Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 24: Thời gian

Dụ Hành tắt điện thoại, giữ vẻ bình thản đi vào nhà vệ sinh rửa mặt rồi thay đồ ngủ. Quần áo mấy ngày gần đây anh gom lại bỏ hết vào máy giặt.
Làm xong tất cả những việc đó, anh đảo mắt nhìn quanh căn phòng một lượt, đi thay luôn túi rác. Rồi sau đó anh thật sự không tìm ra được việc gì khác để làm nữa.
Trong khoảnh khắc yên tĩnh ngắn ngủi, tiếng chuông điện thoại vang lên vô cùng rõ ràng.
Dụ Hành đành cầm máy lên, tin nhắn của Trần Nhiên lập tức bật ra: Hai người sao rồi?
Dụ Hành gõ vào: Chẳng có gì xảy ra hết, anh ấy phát điên thôi.
Sau đó lại xóa đi từng chữ một.
Hai lần gặp trước, anh còn ép bản thân không đi phân tích suy nghĩ của Châu Duy Khinh. Bất kể người kia có nói hay làm gì, là phản xạ lúc căng thẳng cũng được, bộc phát nhất thời cũng được, hiện tại chúng đều không còn liên quan gì đến anh nữa.
Thế nhưng Châu Duy Khinh lại nói, hắn đang yêu một người khác.
Dụ Hành từng chờ suốt mười hai năm chỉ để nghe được một chữ "yêu". Dù có là nói đùa hay tùy tiện thốt ra, anh đều sẽ đóng khung chữ ấy rồi treo nó trong tim, dù có tự lừa mình dối người cũng nguyện ý vui vẻ chịu đựng. Nhưng Châu Duy Khinh cố tình lại là kiểu người như thế, chẳng bao giờ cho anh lấy một chút ngọt ngào dù chỉ là bề ngoài.
Anh yêu Châu Duy Khinh vì con người Châu Duy Khinh, và anh hận Châu Duy Khinh cũng vì đúng con người đó.
Còn bây giờ, chữ "yêu" đến thật muộn màng này, như một lời an ủi mà cũng như một sự châm chọc mỉa mai.
Khi anh đã buông tha chính mình, cớ sao hắn lại không buông tha cho anh?
Vì hành động đột ngột này của Châu Duy Khinh, Dụ Hành phải tiếp tục bật chế độ không làm phiền. Anh có thể đoán được trên mạng xã hội đang náo loạn thế nào, và trên WeChat hẳn đang đầy người quen trêu ghẹo. Mấy ngày sau đó, anh không lên mạng cũng tắt hết thông báo, chỉ trả lời vài tin nhắn vào buổi tối.
Ban ngày, anh bắt đầu tập trung làm việc, thiết kế trang web bán hộp mù cho Chu Uyển Nghi. Đây có lẽ là khách hàng dễ chịu nhất đời anh, cô có yêu cầu rõ ràng, hơn nữa còn cung cấp cho anh vô cùng nhiều tài liệu. Về bản chất, người bán sản phẩm thủ công là dân mỹ thuật, nên mọi thứ như hình ảnh, logo, các yếu tố khác cho trang web đều được Chu Uyển Nghi liên tục đề xuất cho anh.
Khoảng một tuần, mẫu trang web cơ bản đã xong. Theo yêu cầu của cô, hiệu ứng rút thăm càng chân thật càng tốt, kèm vài hiệu ứng bất ngờ. Ngoài ra, theo thiết kế đặc biệt của Chu Uyển Nghi, mỗi lần mở hộp sẽ hiện ra lời chúc của người đã tạo ra món đồ đó.
Có lời chúc đơn giản như: "Chúc bạn phát tài." Có lời chúc ấm áp: "Hy vọng mỗi ngày bạn đều vui vẻ."
Cũng có lời chúc đặc biệt hơn, như mẫu có chiếc ghim hình bướm bạc: "Tôi đã từng có một giấc mơ vụn vỡ, nhưng tôi hi vọng giấc mơ của bạn sẽ mãi mãi không bao giờ tan biến." Website TruyenLau.com
Dụ Hành gửi bản web thử cho Chu Uyển Nghi xem. Không hổ danh khách hàng tri kỉ, cô phản hồi rất nhanh, ngay lập tức gọi sang.
"Thế nào? Có ổn không?" Dụ Hành hỏi.
"So với tôi tưởng tượng còn tốt hơn nhiều!" Chu Uyển Nghi nghe như đang rất vui vẻ.
"Ừ, có phần nào cần chỉnh sửa thì cứ báo lại cho tôi. Giờ mới chỉ có giao diện, phần quản lý phía sau tôi còn chưa làm, làm xong thì cô có thể tự đổi kho hàng."
"Được." Chu Uyển Nghi nói: "À phải rồi, cậu còn chưa bốc thăm thử nhỉ?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Tôi kiểm tra thử mấy trăm lần rồi còn gì." Dụ Hành trả lời cô.
"Không tính, kiểm tra hàng mẫu thì khác. Mau bốc một cái thật, cậu là khách hàng đầu tiên đó. Hiện tại tôi có hơn ba chục món, từ một đến ba mươi, cậu chọn số đi!"
Dụ Hành bất lực: "Được thôi, tôi chọn số hai mươi mốt."
Hôm sau, Uyển Nghi thật sự gửi qua món đồ thủ công anh đã chọn, mở hộp ra là một chiếc nhẫn.
Loại này chắc thuộc nhóm giá trị thấp, vì vật liệu làm khá đơn giản, chỉ là vòng nhựa nhỏ, ở trên có gắn một chiếc đồng hồ tí hon màu xám, nhìn sơ qua cũng không dễ thấy. TruyenLau
Lời chúc đi kèm: "Giữa chúng ta chỉ có thời gian dài đằng đẵng."
Dụ Hành thử đeo vào ngón áp út. Vì xương tay anh nhỏ nên chiếc nhẫn nhựa này vậy mà vừa khít.
Công việc tạm xong chỉ chờ Chu Uyển Nghi phản hồi, Dụ Hành ưỡn người mang luôn chiếc nhẫn nhựa trên tay, định chơi vài ván game.
Điện thoại chợt reo lên, là số máy lạ nhưng nhìn khá giống với số của người giao hàng vừa nãy, anh bắt máy.
"Alô? Có chuyện gì không?" Anh hỏi.
Đối phương không nói gì.
Anh kiểm tra điện thoại, sóng đầy không bị lỗi, lại hỏi thêm một câu: "Alô? Có nghe thấy không?"
Vẫn chẳng có ai trả lời.
Anh đang định cúp thì đột nhiên bên kia vang lên một hồi chuông, một giai điệu phấn khởi vô cùng quen thuộc.
Là chuông tan giờ tự học ở trường cấp ba. Tiếng chuông mà ngày xưa, khi còn sống chung với Châu Duy Khinh, tối nào nếu về sớm anh đều nghe thấy.
Cúp máy đi, bộ não ban hành mệnh lệnh cho anh, nhưng ngón tay anh lại như có ý chí riêng không hề nhúc nhích.
Hai người không ai nói lời nào, thời gian cuộc gọi cứ tăng lên từng giây. Khúc nhạc của trường học vang lên trọn vẹn rồi kết thúc, không gian bất chợt thật yên tĩnh. Dụ Hành nghe được cả tiếng thở của Châu Duy Khinh.
Biết bao buổi hoàng hôn trôi qua, những khoảnh khắc mà chẳng ai để tâm, bọn họ đã ở cạnh nhau khi mỗi người làm việc riêng của mình. Từ ban ngày đến đêm tối, khi thế giới ồn ã ngoài kia dần trầm lặng, thứ duy nhất anh nghe thấy lúc ấy chỉ còn là hơi thở của Châu Duy Khinh.
Cuối cùng sau một khoảng dài im lặng, Châu Duy Khinh lên tiếng: "Dụ..."
Ngón tay Dụ Hành lập tức ấn xuống nút kết thúc cuộc gọi.
Anh mở nhật ký liên lạc, phát hiện số này mấy ngày trước đã gọi nhiều lần, nhưng lúc đang bận anh thường không nhận số điện thoại lạ.
Nực cười thay, khi anh cẩn thận đổi tên danh bạ của Châu Duy Khinh, chọn lựa biểu tượng cảm xúc, để điện thoại trước mặt chỉ để đợi mãi một cuộc gọi, thì điện thoại lại im lìm chẳng hề reo.
Điên thật đấy, Dụ Hành nghĩ. Anh cầm lấy điện thoại định chặn số, nhưng ngón tay lại như có ý chí riêng không sao nhấn xuống được.
Sáng sớm hôm sau, Dụ Hành bị chuông cửa làm thức giấc. Ngáp dài buồn ngủ bước đến cửa nhìn qua mắt mèo, trông thấy Phó Hoành đứng bên ngoài, tay xách hai túi đồ ăn sáng.
Vì chờ quá lâu mà không có hồi âm nên Phó Hoành cúi sát vào mắt mèo nhìn ngược vào trong, khiến tầm nhìn của Dụ Hành bỗng nhiên chỉ còn một màu đen sì.
Dụ Hành giật mình, vội mở cửa.
"Cậu..." Anh còn chưa kịp sắp xếp câu từ, "tới đây làm gì?"
Phó Hoành lắc lắc hai túi đồ trên tay, là đồ ăn sáng đã được đóng gói sẵn. Cậu ta vừa nhai bánh quẩy vừa trả lời: "Đến đưa bữa sáng cho anh chứ còn gì."
"Cậu cố ý đến chỉ để đưa bữa sáng?" Dụ Hành sững sờ hỏi.
"Cũng không hẳn, tối qua tôi thức suốt đêm ở gần đây, tiện đường ghé qua luôn." Phó Hoành cười cười, xong lại than phiền: "Anh đã lâu rồi không thèm trả lời tin nhắn của tôi."
Dụ Hành gãi đầu ngượng nghịu, mấy hôm nay anh gần như ngắt liên lạc với thế giới bên ngoài, nên đương nhiên cũng chẳng rảnh để ý đến Phó Hoành.
Anh nghiêng người ra hiệu để cậu ta bước vào nhà, nhưng Phó Hoành lại lắc đầu: "Mười giờ tôi có tiết nên phải về trường ngay."
"Thức trắng đêm rồi còn đi học?" Dụ Hành cảm thán. "Đúng là thanh niên trẻ trung sức bền tốt thật."
Phó Hoành nở nụ cười thương hiệu của cậu ta: "Ừm, bởi vậy người ta yêu đương đều thích tìm người trẻ tuổi hơn."
Cậu ta nhìn đồng hồ, xoay người xuống cầu thang, vẫy tay với Dụ Hành: "Tôi đi trước đây."
Rồi bỗng nhớ ra điều gì, quay đầu lại nói: "Chiếc nhẫn đẹp lắm, rất hợp với tay anh."
Dụ Hành cúi đầu nhìn, phát hiện chiếc nhẫn nhựa vẫn còn đeo trên tay mình, dây nhẫn siết đến mức hằn xuống một vòng đỏ.
Ăn sáng xong, Dụ Hành tiếp tục ngủ thêm một giấc thật dài. Hình như anh đã mơ vài đoạn ngắn vụn vặt, nhưng khi tỉnh lại thì chẳng nhớ nổi một chút nào. Anh ngáp một cái rồi nhìn đồng hồ, lập tức giật mình bật dậy đi thay quần áo.
Đám cưới của Trần Nhiên được tổ chức vào Quốc Khánh, khách sạn phải đặt trước tận nửa năm. Hôm nay là ngày chú rể và phù rể thử đồ. Dụ Hành vừa vội đánh răng vừa nghĩ, thì ra chuẩn bị một đám cưới rắc rối phức tạp đến thế: đặt khách sạn, lập danh sách, chuẩn bị quà mừng, chụp hình, thử trang phục. Trần Nhiên chuẩn bị suốt nửa năm, chỉ để đổi lấy một khoảnh khắc nói "tôi đồng ý" trên sân khấu.
Thời gian gấp gáp, Dụ Hành không đi tàu điện mà gọi xe thẳng đến cửa hàng. Quả nhiên Trần Nhiên đang đứng đợi, ở cùng có một hai phù rể trước đó anh đã từng gặp khi chụp ảnh cưới.
Chị dâu cũng có mặt, nhưng sắc mặt không tốt lắm, đang liên tục nói gì đó với Trần Nhiên, anh ta đưa tay xoa đầu cô trấn an.
Dụ Hành tiến lại chào: "Anh Nhiên, chị dâu, xin lỗi em ngủ quên mất."
Chị dâu thấy anh đến thì lập tức im lặng. Một lúc lâu sau mới nói: "Không sao đâu."
Cô nhìn chăm chú Dụ Hành mấy giây, như muốn nói gì mà lại thôi. Dụ Hành hơi nghi hoặc: "... Có chuyện gì à?"
Chị dâu vẫn nhìn anh, môi mấp máy vài lần nhưng cuối cùng không nói gì, chỉ vội vàng nói: "Hai người thử đồ đi nhé." rồi xách túi rời đi.
Dụ Hành khó hiểu liếc sang Trần Nhiên, nhưng anh ta chỉ lắc đầu và đưa Dụ Hành vào phòng thử đồ.
Có ba bộ để chọn: hai bộ trắng, một bộ trắng pha chút xanh nhạt. Dụ Hành thử bộ có chút xanh, thử xong rồi nhìn vào gương thấy kiểu gì cũng kỳ kỳ.
Anh liếc sang hai phù rể khác, do người ta đều làm trong ngành tài chính nên dáng vẻ họ trông chỉnh tề hơn, chỉ là kích cỡ đồ hơi lệch, có một người đang cố gắng cài chiếc cúc thứ tư nhưng lại sợ mạnh tay quá làm bung cúc.
"Em mặc mẫu này cũng hợp, có điều anh thấy em hợp bộ anh đang mặc hơn." Trần Nhiên đứng sau lưng anh, tay đặt lên vai anh. Anh ta mặc bộ đồ của chú rể, bên trong là áo sơ mi vàng nhạt, cổ áo còn trang trí hoa văn khá cầu kỳ, thật sự không hợp với gương mặt chín chắn của anh ta. Trong khi Dụ Hành da trắng, nhìn chắc sẽ hợp hơn.
Dụ Hành lắc đầu.
Nghĩ lại thì mấy năm nay anh cũng tham dự không ít đám cưới, từng thật tâm cảm thấy xúc động vì hạnh phúc của người khác. Có cặp đôi trìu mến tình cảm lúc đọc lời cảm ơn, hoặc có khi nhìn nhau rơi nước mắt cùng nói lời thề hẹn.
Thỉnh thoảng, chỉ thỉnh thoảng thôi, anh cũng từng có vài viễn cảnh mơ mộng không thực tế. Ví dụ nếu một ngày nào đó anh đứng trên sân khấu ấy, liệu anh có khóc không? Có lẽ sẽ khóc, dù anh không phải kiểu người hay rơi nước mắt. Nhưng trong hoàn cảnh được cảm xúc bao phủ, chắc chắn những ký ức cũ sẽ lần lượt lướt qua trong đầu, những khổ đau, một thời non nớt, tất cả sẽ như xếp chồng lên nhau, tựa như một cầu thang từng bước dẫn anh đến với ngày hôm nay.
Dụ Hành vội xua mấy suy nghĩ kỳ lạ ra khỏi đầu, khẽ hỏi Trần Nhiên: "Hôm nay chị dâu sao vậy?"
Trần Nhiên cũng hạ giọng đáp: "Lát nữa rồi nói, để anh tiễn họ về trước xong đi ăn bàn chuyện với em."
Sau cùng cả nhóm chốt chọn bộ trắng đơn giản nhất còn Trần Nhiên thì chọn mẫu trắng không có hoa văn. Bọn họ đứng trước cửa hàng trò chuyện vài câu, Trần Nhiên mời thuốc lá rồi lần lượt chào tạm biệt ra về.
"Đi thôi." Anh ta vỗ vai Dụ Hành, dẫn anh vào một nhà hàng Nhật gần đó.
Lúc này vẫn chưa tới giờ ăn nên hai người cũng chẳng đói mấy, chỉ gọi vài xiên gà nướng. Gọi món xong, Trần Nhiên rốt cuộc đặt đồ xuống, hỏi: "Hôm đó chuyện của Châu Duy Khinh là sao vậy?"
Dụ Hành lắc đầu: "Em cũng không biết, chắc anh ấy phát điên thôi."
"Hai người làm lành chưa?" Trần Nhiên hỏi thẳng. "Hoặc cậu ta còn liên lạc với em không?"
Dụ Hành khựng lại.
Thật ra sáng nay anh còn nhận được tin nhắn từ số điện thoại đó, chỉ vài chữ ngắn ngủi: "Có thể gặp mặt tôi một lần không?" Dụ Hành không trả lời.
Anh suy nghĩ một lúc, chỉ trả lời câu đầu tiên: "Chưa làm lành."
"Tạm thời là chưa, hay là sau này cũng sẽ không quay lại?" Trần Nhiên hỏi tiếp.
"Anh Nhiên..." Dụ Hành thở dài.
Phục vụ mang thức ăn lên, nhưng cả hai đều chưa đụng đũa.
Trần Nhiên không ép anh trả lời câu hỏi đó nữa, nhưng hiếm khi trông anh ta do dự như vậy. Không giống chị dâu, cuối cùng Trần Nhiên cũng hạ quyết tâm hỏi: "Em... còn liên lạc với ai... như là người làm việc bên cạnh Châu Duy Khinh... nữa không?"
Dụ Hành suy nghĩ, ngẫm lại đã rất lâu rồi anh không nói chuyện với Liêu Chiêu, nên đáp: "Không, sao thế?"
Trần Nhiên thở dài, một lúc lâu sau mới nói: "Em còn nhớ cô bé tên Miêu Miêu không?"
Đúng là anh đã từng gặp một cô gái tên Miêu Miêu, khi đi chụp ảnh cưới ở miền Nam, cô hình như là một trong số các phù dâu. Một cô bé rất xinh, mới nhìn thì chắc chỉ khoảng đôi mươi, nhưng tính tình thì hơi khó chịu.
"Có nhớ," Dụ Hành gật đầu, "sao vậy anh?"
Trần Nhiên nói tiếp: "Miêu Miêu lẽ ra là một trong các phù dâu lần này, con bé là em họ của vợ anh. Từ nhỏ đã khá bướng bỉnh, học hành không dở nhưng nhất quyết muốn theo ngành diễn xuất. Xem như con bé cũng có chút tài năng, đậu được vào trường Học viện Điện ảnh. Nhưng nửa năm nay Miêu Miêu cãi nhau với gia đình suốt, cũng bất hòa với vợ anh. Hình như là... con bé đang yêu một ông đạo diễn chương trình giải trí tầm hơn năm mươi tuổi."
"Hơn năm mươi mấy tuổi?" Dụ Hành giật mình. "Vậy chẳng phải còn lớn tuổi hơn cả bố của cô bé sao?"
"Đúng vậy," Trần Nhiên giọng trầm trọng, "nhìn một cái là biết con bé bị người ta lừa. Nhưng không hiểu mê muội kiểu gì, cứ khăng khăng nói đó mới là tình yêu con bé theo đuổi. Tuần trước, Miêu Miêu lại cãi nhau một trận dữ dội với gia đình, đập vỡ mấy cái đĩa rồi bỏ nhà đi biệt tăm."
"Chắc là đi tìm ông đạo diễn kia, ai cũng không liên lạc được với con bé. Vợ anh tra trên mạng cả đêm, phát hiện ông đạo diễn đó... trước giờ rất hay làm mấy chuyện mờ ám, tiếng xấu đầy mình. Từ hôm đó đến giờ, vợ anh gần như không ngủ được, chẳng còn tâm trí lo cho đám cưới nữa."
Lúc này, Dụ Hành đã đoán được vì sao cả hai vợ chồng Trần Nhiên đều muốn nói chuyện đó mà lại nghẹn ở cổ họng như vậy. Anh biết trong vụ việc này, anh là người có thể mang đến lợi ích.
Làm một cầu nối trung gian.
Một người có thể dẫn tới chỗ có hướng giải quyết vấn đề.
Nhưng ngay lúc này anh lại không biết phải đáp thế nào, cuối cùng chỉ hỏi: "Vậy... đạo diễn đó là ai?"
"Em biết chương trình phát tối thứ bảy hằng tuần không? Ông ta làm đạo diễn chương trình đó." Trần Nhiên mở ảnh trong điện thoại đưa cho Dụ Hành xem. "Hình như tên là... Trần Đức Bồi."
25. Tranh cãi

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu