Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 21: Theo dõi

Mặc dù là phòng bệnh đơn, cách âm lại không quá tốt, lo ngại hoàn cảnh xung quanh nên giọng Dụ Hành không lớn, nhưng nghe vẫn vô cùng rõ ràng.
Châu Duy Khinh nhìn dáng vẻ nóng nảy của anh, thẳng thắn thừa nhận: "Có thể là như vậy thật."
Dụ Hành cụp mi mắt, dường như đang tự hỏi đối phương muốn chơi trò gì, một lát lâu sau mới trả lời: "Vậy anh cứ ra ngoài rẽ trái xuống lầu hai, đi thẳng khoảng một trăm mét là tới khoa Tâm thần."
Châu Duy Khinh khẽ thở dài bước tới cạnh giường bệnh, bàn tay đặt nhẹ lên tay Dụ Hành đang truyền dịch. Dụ Hành lập tức rút tay ra, cử động mạnh khiến máu trong ống truyền trào ngược lại hai cm.
"Chúng ta nói chuyện nghiêm túc nhé," Châu Duy Khinh nói, "rồi em muốn mắng tôi sao thì mắng."
Dụ Hành mỉm cười nhẹ: "Anh tưởng một bệnh nhân như tôi còn sức lực làm việc đó hả?"
Châu Duy Khinh rất ít khi cảm thấy cổ họng nghẹn cứng như vậy, trong lòng rối như tơ vò, cảm giác như có nhiều hợp âm lộn xộn đang diễn tấu, khiến hắn không thể tìm thấy giai điệu vốn có.
"Có lẽ giữa chúng ta có chút hiểu lầm," Châu Duy Khinh cố gắng mở lời, "tôi nghĩ chúng ta nên..."
"Dừng, dừng," Dụ Hành ngắt lời hắn, "đừng có nói mấy lời vô nghĩa."
Châu Duy Khinh định giải thích nhưng Dụ Hành không cho hắn cơ hội nào, tiếp tục nói: "Người bận rộn như anh chắc hay quên, để tôi nhắc cho anh nhớ, nửa năm trước tại căn biệt thự hai trăm mét vuông của anh, tôi rõ ràng nói ra lời đề nghị chia tay, mà anh cũng đã đồng ý ngay lúc đó. Tôi coi đó là một quy trình hoàn chỉnh và hợp lệ, đâu có chút hiểu lầm nào, đúng không?"
Châu Duy Khinh nhớ lại ngày hôm ấy.
Hình như chỉ là một ngày bình thường như bao ngày, Dụ Hành làm việc còn hắn lướt bảng kế hoạch chương trình, khi hắn đang cố ghi nhớ các bước ghi hình thì bỗng nghe tiếng Dụ Hành nói: "Hay là chúng ta chia tay đi."
Với hắn lúc đó, chia tay chẳng qua chỉ là một chu kỳ tình cảm, không nhất thiết phải như Châu Văn mà cuồng loạn mất khống chế. Nhưng bây giờ hắn đã hiểu được, có lẽ con người ta từ bỏ thể diện chỉ vì sợ hãi một điều khác.
Châu Duy Khinh cân nhắc từng câu từng chữ. "Tôi lúc đó chưa suy nghĩ kỹ càng." Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Vậy sao?" Dụ Hành gật đầu, "Cung phản xạ của anh dài thật đấy, Trái Đất này cũng phải chờ anh suy nghĩ kỹ xong mới quyết định được quay hướng nào."
Châu Duy Khinh bị anh nói đến không biết phải làm sao, chỉ khẽ lặng im thở dài: "Dụ Hành."
Giọng hắn có chút bất lực, Dụ Hành vẫn không nói gì cúi mắt xuống, nhìn chằm chằm thanh bảo vệ trắng cuối giường. TruyenLau
"Em nhìn tôi đi," Châu Duy Khinh nói, "Dụ Hành."
Dụ Hành không đáp lại. Một giây sau cửa phòng bị đẩy ra, Trần Nhiên dẫn theo một y tá bước vào, phía sau còn có Phó Hoành. Tóc cậu ta được nhuộm màu nâu hạt dẻ, trông thoải mái tự nhiên.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tay cậu ta bưng bát cháo, vừa bước vào đã quét mắt một vòng, giọng cũng tỏ ra ngả ngớn trêu đùa: "Ồ có cả người nổi tiếng nữa này."
Y tá bên cạnh vốn chăm chỉ chuẩn bị thay bình dịch, bị câu nói thu hút sự chú ý ngẩng đầu lên nhìn, ngay lập tức xác định vị trí của Châu Duy Khinh rồi thầm hít vào một hơi.
Châu Duy Khinh thật sự không thể tiếp tục nói chuyện trong bầu không khí này, hắn đeo khẩu trang vào bước ra ngoài, trước khi đi để lại một câu: "Tôi sẽ tìm em sau."
Trần Nhiên tỏ vẻ nghi hoặc: "Lúc nãy cậu ta nói gì với em vậy?"
Dụ Hành vẫn nhìn thanh chắn bảo vệ, không biểu cảm nói: "Không có gì, chỉ đang phát điên thôi."
Dù Châu Duy Khinh nói sẽ liên lạc sau, nhưng không biết vì lý do gì, mấy ngày tiếp theo hắn rất tự giác không đến quấy rầy.
Bốn mươi tám giờ sau Dụ Hành được xuất viện. Lần này nhập viện không có gì nghiêm trọng, hôm đó sau khi xem xong phim với Phó Hoành, cậu ta bắt Dụ Hành đi ăn ở một quán bán món Vân Nam trang trí rất nghệ thuật , Dụ Hành không ý kiến gì cũng đồng ý.
Ăn xong chưa đi được bao xa thì bụng đau quặn, hai mắt choáng váng, anh lập tức được đưa vào bệnh viện cấp cứu.
Chủ quán Vân Nam sau đó tự mình tới xin lỗi, nói là do không cẩn thận nên thức ăn bị lẫn vào nấm độc. Dụ Hành vốn dĩ định khiếu nại vài câu, nhưng nghe họ đồng ý đền bù gấp mười lần, anh hơi do dự nhưng cũng thể hiện sự thông cảm.
Phó Hoành thì cảm thấy rất áy náy, ngay khi Dụ Hành xuất viện lập tức đề nghị mời anh đi ăn để xin lỗi.
Dụ Hành hoảng hốt: "Ý cậu là gì? Lần trước ám sát thất bại, muốn nhanh chóng thử thêm lần nữa à?"
"..." Phó Hoành trên mặt dựng ba vạch đen: "Mời anh đi chơi game!"
Từ lần cuối Dụ Hành vào tiệm trò chơi đến nay đã gần năm năm, lần này đến chơi anh thấy không quen lắm, giữa một đám học sinh tiểu học gương mặt non nớt, anh lại giống như mấy giáo viên chủ nhiệm tới bắt học sinh.
Nhưng Phó Hoành trông chẳng có áp lực gì, tự nhiên như không đổi được hai trăm xu từ máy bán thẻ, máy nhả tiền xu ra lạch cạch, Dụ Hành há hốc mồm: "Cậu đổi bao nhiêu vậy?"
"Hai trăm." Phó Hoành nhíu mày, "Giảm giá 10% là còn trăm tám, chưa bằng một nửa giá món Vân Nam anh bị đầu độc đâu, nếu không đủ thì cứ đổi thêm."
Dụ Hành hơi ngẩn ngơ, anh nhớ hồi nhỏ mình từng cố gắng tích cóp đúng hai tuần, giữa chừng còn cố ăn ba bữa bánh bao mới gom đủ năm mươi tệ, lúc tiêu hết năm mươi tệ đó anh vui sướng đến run người, còn giờ đây có được năm mươi tệ dễ dàng như vậy nhưng anh chẳng mấy hứng thú, chỉ là để đáp lại sự áy náy của Phó Hoành mà thôi.
Chơi xong một vòng đua xe và bắn súng, Dụ Hành tiếp tục phát hiện rõ khoảng cách tuổi tác, phản xạ của anh không còn nhanh nhạy như trước nữa. Anh nhanh chóng chấp nhận thực tại, rút khỏi vòng vây của mấy bé học sinh tiểu học, chuyển sang sân chơi của mấy cô nữ sinh trung học bên cạnh, đó là máy gắp thú bông.
Dụ Hành nhắm trúng một con ếch mắt to rất giống con anh có ở nhà, nên quyết định gắp thêm một đứa con trai về cho nó.
Nhưng đáng tiếc con ếch bị hai con lạc đà chặn trước, Dụ Hành mất vài chục xu mới lộ ra được mỗi cái đầu. Đến lần gắp thứ mười mấy, Phó Hoành nhét tay vào túi tiến lại bên cạnh bắt đầu chỉ dẫn: "Như vậy không được, anh phải gắp vào đầu ấy, con vật xấu xí này rõ ràng đầu nặng chân nhẹ."
"Cậu im miệng đi." Dụ Hành hết sức tập trung cao độ.
Phó Hoành nhìn con ếch bay lên khoảng mười cm rồi rơi xuống, bỗng nhiên hỏi: "Vậy hôm ấy anh với người nổi tiếng đó nói gì lúc ở trong bệnh viện vậy?"
Dụ Hành hơi ngẩn ra, rồi tiếp tục điều khiển cần gắp: "Cậu không phải đã nghe thấy hết sao?"
Phó Hoành không xấu hổ vì bị Dụ Hành bóc mẽ, tự nhiên nói: "Tôi tưởng Châu Duy Khinh sẽ... kiểu tổng tài ngang ngược hơn."
"Là ý gì?" Dụ Hành hỏi.
"Ví dụ đưa cho anh hai mươi vạn để anh quay về bên anh ta chẳng hạn." Phó Hoành nói.
Dụ Hành hình dung cảnh tượng đó trong đầu, ngại đến mức run rẩy: "Ai bảo anh ấy muốn quay lại với tôi, và tôi chỉ đáng giá hai mươi vạn thôi sao? Ít nhất phải thêm ba mươi vạn nữa."
Dụ Hành nói nghe nhẹ nhàng như mây, nhưng trong đầu anh hiện ra hình ảnh Châu Duy Khinh hôm đó. Rất ít khi thấy được khoảnh khắc hắn bất lực như thế, cứ do dự muốn nói rồi lại thôi, nửa ngày chỉ biết liên tục lặp đi lặp lại gọi tên Dụ Hành.
Nhưng mà phải nói rằng, Châu Duy Khinh xưa nay đều chẳng liên quan gì đến hình tượng tổng tài ngang ngược, bởi vì hắn chẳng quan tâm đến điều gì, nên tính tình ngược lại khá dễ chịu, chỉ là trước đây Dụ Hành quá cẩn thận, luôn cố không để xảy ra chuyện gì khiến hắn khó chịu.
Phó Hoành nghe vậy thì đẩy khay xu về phía Dụ Hành: "Không đủ năm mươi vạn, lấy đỡ năm mươi xu thôi được không?"
Dụ Hành nhìn cậu ta, ngờ vực hỏi: "Cậu đang tỏ tình với tôi đấy à?"
"Chỉ là biểu hiện thiện chí thôi," Phó Hoành nhún vai, "tỏ tình phải để lần sau, hôm nay chưa có chuẩn bị."
"À," Dụ Hành nói, "vậy hôm nay cậu tỏ tình đi, để tôi còn từ chối cậu hôm nay luôn."
Phó Hoành cười lớn rồi không nói gì thêm.
Lúc ra khỏi tiệm trò chơi trời đã tối, Dụ Hành viện lý do "người già không thể thức khuya" để từ chối lời mời đi quán net của Phó Hoành, tạm biệt cậu ta ở cổng ga tàu điện ngầm.
Sang tháng chín trời không còn nóng nữa, gió đêm thổi nhẹ miên man qua người.
Bước chân Dụ Hành chậm rãi đi qua con phố ăn vặt để về nhà. Căn nhà này thuê đã nửa năm, chủ nhà hào phóng tính bớt tiền nửa tháng cho anh nhưng đã sắp hết hạn thuê.
Nếu tiếp tục thuê phải ký hợp đồng thêm một năm, Dụ Hành chưa quyết định nên làm thế nào. Hai tuần về nhà anh nhận tám trăm cái liếc mắt xem thường, nhưng lúc rời đi ông Dụ rất trang trọng đọc bảng lương hưu của hai vợ chồng, nói rằng hợp tác với mẹ anh mỗi người một nửa vẫn đủ sức nuôi Dụ Hành mười năm, anh có thể yên tâm về đây dựa dẫm.
Lúc đó trong lòng Dụ Hành chua xót vô cùng, nước mắt suýt tuôn trào phải vội vàng trốn đi.
Anh còn cảm thấy thật có lỗi, rõ ràng anh có một gia đình hoàn chỉnh, nhưng mười năm qua phải sống nương nhờ trong một căn nhà khác, mỗi bước đều như đi trên băng mỏng.
Tới cuối phố Dụ Hành bỗng nhận ra phía sau có một bóng người, anh đi thì đi, anh dừng thì cũng dừng.
Anh dừng chân một chút rồi giả vờ như bình thường tiếp tục bước, nhưng qua khúc ngoặt đột ngột dừng lại xoay người, dễ dàng chặn trước mặt Châu Duy Khinh đang vội vàng hấp tấp.
Một câu thoại quen thuộc hiện lên trong đầu Dụ Hành.
Mặt anh không chút biểu cảm hỏi: "Giờ chuyển sang theo dõi rồi đấy à?"
22. Vốn từ ngữ bao la

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu