Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 26: Ngọt ngào và đau khổ

Phòng riêng trong quán trà rất yên tĩnh, hai bức bình phong bên cạnh tạo ra một không gian độc lập.
Trước mặt Dụ Hành đặt một tách trà nóng bốc khói, là loại trà Lục Mao Phong mà anh chọn bừa, anh nhấp một ngụm thấy vị không quen nên đặt tách xuống.
Châu Duy Khinh gọi một cú điện thoại kéo dài hai mươi phút, cuối cùng bỏ máy xuống uống một ngụm trà đã hơi nguội.
"Tuần này có người thấy Miêu Miêu ở đài truyền hình, không phải đi làm chỉ đưa cho Trần Đức Bồi một bộ quần áo rồi về, bị người ta nhận nhầm là trợ lý. Trần Đức Bồi có một căn hộ nhỏ ở gần đài, là nhà cũ được cấp từ lâu, ông ta không thường ở lại đó, đoán chừng thời gian này Miêu Miêu ở nơi kia." Châu Duy Khinh tóm tắt lời Liêu Chiêu một cách ngắn gọn.
Dụ Hành suy nghĩ một lúc, anh đang ở trạng thái bình tĩnh sau khi cảm xúc vừa bùng nổ, nên phản ứng có phần chậm chạp: "Vậy có cách nào gặp được cô ấy không?"
"Cuối tuần này có một buổi dạ tiệc từ thiện, Trần Đức Bồi chắc sẽ dẫn cô ấy đi." Châu Duy Khinh nghĩ rồi nói: "Lúc đó tìm một lý do kéo cô ấy ra ngoài nói chuyện, ở sảnh tiệc mà gây ầm ĩ thì không ổn."
Dụ Hành hình dung cảnh tượng đó như thế nào, cảm thấy có khả năng thành công bèn đáp: "Được, cứ làm theo như vậy."
"Vậy hôm đó em đi cùng tôi nhé, có được không?" Châu Duy Khinh hỏi.
Dụ Hành chưa kịp trả lời, Châu Duy Khinh đã bổ sung: "Chỉ cần em gặp Miêu Miêu, lúc đó sẽ có cơ hội nói chuyện riêng với cô ấy."
Dụ Hành im lặng nhìn kỹ Châu Duy Khinh. Môi hắn hơi mím chặt trông như có vẻ căng thẳng.
Dụ Hành cảm thấy Châu Duy Khinh thời gian này giống một ảo tưởng hư cấu. Hắn có lúc sẽ gấp gáp, có lúc lại lo lắng, điều này khiến anh gần như không tin nổi đây là hiện thực.
"Được," sau cùng Dụ Hành trả lời, "nhưng tôi gặp cô ấy xong sẽ rời đi ngay." Website TruyenLau.com
"Ừm." Châu Duy Khinh đáp.
Hắn trông như có rất nhiều điều muốn nói, nhưng cố vài lần cũng không thể thốt thành câu.
Bên ngoài bức bình phong, một người đi đường làm vỡ tách trà, tạo ra mấy tiếng ồn lộn xộn.
Châu Duy Khinh bất ngờ đặt tay phải lên mu bàn tay Dụ Hành, nhẹ giọng hỏi: "Vậy sau này tôi vẫn có thể gặp mặt em chứ?"
Dụ Hành nhìn hai bàn tay họ đang chồng lên nhau, không trả lời nhưng cũng không rút tay ra. Anh cảm thấy hơi mệt mỏi, nên để mặc Châu Duy Khinh dùng ngón tay cái vuốt ve lên xương cổ tay mình. Nguồn copy từ TruyenLau.com
-
Buổi dạ tiệc từ thiện tổ chức ở Cung điện Porta, một khách sạn mới xây ở ngoại ô thành phố. Vì nội thất được trang hoàng quá lộng lẫy, khi vừa mới khánh thành còn bị nhiều người chê bai quê mùa, nhưng sau đó các bữa tiệc được tổ chức ở đây vẫn đông như trẩy hội.
Tiểu Phương vừa lái xe đến cửa đã có nhân viên lễ tân ra hỗ trợ gửi xe.
Châu Duy Khinh cài nút sau cùng trên bộ vest, liếc ra ngoài cửa sổ: "Liêu Chiêu chắc đã vào bên trong, chị ấy nói chỗ ngồi của Trần Đức Bồi bọn họ ở bàn bên cạnh chúng ta."
Một lúc lâu không thấy Dụ Hành trả lời, Châu Duy Khinh quay lại nhìn anh: "Em sao vậy?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Không có gì." Dụ Hành dời ánh mắt đi.
Anh hầu như chưa từng thấy Châu Duy Khinh mặc vest chỉnh tề. Trong ký ức, đối phương hiếm khi tham dự những dịp như thế này, tụ tập khoảng mười mấy người đã là giới hạn hắn có thể chấp nhận được.
Bỗng nhiên anh nhận ra Châu Duy Khinh không còn trẻ nữa. Không hiểu sao suốt mười năm qua, Châu Duy Khinh trong lòng anh vẫn luôn là chàng thiếu niên để trần thân trên dưới ánh đèn đường năm nào, nhưng hôm nay nhìn thấy nếp nhăn nhỏ nơi khóe mắt, nhìn chiếc cà vạt được thắt cẩn thận tỉ mỉ, dường như bao nhiêu thời gian trôi qua đã hiển hiện đầy đủ trong khoảnh khắc này.
Khi bước xuống xe, WeChat của Trần Nhiên nhảy lên một tin: "Em cố gắng trò chuyện khéo léo với Miêu Miêu nhé, cảm xúc của con bé đang khá dữ dội."
Dụ Hành trả lời: "Em hiểu rồi."
Anh chưa từng đến những sự kiện như thế này bao giờ nên hơi bỡ ngỡ. Mặc dù trước đây vài lần có đi cùng Châu Duy Khinh cũng thu hút không ít ánh nhìn, nhưng lần này quy mô khác hẳn. Mọi người nhộn nhịp qua lại đều mang theo ánh mắt dò xét, dù anh có muốn vẫn không thể tránh khỏi những cái nhìn như xuyên thấu đó.
Châu Duy Khinh bất ngờ đặt tay lên vai Dụ Hành, nhỏ giọng nói: "Đi về phía bên phải, nếu không trên đường chúng ta sẽ gặp phải ba người đến chào hỏi."
Dụ Hành không nói gì, để yên cho Châu Duy Khinh ôm lấy anh bước đi.
Quả không hổ danh là khách sạn bị bàn tán lâu nay vì trang hoàng quá lộng lẫy, sảnh tiệc từ đèn trần cho đến những món đồ trang trí đều ánh lên sắc vàng, trong sảnh còn có nhiều người mặc váy áo lấp lánh, Dụ Hành nhìn mà suýt chói mù mắt.
Cuối cùng Châu Duy Khinh dẫn anh đến chỗ ngồi, anh liếc qua bên cạnh thì thấy là người quen, anh ta đang cười toe toét chào hỏi bọn họ: "Duy Khinh, thầy Dụ, lâu rồi không gặp."
"Chào Tổng giám đốc Lý." Dụ Hành gượng gạo gật đầu.
Châu Duy Khinh còn chưa ngồi xuống, một ông lão tóc bạc đã vỗ vào lưng hắn từ phía sau. Nhân lúc Châu Duy Khinh phải chào hỏi chưa quay về, Lý Kiến Quốc khẽ nghiêng người đến tai Dụ Hành hỏi: "Gần đây hai người có cãi nhau không?"
Dụ Hành giật mình, ba ngày trước anh đúng là mới trải qua lần cãi nhau đầu tiên với Châu Duy Khinh, nhưng rõ ràng Lý Kiến Quốc hỏi không phải chuyện đó: "Cũng xem như bình thường, sao vậy?"
"Không có gì," Lý Kiến Quốc ngồi thẳng, "chỉ cảm thấy Duy Khinh dạo này có vẻ không ổn, cậu ta cứ mất hồn lơ đãng sao ấy."
"Tôi..." Dụ Hành không biết nên nói gì.
"Muốn khuyên cậu một câu, đừng quá để ý tiểu tiết." Lý Kiến Quốc nói: "Duy Khinh thật ra chẳng dễ dàng gì, trong giới của chúng tôi, càng sở hữu nhiều thì càng phải đối mặt với nhiều thứ, cơ hội và cám dỗ cũng dày đặc như mây. Cậu ấy còn quan tâm đến cậu như vậy đã là chuyện hiếm có lắm rồi."
Nhưng tôi không muốn chuyện hiếm có đó nữa.
Dụ Hành thầm nghĩ trong lòng.
Tôi chỉ muốn một đoạn tình cảm bình thường giản dị mà thôi.
Chưa kịp trả lời Châu Duy Khinh đã quay lại, nhìn họ một cái rồi hỏi: "Đang nói chuyện gì đó?"
"Không có gì," Lý Kiến Quốc đổi mặt thật nhanh, cười nói: "đang bảo bạn trai của cậu càng lớn tuổi nhìn càng trẻ ra."
Châu Duy Khinh gật đầu, đồng thời dọn hai chiếc ly trước mặt Dụ Hành đưa cho nhân viên phục vụ: "Rót một ly nước lọc đi."
Dụ Hành liếc qua, không nói gì.
Anh khẽ xoay người nhìn lướt khắp xung quanh một vòng, đè thấp giọng: "Sao không thấy..."
Chưa nói hết câu, anh đột nhiên nhìn thấy Miêu Miêu đang khoác tay một người đàn ông ở ngay cửa sảnh. Hôm nay cô nàng được trang điểm kỹ lưỡng, tóc dài xoăn màu nâu, váy lụa trắng ôm sát cơ thể, so với lần trước Dụ Hành gặp còn xinh đẹp động lòng người hơn.
Cô đi đôi giày rất cao nên bước đi có vẻ khó nhọc, nhưng nụ cười trên môi vẫn không hề phai nhạt. Trần Đức Bồi bên cạnh đeo kính gọng vàng, mặc vest kẻ caro trông rõ già dặn hơn nhiều, dường như không quan tâm đến bước đi khó khăn của Miêu Miêu, chân ông ta bước nhanh về trước.
"Quả thật trông như bố cô ấy vậy!" Dụ Hành thốt ra một câu.
Châu Duy Khinh cúi người, nhẹ nhàng dùng tay xoay cằm Dụ Hành sang góc bên phải ở phía trước.
Tư thế này trông như Châu Duy Khinh đang ôm lấy anh, cử chỉ có hơi thân mật, nhưng Dụ Hành không kịp để ý đã nghe Châu Duy Khinh nói bên tai: "Làm vai cũ rồi, lần trước đi ăn Trần Đức Bồi dẫn người đi kèm chính là cậu trai bên kia."
Góc bàn đó có một chàng trai Tóc Xoăn đang ngồi lẻ loi, ánh mắt luôn dõi về bọn họ.
Dụ Hành líu lưỡi, đột nhiên nghĩ đến chuyện cũ: "Ngày đó nửa đêm anh bảo tôi đi đón anh, không phải là..."
Châu Duy Khinh dừng lại một chút rồi thừa nhận: "Đúng vậy."
Sau đó nhanh chóng bổ sung: "Nhưng không có gì xảy ra cả."
Dụ Hành nhíu mày: "Ai hỏi anh chuyện này cơ?"
Tám giờ tối, chương trình dạ tiệc đúng giờ bắt đầu. Một vài người mặc vest lên sân khấu phát biểu, kế tiếp cho trình chiếu một đoạn video triển vọng về tương lai.
Dụ Hành nuốt nước miếng, trong đầu liên tục lên kế hoạch. Hiện tại đã gặp được Miêu Miêu, nhưng làm sao để nói chuyện với cô ấy mới là vấn đề. Ban đầu anh định lợi dụng lúc Trần Đức Bồi bận rộn để ra tay, nhưng hôm nay Miêu Miêu giống như một thân cây mềm dẻo dính sát vào bên người ông ta, một tấc cũng không rời đi.
Trên sân khấu đã rót champagne, nghi lễ chính thức kết thúc, phía dưới mọi người bắt đầu đụng đũa từ lâu. Ăn được khoảng nửa tiếng, Dụ Hành không kiên nhẫn nổi nữa bèn khẽ nói: "Tôi đi vệ sinh một lát."
Anh đi theo bảng chỉ dẫn, nhưng lại không ngờ tình huống còn tệ hơn, phòng vệ sinh nam nữ phân ra hai bên trái phải, anh không thể chặn đường Miêu Miêu khi cô ấy vào nhà vệ sinh.
Khi anh còn đang do dự có nên gọi điện cho Trần Nhiên không thì Châu Duy Khinh bất ngờ gọi đến.
"Chuyện gì vậy?" Dụ Hành nghe máy.
"Em đang ở đâu?" Châu Duy Khinh nói ngắn gọn: "Hai người họ biến mất rồi."
Dụ Hành vừa bước nhanh ra tới cửa sảnh thì Châu Duy Khinh đột ngột từ trong góc lao ra nắm chặt tay anh: "Em đi theo tôi."
Dụ Hành cảm thấy hôm nay tay chân Châu Duy Khinh đụng chạm hơi nhiều, nhưng mỗi lần dường như đều có lý do chính đáng, bởi vậy anh cũng phải dẹp bỏ nghi ngờ.
Anh được Châu Duy Khinh dẫn đi qua một hành lang, cuối hành lang là một cánh cửa kính dẫn ra đến sân vườn.
Chưa kịp đến gần, Dụ Hành đã nghe một tiếng hét chói tai, anh thấy một màu đỏ lóe lên qua ô cửa.
Trong lòng Dụ Hành lo lắng quá nên không để ý gì khác, đẩy cửa kính bước nhanh ra ngoài, bỗng phát hiện bên trong có ba người: Trần Đức Bồi, Miêu Miêu và chàng trai Tóc Xoăn. Cổ áo Trần Đức Bồi còn dính vài giọt nước đỏ trông như rượu vang.
Hơi thở Dụ Hành chậm lại, thầm nói "may quá" ở trong lòng.
"Ồ," Trần Đức Bồi đúng là người có kinh nghiệm từng trải nhiều năm, nhìn ông ta vẫn vô cùng bình tĩnh, "còn có khán giả tới xem nữa à?"
Không có ai đáp lời ông ta.
Dụ Hành nhìn quanh một vòng, Trần Đức Bồi trông vẫn sừng sững không hề hấn, nhưng trên người bị tạt rượu có chút bết bát. Còn Miêu Miêu thì xem như bình tĩnh, không có biểu cảm gì nhiều. Chàng trai Tóc Xoăn lại là người kích động nhất, trong tay cầm ly rượu đỏ, chắc là ly rượu cậu ta vừa mới hất lên người Trần Đức Bồi.
Cậu ta giờ phút này cả người run rẩy, ly rượu trong tay như sắp đổ: "Nhưng anh rõ ràng đã từng nói... chúng ta không phải mối quan hệ đó... anh đã nói tôi là người duy nhất..."
Cậu ta nói không nên lời.
Nhưng Trần Đức Bồi chỉ thản nhiên như không mà phủi cổ áo: "Tiếc thật, đây là mẫu giới hạn của bộ sưu tập mùa xuân năm nay."
Dụ Hành liếc nhìn Miêu Miêu, cô vẫn bình tĩnh như cũ, kiêu hãnh mà ngẩng cao đầu dù khóe mắt đã hơi đỏ lên.
Trần Đức Bồi thở dài: "Vì vậy giữa chừng tôi đã hối hận, cậu quá nhạy cảm cũng quá mong manh. Cậu thật sự là duy nhất, là người duy nhất không thể thích nghi với những quy tắc này."
Cậu trai hét lên một cách cuồng loạn cắt ngang lời: "Anh đã nói anh yêu tôi mà!"
"Yêu sao?" Trần Đức Bồi không giận mà cười, "Tất nhiên là tôi yêu rồi nhưng bé cưng à, tình yêu cũng có rất nhiều loại. Shakespeare* nói tình yêu là một nỗi đau ngọt ngào, tôi không đồng ý. Tôi chỉ muốn có được ngọt ngào, không muốn phải trải qua đau khổ. Khi chúng ta đi dạo bên bờ biển Pattaya*, lúc ấy chẳng vui vẻ hay sao? Khi chúng ta ngắm trăng từ tầng tám mươi sáu ở nhà hàng, khoảnh khắc ấy chẳng lãng mạn hay sao? Chúng ta đã chia sẻ biết bao điều vui vẻ, tại sao cậu cứ nhất định phải trói buộc niềm vui với gông xiềng kia chứ?"
*William Shakespeare: nhà thơ và nhà viết kịch vĩ đại người Anh, nổi tiếng với những tác phẩm kinh điển như "Hamlet", "Romeo và Juliet", "Giấc mộng đêm hè"...
*Pattaya: một thành phố biển nổi tiếng và sôi động ở miền Đông Thái Lan.
Cậu trai dường như đang cố gắng hiểu được những lời nói ấy, nhưng rõ ràng là không thể, cậu ta câu cú lộn xộn nói: "Không phải... không giống chút nào hết... anh đã nói sẽ bên tôi mà..."
Trần Đức Bồi cởi áo khoác đặt lên cánh tay, phát hiện áo sơ mi cũng bị dính rượu, nhíu mày không hài lòng: "Tôi nhớ lần đầu gặp cậu, cậu nói muốn trở thành một nghệ sĩ, không muốn chỉ đơn thuần là người nổi tiếng. Vậy thì cậu hãy nhìn kỹ tình yêu bằng một đôi mắt sâu sắc hơn. Tình yêu là một đường cong, khoảnh khắc nở rộ là đỉnh điểm của nó, chúng ta nên để nó dừng lại ở giây phút nóng bỏng nhất, từ đó về sau nó sẽ tuột xuống dốc trở thành những thứ vụn vặt tầm thường, con người ta đặt cho nó cái tên 'trách nhiệm và cuộc sống'. Điều đó làm nó không còn đẹp đẽ nữa, không hề đẹp một chút nào."
Ông ta ngẩng đầu nhìn về phía đối diện: "Cậu nói đúng không, Duy Khinh?"
~~~
Lời tác giả: 1/5 lúc kiểm tra an ninh bị rơi vỡ màn hình mất tiêu, xin lỗi nhé (cúi đầu).
27. Nhiều loại

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu