Sau khi toàn bộ hoạt động tuyên truyền của "Ghi Chép Thanh Ảnh" kết thúc, Châu Duy Khinh từ chối hai ba buổi tiệc xã giao, hiếm hoi nghỉ ngơi được tận mười ngày, đây có lẽ là kỳ nghỉ dài nhất của hắn trong ba năm gần đây.
Trước kia, mỗi khi hắn có thời gian rảnh rỗi hơn ba ngày, Liêu Chiêu nhất định sẽ đích thân đến cửa tìm. Nhưng không biết lần này hai người đã đạt được sự ăn ý gì, Châu Duy Khinh bảo Liêu Chiêu dời lại một phần công việc, và cô chỉ qua loa đáp một tiếng: "Được."
Trước đêm nghỉ phép cuối cùng, khi trở về từ công ty Châu Duy Khinh có đi ngang qua tuyến điện ngầm số năm, hắn nhìn bảng tên trạm, đột nhiên nhớ ra khi gửi đồ cho Dụ Hành, địa chỉ của đối phương cũng ở gần đây.
"Dừng một chút," hắn nói với Tiểu Phương, "tôi xuống chỗ này, cậu về trước đi."
"Hả?" Tiểu Phương ngạc nhiên, "Anh muốn mua gì à? Tôi dừng xe đợi anh một chút được mà."
Châu Duy Khinh mở cửa xe, không để ý nói: "Không cần, tôi đi một lát."
"Đúng rồi, anh Khinh, ngày mai tôi phải mang đồ của bên nhãn hàng đến, anh ở nhà nhé."
Tiểu Phương gọi với từ phía sau, Châu Duy Khinh vẫy tay ra hiệu sao cũng được.
Căn nhà thuê của Dụ Hành rất khó tìm, phải rẽ ba bốn lần quanh co, còn phải đi qua một con hẻm đầy mấy hàng quán ăn vặt nhỏ.
Lúc đến dưới tòa nhà, Châu Duy Khinh chần chừ một lúc, không biết liệu hắn có nên đến đây vào lúc này không, cũng không biết thái độ của Dụ Hành nhìn thấy hắn sẽ như thế nào. Nhưng sau một hồi do dự, cuối cùng hắn vẫn quyết định đi lên.
Đến cửa mới thấy những lo lắng ban nãy là dư thừa, ngoài cửa chất bốn, năm hộp bưu kiện, trên cửa còn dán giấy thông báo nhắc đóng tiền điện, nhìn ngày tháng trên đó thì rõ ràng người trong nhà đã cả tuần không về rồi.
Châu Duy Khinh đứng ngoài cửa khoảng hai mươi phút, lúc trở về lại đứng dưới lầu hút một điếu thuốc, mặc dù hắn biết lượng hút gần đây đã vượt quá mức bình thường.
Ngẩng đầu nhìn lên bầu trời, hôm nay trời đầy mây âm u, không có sao cũng không có trăng.
Như lời Tiểu Phương đã nói, sáng hôm sau cậu ta mang hai thùng giấy to đến bấm chuông nhà Châu Duy Khinh.
Website TruyenLau.com
Chuông reo ba hồi không ai trả lời, Tiểu Phương tưởng hắn không có nhà, bèn nhập mật khẩu điện tử, lần trước Châu Duy Khinh đi công tác có dặn, ổ khóa mới vẫn dùng mật mã mặc định. Nhưng cửa vừa mở, cậu phát hiện Châu Duy Khinh đang ngồi trên thảm, dùng keo siêu dính cố dán một chiếc đĩa than đã vỡ, áo khoác tùy tiện mà vứt bên cạnh, trên bàn còn có một ly cà phê hòa tan.
"Ây... anh Khinh, tôi còn tưởng anh không có nhà." Tiểu Phương cố gắng đưa hai thùng giấy đẩy vào trong nhà.
Châu Duy Khinh ngẩng đầu nhìn cậu ta một cái: "Lần này nhiều thế à?"
"Đã gom hết một lần quần áo của các nhãn hiệu gửi tặng," Tiểu Phương giải thích, "Dạo này do cứ đi công tác liên tục, không có thời gian xử lý."
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Châu Duy Khinh thờ ơ đáp lại một tiếng.
"Vậy tôi đặt ở đây nhé? Sau này anh thấy không vừa ý thì cứ báo tôi đến lấy." Tiểu Phương nói.
Châu Duy Khinh không để ý đến cậu ta, chỉ tập trung vào mấy mảnh vỡ trên tay. Tiểu Phương nhìn một lúc vẫn không nhịn được: "Cái đĩa vinyl này mà dán keo lên thì sẽ không thể phát nhạc được nữa, chuyện này hẳn anh... biết rõ đúng chứ?"
Nghe vậy, Châu Duy Khinh ngừng tay rồi nhìn thẳng sang, trên mặt không hiện biểu cảm gì. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhưng Tiểu Phương cảm nhận được nỗi tổn thương sâu sắc từ ánh mắt bình thản ấy, vội vàng sửa lời: "Chắc chắn anh phải biết rồi, tôi là người ngoài chuyên môn, cứ nghĩ công nghệ bây giờ phát triển tiên tiến, nên muốn xác nhận một chút thôi, haha."
Cậu ta định nhanh chân chuồn đi, bỗng nghe Châu Duy Khinh nói: "Gọi cho bên Thuận Phong đến, gửi hai chiếc vali bên cạnh cho Phương Thụ An."
"Được." Tiểu Phương đáp, rồi lẩm bẩm thắc mắc: "Sao vẫn còn để ở đây nhỉ?"
Châu Duy Khinh nhớ lại, lần trước Phương Thụ An nói sẽ tự mình đến lấy, nhưng cuối cùng không hiểu sao chỉ ghé qua xem cây đàn guitar trong phòng làm việc của hắn, rồi lại quên mang về.
"Địa chỉ nhà cậu ta là gì vậy anh?" Tiểu Phương hỏi.
"Tôi cũng không biết," Châu Duy Khinh đáp, "gửi về công ty cho cậu ta đi."
Suốt buổi sáng đó, Châu Duy Khinh cuối cùng cũng dán xong chiếc đĩa vinyl, dù các vết nứt vẫn không thể ghép liền lại hoàn toàn. Đĩa mà Dụ Hành vô tình làm vỡ không phải đĩa hiếm, là "Bản giao hưởng kỳ ảo*" của Berlioz.
*Bản giao hưởng kỳ ảo (Symphonie Fantastique), Hector Berlioz
Châu Duy Khinh nhạy cảm với âm nhạc trong mọi môi trường, men theo ký ức, hắn nhớ lần cuối nghe đĩa này là vào một đêm đông, lúc đang thử máy nghe nhạc mới. Khi nhạc phát đến chương ba, Dụ Hành tan làm về nhà, mặc một chiếc áo phao to đến cồng kềnh làm nổi bật cái đầu nhỏ nhắn của anh.
Chắc là trong công ty chịu phải ấm ức gì đó, về đến nhà lập tức nằm sấp trên ghế sofa, khăn quàng cổ cũng chưa cởi bỏ, ngón tay đã như tia chớp đánh nhanh trên màn hình điện thoại.
Châu Duy Khinh cảm thấy lúc đó Dụ Hành giống y như một chú sóc đang hung dữ.
Thật khó không nảy sinh ý muốn được chăm sóc anh: "Em có đói bụng không? Tôi gọi đồ ăn nhé."
Dụ Hành chỉ lắc đầu: "Tức muốn no căng luôn rồi."
Nhưng anh chưa bao giờ kể ra những chuyện phiền lòng, chỉ vùi đầu vào gối tựa, vài phút sau lại trở về bình thường, tóc hơi rối hỏi Châu Duy Khinh: "Tuần này bọn mình cùng đi xem phim được không?"
Châu Duy Khinh trả lời thật: "Ngày mai có công việc, buổi chiều phải đi phòng thu một chuyến, muốn xem thì mua vé sau mười một giờ tối nhé."
Dụ Hành lập tức nhục chí, từ bỏ rất nhanh: "Thôi bỏ đi, phim đề tài này chắc anh không hứng thú lắm, không đáng thức khuya đâu."
Vậy là chuyện xem phim cứ lỡ dở, cho đến khi phim hết lịch chiếu.
Hiện giờ Châu Duy Khinh đột nhiên muốn biết bộ phim Dụ Hành năm đó chưa kịp xem là gì.
Trong đời hắn thì đây là lần đầu đăng ký tài khoản mạng xã hội trong nước, để nguyên tên và hình đại diện mặc định. Hắn nhanh chóng tìm thấy tài khoản Dụ Hành, tên gọi ở mọi nền tảng đều cố định là "HENG", nếu bị trùng thì phía sau cứ thêm vào mã nhị phân 01, 10 hoặc 11.
Không phải tài khoản có nhiều nội dung phong phú, theo dõi và người theo dõi đều rất ít. Có đánh dấu nhiều bộ phim muốn xem, phần lớn là khoa học viễn tưởng hoặc hành động, khiến Châu Duy Khinh không tìm ra năm đó Dụ Hành muốn xem là bộ phim gì, nhưng thực tế đã xem chỉ khoảng mười mấy bộ, hơn nửa trong số đó thì đã xem trong ba tháng gần đây.
Trong đó có một bộ poster quen mắt với Châu Duy Khinh, là phim chiếu rạp vài tháng trước, thể loại khoa học viễn tưởng tình yêu lãng mạn, bên sản xuất từng muốn mời hắn viết nhạc cuối phim, nhưng đã bị Liêu Chiêu lịch sự từ chối.
Lúc đó Liêu Chiêu xem nội dung xong kinh ngạc, tay cầm ly latte đá run lên: "Cốt truyện này chắc là phiên bản Avatar Pro Max say rượu lái tàu đi lạc đến trái đất, mất trí nhớ sau đấy biến thành chàng rể Trung Quốc, ăn xong Jinkela* mới thức tỉnh rồi chống lại bản Avengers kém chất lượng!"
*Jinkela: một nhãn hiệu phân bón từ Mỹ.
Điểm phim hiện rõ đúng với nhận xét của Liêu Chiêu, Châu Duy Khinh bấm vào xem thử, điểm số thê thảm không nỡ nhìn, có lẽ đứng cuối tốp doanh thu phim chiếu rạp năm nay, nhưng hắn bất ngờ nhìn thấy nhận xét ngắn gọn của Dụ Hành để lại.
Trong rổ đánh giá toàn một sao, Dụ Hành cho phim hai sao, nhận xét: "Lỗ hỏng quá nhiều, nhưng tuyến tình cảm thì ổn."
Bình luận này vì nhận được quá nhiều trả lời nên lọt vào mục hot, hàng chục dấu hỏi xếp đều tăm tắp phía dưới, trên cùng là một bình luận viết: "Nghiêm túc hả? Nữ chính là tiến sĩ hóa học, đã xuất bản nhiều bài SCI*, quản lý công việc và gia đình đâu ra đấy, nhưng chỉ vì một kẻ ngoài hành tinh vớ vẩn lừa đảo bảo sẽ quay trở lại, mà cô ta nhất quyết nếu không đâm đầu vào tường thì mãi không quay đầu? Tôi đoán gốc gác của tên ngoài hành tinh này chắc chắn bán hàng đa cấp rồi!"
*SCI: viết tắt của Science Citation Index (Chỉ số Trích dẫn Khoa học), một chỉ số trích dẫn đa ngành.
Châu Duy Khinh nhìn thấy Dụ Hành trả lời bình luận này: "Có lẽ cô ấy chỉ quá chờ mong điều đó là sự thật."
Ngoài ô cửa sổ sát mặt đất có thể nhìn thấy hai con chim sẻ đang đậu trên cành cây, một con đứng trước, một con đứng sau.
Châu Duy Khinh tắt điện thoại nằm trên sofa, mắt hôm nay phải làm việc nhiều nên hắn cảm thấy khô rát trong hốc mắt.
Hắn bắt đầu nghĩ, thật ra so với chú sóc hung dữ, Dụ Hành càng giống một chú ốc sên hơn, như thể trong chiếc vỏ vô cùng phù hợp mà anh tự tạo ra, anh tích trữ vào đó hết sự nhạy cảm, nghi ngờ, bất an và sự tự ti của chính mình.
Trước đây, tất cả những cảm xúc ấy đều đã từng liên quan đến Châu Duy Khinh.
18. Tàu điện ngầm
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.