Châu Duy Khinh không có phản ứng gì với câu nói đó, chỉ chăm chú vào động tác của mình. Hắn lần nữa nghiêng người áp sát, cọ chóp mũi dọc theo đường nét gương mặt Dụ Hành, rồi từ từ trượt xuống từng chút một.
Đôi tay quý giá kia vẫn không dừng lại, dù rằng người bị nắm lấy cà vạt là Châu Duy Khinh, cũng chẳng ảnh hưởng đến ngón tay hắn luồn vào trong vạt áo của Dụ Hành. Chất liệu chiếc áo thun cứng cáp làm che đi những động tác nhỏ, chỉ có thể qua phần vải nhô lên để đoán được ngón tay bên trong đang chậm rãi mơn trớn lên cao.
Tiếng động ngoài cửa vẫn chưa dứt, vài người ở hành lang còn đang bàn xem nên vận chuyển chiếc chuông bị va chạm thế nào.
Dụ Hành hoàn toàn bất ngờ, nghiến răng nghiến lợi nói: "Châu Duy Khinh, cửa còn chưa có khóa, anh phát điên gì nữa vậy?"
Châu Duy Khinh biểu cảm vô cùng bình thản, hệt như lúc hắn biểu diễn trên sân khấu ban nãy. Nếu chỉ nhìn gương mặt ấy, không ai có thể tưởng tượng được ngón tay của hắn lại làm càn và mạnh bạo đến vậy.
"Đừng lo lắng," giọng điệu của hắn nghe vẫn lạnh nhạt, chỉ là hơi thở đã sâu hơn, "tôi cũng chỉ có từng này bản lĩnh, không quậy ra động tĩnh gì lớn được."
Dụ Hành cảm thấy mình như con rắn bị bóp đúng bảy tấc*, lưng áp sát cạnh bàn không còn đường nào lui.
*Trung Quốc có câu thành ngữ 打蛇打七寸 / đánh rắn đánh bảy tấc (vị trí bảy tấc trên cơ thể rắn thường là ngay trái tim).
Sơ ý quá rồi, anh thầm nghĩ.
Đôi tay này của Châu Duy Khinh quá mức thuần thục, hắn có thể dễ dàng điều khiển mọi thứ trong tay. Hắn ghi nhớ bản nhạc rất nhanh, vài trang nhạc phổ piano chỉ cần hai ba tiếng là có thể đánh mượt như nước chảy. Còn cơ thể này của anh là bản nhạc hắn đã "đánh" hơn mười năm, chỗ nào cần nhấn mạnh, chỗ nào nên tạm dừng, hắn thật sự đã quá thuộc nằm lòng, nhắm hai mắt cũng có thể đánh trôi chảy chẳng vấp nốt nào.
"Châu Duy Khinh..." Khi nói câu đó, Dụ Hành đã mất gần hết khí thế, "anh vừa phải thôi chứ."
Đột nhiên vang lên hai tiếng gõ cửa, không biết ai gọi một tiếng: "Anh Khinh".
Dụ Hành giật nảy người, cuống quít giữ chặt tay Châu Duy Khinh qua lớp áo. Website TruyenLau.com
Nhưng Châu Duy Khinh chẳng mảy may để tâm, hàng mi hắn cụp xuống, biểu cảm vô tội như thể người vừa gây chuyện không phải là hắn.
"Là nhân viên trang điểm," hắn bình thản nói, "tôi không lên tiếng thì họ sẽ không vào."
Website TruyenLau.com
"Anh buông tay ra." Giọng Dụ Hành run rẩy.
"Về nhà với tôi đi, Dụ Hành." Châu Duy Khinh hôn nhẹ lên chóp mũi anh. "Được không em?"
"Anh đang uy hiếp em đấy à?" Dụ Hành cảm giác như mình sắp bốc hơi, nhịp tim anh đập nhanh quá mức, chỉ cách một lớp da mỏng nên nó truyền hết sang lòng bàn tay Châu Duy Khinh.
"Đâu có, tôi nào dám," khóe môi Châu Duy Khinh lại cong lên, "tôi chỉ đang nghiêm túc xin xỏ em thôi."
Tiểu Phương hút hai điếu thuốc dưới tầng, khi dập tàn điếu thứ hai cậu ta thò cổ nhìn về phía cửa, vẫn như cũ không thấy người cần đón. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Cậu ta khá sốt ruột vì bây giờ không còn sớm nữa, hôm nay Liêu Chiêu đã dặn đi dặn lại là không được đến muộn.
Khi cậu ta đang lưỡng lự xem có nên lên giục người hay không, thì Châu Duy Khinh và Dụ Hành cuối cùng cũng bước ra. Chỉ là Dụ Hành trông có vẻ không vui, bước đi rất mạnh, giữ khoảng cách hai mét với Châu Duy Khinh. Còn Châu Duy Khinh vẫn bình thản đi theo sau anh.
Hai người thế mà đội cả mũ và đeo khẩu trang. Hơn nữa với khả năng quan sát tinh tường của Tiểu Phương, áo của bọn họ đều không được chỉnh tề, nhất là áo sơ mi của Châu Duy Khinh có hai nếp nhăn lớn.
...Toang rồi, chẳng lẽ đánh nhau thật?
Với tư cách trợ lý, Tiểu Phương cực kỳ mong hai người họ hòa hợp như ban đầu, giữ được mối quan hệ tôn trọng lẫn nhau. Một là cậu ta không muốn lần nữa phải đi làm kẻ săn tin ở rạp chiếu phim (dù nhiệm vụ lần đó cậu ta tự thấy mình làm khá tốt). Hai là cậu ta tin rằng, một mối quan hệ tốt sẽ giúp Châu Duy Khinh giữ được trạng thái tinh thần ổn định.
Quan trọng nhất là, dạo trước cậu ta từng gặp trợ lý cũ của Châu Duy Khinh. Theo lời người đó, trước khi Dụ Hành dọn ra khỏi khu biệt thự, trợ lý chẳng bao giờ cần đi đóng tiền điện nước cho Châu Duy Khinh, đồ điện trong nhà hỏng cũng tự mình Dụ Hành sửa, mà trong khoảng thời gian Châu Duy Khinh không có việc thì hầu như chẳng bao giờ gọi trợ lý đến nhà.
Tựu trung là, trăm lợi không có một hại.
Tiếc rằng theo những gì Tiểu Phương quan sát gần đây, biểu hiện của Dụ Hành tương đối lạnh nhạt, còn Châu Duy Khinh vẫn là dáng vẻ không nóng vội gì cả.
Rầu quá đi!
Lúc lái xe, Tiểu Phương cứ lén nhìn ra phía sau từ gương chiếu hậu, hai người họ vẫn ngồi yên không động tĩnh.
Thỉnh thoảng nghe Châu Duy Khinh ghé sát gần hỏi gì đó, lập tức nghe Dụ Hành cực kỳ lạnh nhạt từ chối: "Không."
Tiểu Phương thở dài, đường xa lại còn khó đi.
Đến khách sạn, Tiểu Phương mang xe vào bãi đỗ. Trong lúc đi thang máy, cậu ta vừa kiểm tra số dư tài khoản, vừa vắt óc thay Châu Duy Khinh nghĩ mọi cách để giải quyết vấn đề.
Mới bước ra khỏi cửa thang máy, cậu ta gặp Tiểu Mỹ làm trong công ty của Lý Kiến Quốc. Hai người từng là đồng nghiệp cũ thời làm show giải trí, mối quan hệ giữa họ cũng khá tốt, nên chào hỏi xong bèn cùng tìm chỗ ngồi xuống.
Trong lúc chờ đồ ăn mang lên, Tiểu Phương giống hệt như người lớn trong nhà mang theo nỗi niềm lo lắng, liếc nhìn ông chủ của mình ở đằng xa, nhỏ giọng hỏi Tiểu Mỹ: "Cô nói xem, khủng hoảng hôn nhân của tuổi trung niên thì nên giải quyết thế nào?"
"Khủng hoảng kiểu gì?" Tiểu Mỹ chưa rõ, hỏi lại: "Con cái? Khoản vay mua nhà? Hay chuyện giường chiếu?"
Tiểu Phương đối chiếu từng cái rồi lắc đầu.
Tiểu Mỹ chợt hiểu: "Cậu đang nói chuyện ông chủ của cậu với bạn trai anh ấy à?"
"Đúng vậy," Tiểu Phương thở dài, "rõ ràng anh Hành hết yêu rồi."
Tiểu Mỹ chống cằm nghĩ ngợi, như đang lục tìm trong ký ức, một lúc sau cô nói: "Nhưng tôi thấy Dụ Hành vẫn luôn rất yêu anh Khinh."
Ánh mắt cô nhìn về phía hai người đang ngồi xa xa, sau khi quan sát thì chắn chắn kết luận: "Yêu nhiều lắm."
Tiểu Phương thu ánh mắt lại, nhìn Tiểu Mỹ một cái rồi lát sau lắc đầu: "Không, cô không hiểu đâu."
Sau khi tan tiệc Tiểu Phương đi lấy xe qua đón hai người họ. Châu Duy Khinh có vẻ uống không ít, đi đứng loạng choạng, cứ dựa người vào Dụ Hành.
Vì thuận đường nên Tiểu Phương lái xe về khu biệt thự của Châu Duy Khinh trước. Dưới nhà không còn chỗ đậu, Tiểu Phương đành dừng tạm ở ngoài cổng.
Dụ Hành mở cửa xe, quay đầu nói với cậu ta: "Cậu đừng xuống xe, để tôi dìu anh ấy vào nhà."
Tiểu Phương nghe lời ngồi chờ vài phút, bỗng nhìn thấy áo khoác Châu Duy Khinh bỏ quên ở ghế phụ, sợ có chuyện không ổn, cậu ta đánh lái xe sát bên trái xong liền cầm áo chạy theo.
Bước đến cửa thì cậu ta bỗng dưng khựng lại.
Tiểu Phương nhìn thấy Châu Duy Khinh say xỉn đang cố hôn Dụ Hành. Dụ Hành không quá ưng thuận đẩy nhẹ hai lần. Châu Duy Khinh bèn cúi đầu nói gì đó bên tai Dụ Hành, anh liền đứng im không nhúc nhích.
Sau đó Châu Duy Khinh thành công hôn được môi Dụ Hành dưới ánh đèn.
Tiểu Phương ôm áo khoác quay trở lại xe, không hiểu sao bất chợt nhớ đến câu nói của Tiểu Mỹ: "Tôi cảm thấy Dụ Hành vẫn luôn yêu anh Khinh."
Ban đầu Tiểu Phương chắc chắn Dụ Hành sẽ bước ra ngoài, rồi cậu ta sẽ đưa anh về nhà, bây giờ thì không dám chắc nữa. Nhưng vì tính chuyên nghiệp, cậu ta vẫn chờ thêm hai tiếng nữa, giữa chừng thậm chí còn chợp mắt một chút.
Cho đến khi thấy Châu Duy Khinh gõ cửa sổ xe, trong tay cầm theo túi ni lông màu đen, có vẻ là ra ngoài đổ rác, trông hắn đã tỉnh rượu hơn nửa.
"Sao cậu còn ở đây?" Châu Duy Khinh nghi hoặc hỏi.
"Tôi tưởng anh Hành sẽ về nhà." Tiểu Phương xấu hổ cười, thật thà trả lời.
"Em ấy không về nữa," Châu Duy Khinh nói, "cậu mau về nhà đi."
Hắn chợt nhớ ra gì đó, rút bao thuốc trong túi mình ném cho Tiểu Phương: "Hút một điếu rồi hãy đi, đừng lái xe lúc mệt quá."
Châu Duy Khinh đổ rác xong quay trở về phòng, hắn nhìn thấy Dụ Hành đang ngủ cuộn người trên sofa trong tư thế vặn vẹo rất kỳ cục. Trên người chỉ đắp tấm chăn mỏng còn sắp tuột xuống, để lộ hai bờ vai đáng thương.
Hắn không nhận ra bản thân đã vô thức cong khóe môi, đi tới đắp lại tấm chăn cho tử tế. Nhìn tư thế kỳ lạ vặn vẹo đó, hắn khẽ lắc người trong vòng tay: "Vào giường ngủ nhé."
Dụ Hành bị lắc tỉnh nhưng chưa tỉnh hẳn, vẻ mặt ngây ngốc nhìn Châu Duy Khinh, anh mơ hồ chớp mắt vài cái như không biết mình đang ở đâu.
Đến khi nhận thức được, vẻ mặt đó hoàn toàn bay biến, anh giống y như một chú nhím xù lông: "Cút ra."
"En mặc quần áo rồi tôi cút liền." Châu Duy Khinh tùy tiện lấy ra chiếc áo sơ mi sạch sẽ, "Cẩn thận đừng để cảm lạnh."
"Đừng cút đi xa quá," Dụ Hành tiện tay kéo áo cho gọn, "rót cho em ly nước đi."
Chuyện mới xảy ra vừa bất ngờ, vừa tự nhiên như nước chảy. Tính kỹ ra, hai người đều phải chịu trách nhiệm.
Dĩ nhiên, trách nhiệm chính vẫn nằm ở chính mình, Dụ Hành âm thầm sám hối trong lòng.
Ngã một lần nhưng chẳng khôn ra nổi, anh đúng là mất trí nhớ rồi.
Vốn chỉ dìu một người say về nhà, giữa chừng Phó Hành đột nhiên gọi đến, nói muốn nhờ Dụ Hành giúp giới thiệu công việc. Châu Duy Khinh hôm nay cũng kỳ lạ, vốn không bao giờ hỏi han nửa câu mấy chuyện xung quanh anh, vậy mà bây giờ lại hỏi tới hai câu.
Dụ Hành trước nay đều thẳng thắn, chuyện với Phó Hành nói rõ đôi ba câu là xong. Châu Duy Khinh chỉ "ồ" một tiếng rồi không hỏi gì thêm.
Đến giây phút đó mọi chuyện vẫn coi như bình thường, chỉ là tật xấu nhiều lời của Dụ Hành lại tái phát. Khi nằm xuống sofa cảm thấy chân trái hơi mỏi, anh than trách nói: "Đúng là người già đi thì không thể so bì với lớp trẻ, năm nay anh uống say đã bao nhiêu lần, sức khỏe không ổn chút nào đâu."
Lúc nói về chuyện này, Châu Duy Khinh đang mở cúc áo sơ mi, miệng ngậm điếu thuốc cho tỉnh rượu, đợi hút xong điếu này sẽ đi tắm rửa. Thật ra hôm nay hắn không uống quá nhiều, vừa nãy lúc di chuyển cũng đã khá tỉnh táo rồi. Nghe được câu nói đó của Dụ Hành hắn bỗng nhiên dừng lại, quay đầu nhìn chằm chằm anh, cúc áo chỉ còn một nút chưa cởi, để lộ cả vùng ngực trần.
Hắn không nói lời nào, nhưng Dụ Hành cảm thấy nguy hiểm đang ập đến.
Thuốc lá cháy thêm một đoạn, Châu Duy Khinh cúi người gảy tàn thuốc, lúc ngẩng đầu lên nửa cười nửa không: "Đúng là vậy đấy, lần trước đi tái khám mang kết quả cho bác sĩ xem, người ta dặn dò tôi phải vận động nhiều một chút."
Những chuyện sau đó liền trở nên hỗn loạn, Dụ Hành nhớ mình có ý muốn phản kháng, nhưng Châu Duy Khinh kinh nghiệm quá lão luyện. Còn bản thân anh đã hình thành thói quen phản xạ có điều kiện, lần nào cũng vô thức thuận theo hắn.
Thực ra anh chưa từng chuẩn bị ổn thỏa để có thể từ chối Châu Duy Khinh.
Bất kể chuyện gì và bất kể khi nào.
Đợi mọi chuyện đã bước vào đoạn không thể cứu vãn nữa, trong cơn mơ hồ Dụ Hành chỉ có thể đưa ra kết luận: dù là Châu Duy Khinh lúc lạnh lùng, hay là Châu Duy Khinh đã trông giống người bình thường hơn của hiện tại, thì vào mấy lúc như thế này... con mẹ nó đều là đồ cầm thú hết.
Dụ Hành quấn tấm chăn, uống ngụm nước Châu Duy Khinh rót cho anh.
Đột nhiên bên tai vang lên tiếng chuông quen thuộc, là chuông tan học của trường trung học bên cạnh.
Anh ngạc nhiên nhìn đồng hồ: "Sao chuông reo muộn vậy?"
"Bây giờ chuông reo hai lần," Châu Duy Khinh nói, "chắc là một lần cho giờ tự học của khối dưới, còn một lần thì cho lớp mười hai."
Dụ Hành "à" một tiếng.
"Em đi tắm đi," Châu Duy Khinh nói, "tôi lấy bộ đồ ngủ mới cho em."
Dụ Hành không để ý lời hắn nói, chỉ chăm chú nhìn lên kệ trang trí: "Sao cái đĩa em làm vỡ còn trên đó vậy?"
Châu Duy Khinh xoay người nhìn thoáng qua: "Tôi dán lại rồi."
"Dán rồi còn dùng được không?"
"Không." Châu Duy Khinh xoay qua xoa đầu Dụ Hành, "Nhưng chẳng sao cả, mỗi nốt nhạc trong những chiếc đĩa đó tôi đều ghi nhớ."
Buổi tối, hai người nằm quay lưng trên chiếc giường quen thuộc. Nửa đêm nghe tiếng còi tàu hú một đoạn dài, Châu Duy Khinh xoay người nhẹ nhàng đặt tay lên vai Dụ Hành.
Dụ Hành không có phản ứng.
Anh cảm thấy giờ phút này bản thân lẽ ra phải nghĩ suy nhiều lắm, nhưng thực tế đầu óc anh lại trống rỗng. Trong cơn mơ màng, anh thấy mình như là cánh diều, còn cánh tay Châu Duy Khinh là sợi dây, kéo anh bay lang thang vô định trong một cánh đồng hoang vu.
Sáng hôm sau, Dụ Hành bị đánh thức. Anh bực bội xoay người, giữa cơn buồn ngủ chợt phát hiện Châu Duy Khinh đã mặc đồ chỉnh tề, hắn đứng trước cửa sổ, một tay vò tóc còn tay kia cầm điện thoại, có vẻ đang nói chuyện với ai đó.
Mắt anh nhìn sang bên phải, ánh nắng ban mai chiếu xuyên qua ô cửa kính, thật rực rỡ và đẹp đẽ.
Dụ Hành úp đầu lại xuống gối, nhưng chỉ vài giây sau anh bật dậy như bị lò xo bắn đi.
"Chết tiệt!" Anh cúi đầu chửi nhỏ, cuống cuồng tìm điện thoại trên giường.
Châu Duy Khinh cúp máy, đi qua đưa điện thoại trên tủ đầu giường cho anh: "Đừng gấp, bây giờ vẫn chưa đến tám giờ, em còn hơn một tiếng nữa."
Dụ Hành chụp lấy điện thoại: "Đi tàu điện ngầm cũng mất bốn mươi phút."
"Tiểu Phương lát nữa đến đón tôi," Châu Duy Khinh giúp anh vuốt mấy sợi tóc bị rối khi ngủ, "cậu ta sẽ đưa em đi làm trước."
Dụ Hành "ồ" một tiếng, nghi ngờ hỏi, "Anh đi đâu mà sớm thế? Múi giờ của các anh không phải đều là kiểu Châu Âu à? Từ mười hai giờ trưa tới mười hai giờ đêm?"
"Cũng có một hai ngày phải về nước chứ," Châu Duy Khinh nói, "người của hiệp hội muốn xử lý vụ Trần Đức Bồi, gọi tôi lên hỏi chút chuyện."
Sau khi là chủ đề nóng trên bảng tìm kiếm, chuyện của Trần Đức Bồi đều bị phanh phui đưa ra ánh sáng, hết chuyện này đến chuyện khác, không để ông ta kịp trở tay tìm đường sống.
Dụ Hành tò mò: "Vậy những trường hợp như của ông ta, rốt cuộc sẽ thế nào?"
"Chương trình chắc chắn phải dừng hết, nhưng thân phận ông ta tương đối đặc biệt, nên phía trên mới ra mặt điều tra," Châu Duy Khinh nói, "hiện giờ cứ đợi có thông báo kế tiếp."
Dụ Hành nửa hiểu nửa không mà ậm ừ.
Châu Duy Khinh giúp chỉnh lại cổ áo ngủ cho anh, tùy ý hỏi: "Còn thông báo của tôi bao giờ mới tới vậy?"
Dụ Hành xoay người xuống giường, lúc chân chạm đất anh cảm giác được xương sống và phần hông đau ê ẩm, nghe vậy liền hung dữ trừng mắt với Châu Duy Khinh một cái.
Châu Duy Khinh dường như bị biểu cảm của anh chọc cười: "Không có biện pháp mà, làm nghề như chúng tôi, giấy thông báo chính thức rất quan trọng."
"Không phê duyệt," Dụ Hành bước hai bước, phát hiện phần khớp đùi ngay chân là chỗ đau nhất, tiếp tục hung dữ bổ sung thêm một câu, "để anh chờ dài cổ luôn đi."
Châu Duy Khinh bật cười, bước đến gần xoa chân cho Dụ Hành, rồi sau đó nhẹ nhàng hôn lên trán đối phương một cái: "Được thôi, vậy tuần sau tôi lại hỏi."
~~~
Lời tác giả: còn khoảng hai ba chương nữa là kết thúc.
37. Giữ lấy cân bằng
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.