn: "Tôi bình thường ra vào đều đi cửa này, anh cũng biết tôi mà. Tôi chỉ chuyển nhà thôi, anh thông cảm giúp tôi được không?"
"Cậu nhìn cái camera sáng loáng kia xem." Bảo vệ chỉ lên: "Không phải tôi làm khó cậu, nhưng một giấy cho một xe qua, không có thì không được. Mau gọi chủ hộ liên hệ ban quản lý đi, đừng để lỡ việc."
Năm phút sau, Dụ Hành mang theo rất nhiều sự khinh bỉ với chính mình mà gọi cho Châu Duy Khinh. Điện thoại của Châu Duy Khinh giống hệt WeChat của hắn, có gặp được người hay không hoàn toàn tùy duyên. Trong lúc gọi, Dụ Hành còn dùng tay ra hiệu cho tài xế đánh xe sang trái để khỏi chắn đường.
Ngoài dự đoán, hôm nay điện thoại mới đổ chuông ba tiếng đã có người bắt máy, nhưng người nghe không phải Châu Duy Khinh.
"Dụ Hành?" Giọng Phương Thụ An vang lên từ đầu dây bên kia. "Anh Khinh đang trong phòng thu, không nghe máy được. Tôi thấy là anh gọi sợ có chuyện nên nghe thay, có gì gấp không?"
Dụ Hành bất chợt nghĩ đến, anh chỉ nhỏ hơn Châu Duy Khinh một tuổi, vậy mà Phương Thụ An luôn gọi thẳng tên anh.
"Không phải chuyện khẩn cấp nhưng cũng cần làm ngay." Dụ Hành nói:
"Cậu bảo anh ấy khi nào ra thì liên hệ ban quản lý chung cư ngay giúp tôi, viết một tờ giấy thông hành."
Vì sự cố với giấy ra cổng, khi chuyển tới căn hộ một phòng ngủ mới, thời gian đã muộn gần một tiếng so với dự tính. Dụ Hành cảm thấy áy náy, nên đã boa cho hai bác tài năm mươi tệ trên ứng dụng.
Hành lý chất đầy phòng khách, vì diện tích căn hộ nhỏ nên trông rất vướng víu, nhưng hôm nay Dụ Hành không còn sức lực để dọn nữa. Anh chỉ mở thùng ghi đồ dùng hằng ngày ra, số hành lý còn lại thì chồng lên nhau.
Phòng khách mới ngay cả sofa cũng không có, anh chỉ đành ngồi xếp bằng trên chiếc ghế gỗ.
Cửa sổ hướng đông, tuy không phải cửa sổ sát đất nhưng cũng khá lớn, chỉ là bên ngoài không có cây ngân hạnh, cũng chẳng thấy bóng cây xanh nào, trong tầm mắt chỉ có bức tường của tòa nhà đối diện.
Trên bàn đặt một tờ giấy A4, là bản viết tay của Châu Duy Khinh để giải trình. Ban quản lý đã in tấm ảnh hắn gửi, đóng dấu đỏ để làm giấy thông hành.
Chữ Châu Duy Khinh không xấu nhưng rất bay bướm, có mấy chữ phải nhìn kỹ mới đọc được.
"Do người ở cùng cần chuyển nhà, đồng ý cho xe đuôi biển số 9763 rời khỏi khu."
Dụ Hành nhìn chằm chằm hai dòng chữ đó, một lúc lâu sau đặt hai tay lên bàn, nhẹ nhàng gục xuống.
"Kết thúc cả rồi, Châu Duy Khinh." Anh mệt mỏi nói.
04. Ba tháng

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu