Vui vẻ bất ngờ cái con khỉ!!!
Dụ Hành trên mặt nở một nụ cười, nhưng trong lòng thầm nghĩ hôm nay đúng là xúi quẩy hết sức.
Năm ngoái Trần Nhiên đã đi đăng ký kết hôn, nhưng vì công việc của bên nhà gái nên kéo dài mãi đến bây giờ mới tổ chức hôn lễ.
Hai hôm nay họ chuẩn bị đi chụp ảnh cưới, tra cứu trên mạng một vòng thì thuật toán đề xuất một thị trấn nhỏ ở miền Nam, nghe nói là địa điểm chụp ảnh cưới dạo này nổi đình nổi đám, gần đây còn có chương trình đến quay show, đủ thấy độ hot không hề nhỏ.
Họ muốn chụp một bộ ảnh có cả phù rể phù dâu, thế là Dụ Hành cũng phải đi theo cùng, ngày đầu đã chụp xong phần đó, ngày thứ hai chỉ chụp ảnh đôi của cô dâu chú rể. Những phù rể khác đều xin nghỉ để đến đây nên chụp ảnh xong đều vội vàng quay về.
Trần Nhiên bàn với Dụ Hành cùng nhau về sau luôn, nên anh cũng ở lại. Dụ Hành lên mạng tìm kiếm một vòng, phát hiện nơi này đúng là vùng quê heo hút vắng vẻ, chẳng có chỗ nào để đi dạo chơi. Rốt cuộc lướt cả buổi tối, chỉ tìm được một khách sạn suối nước nóng được đánh giá khá tốt, nghĩ bụng đi ngâm nước nóng một chút cũng không tệ.
Nếu anh biết chương trình đang quay ở đây chính là của Châu Duy Khinh, thì anh nhất định sẽ vác cả ga toa chạy gấp trong đêm.
Thế là anh lơ mơ đến đây ngâm suối nước nóng một ngày, còn mang theo máy tính ngồi chán chường lên mạng tìm kiếm thông báo tuyển dụng. Lúc đang định thu dọn đồ đạc để quay lại thành phố, vừa bước ra khỏi cửa đã đụng ngay Lý Kiến Quốc đang đứng hút thuốc trong sảnh.
Mà ba ngày trước Dụ Hành còn giả vờ không thấy tin nhắn WeChat của anh ta.
Bầu không khí lập tức trở nên vô cùng xấu hổ. May mắn Lý Kiến Quốc vốn là người quen cách làm việc xã giao, nhanh nhạy phản ứng ngay: "Chao ôi, thầy Dụ đến ghé thăm phim trường sao?"
Cạnh đó còn đứng mấy người, có một gương mặt trẻ mà Dụ Hành nhận ra, trên trạm xe buýt trước cửa nhà anh còn dán quảng cáo hồng trà của người này.
Dụ Hành cố gắng đỡ lời phân bua: "Không phải, tôi chỉ tình cờ đi ngang qua đây thôi."
"Haha, cậu hài hước thật đấy, cậu đi nửa vòng đất nước chỉ để đi ngang đây sao?" Lý Kiến Quốc cười, rít một hơi thuốc.
"Jeremy, anh biết cái gì." Có người nói đùa xen vào: "Cái này gọi là đi ngang qua thế giới của người!"
Dụ Hành không nói lại được, đang định kiếm lý do để chuồn đi. Nhưng Lý Kiến Quốc là người lão luyện xã giao đon đả, tất nhiên không để chuyện này xảy ra, lập tức sắp xếp: "Thầy Dụ, cậu không báo trước sẽ đến nên tiệc mừng không đặt chỗ cho cậu. Nhưng cứ chờ chút, tôi bảo người ta dọn thêm một bàn."
"Không cần đâu." Dụ Hành lắc đầu còn nhanh hơn lắc chuông. "Anh biết mà, tôi không uống được rượu, đến cũng chẳng có ý nghĩa gì."
Lý Kiến Quốc không ép nữa: "Vậy thôi, tối nay chúng tôi sẽ không làm phiền giữ Duy Khinh lại lâu. Này, Tiểu Mỹ, dẫn thầy Dụ lên lầu uống tách trà đi!"
Nếu từ chối nữa thì trông như cố tình làm giá, nhất là khi trong người anh còn mang tội chưa trả lời tin nhắn người ta. Dụ Hành đành phải theo cô gái tên Tiểu Mỹ lên lầu.
Thế nên giờ phút này Dụ Hành đứng trong sảnh, mặt đối mặt nhìn nhau với Châu Duy Khinh, trong lòng chửi mắng thuật toán gợi ý, khách sạn suối nước nóng, Lý Kiến Quốc và cả chính bản thân mình một vạn lần.
TruyenLau.com
Nhưng trên mặt vẫn phải nở nụ cười thân thiện, không thể để nhóm người xung quanh nhận ra điều gì khác thường.
Châu Duy Khinh ngạc nhiên nhìn anh: "Sao em lại đến đây?"
"Đương nhiên là đến ghé thăm phim trường rồi." Dụ Hành mỉm cười đáp.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Lý Kiến Quốc còn đứng bên cạnh thêm mắm dặm muối: "Duy Khinh à, anh trai đây chẳng ghen tị gì với cậu hết, ngay cả tài năng của cậu tôi cũng không ghen tị. Tôi biết mình không có cái số đó, thứ duy nhất tôi ghen tị chính là cậu có một người yêu như thế này. Lần trước trong livestream người ta nói hồi trẻ tuần nào thầy Dụ cũng đều tới xem cậu diễn, tôi còn tưởng người ta nói quá, hôm nay coi như được mở rộng tầm mắt rồi."
Nói xong, anh ta khoa trương đưa ra một tấm thẻ phòng: "Nào, đặc biệt đổi cho hai người phòng hạng sang giường lớn. Một chút lòng thành thôi, khỏi cần cảm ơn tôi!"
Cái gọi là phòng hạng sang giường lớn chỉ là chiêu trò quảng cáo. Khách sạn này kiến trúc cũ, không chừa được nhiều không gian nên chỉ có thể làm màu mè ở khâu trang trí.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Khi Dụ Hành đẩy cửa bước vào, anh thấy giường phủ đầy cánh hoa hồng, còn có một con thiên nga nhỏ xếp bằng khăn tắm.
Châu Duy Khinh đóng cửa lại, quay đầu hỏi: "Em thật sự đến thăm phim trường sao?"
Dụ Hành cười lạnh lẽo nói: "Đúng vậy, tôi nhớ nhung đến sinh bệnh, đêm đêm trằn trọc thao thức, không chịu nổi nên mới đến đây."
Châu Duy Khinh nghe ra anh đang nói móc, chỉ nhìn chằm chằm bóng lưng anh: "Em giận à?"
Dụ Hành ném túi đựng laptop lên trên tủ quần áo: "Đâu cần phải vậy."
Một lúc lâu sau cũng chẳng có ai nói thêm gì.
Dụ Hành nhìn Châu Duy Khinh lấy ra iPad, hình như đang tải một tệp kích thước rất lớn. Sau đó anh tự tay tháo con thiên nga trên giường ra, treo lên lưng ghế biến nó thành chiếc khăn tắm bình thường, rồi từng chút gom nhặt hết những cánh hoa hồng.
Người phá vỡ im lặng là Châu Duy Khinh: "Em có mang dây sạc theo không?"
Dụ Hành nằm lười trên sofa, không muốn đứng dậy, nghiêng đầu về phía vali: "Trong túi tôi ấy."
Châu Duy Khinh kéo khóa, muốn lấy dây sạc nhưng nó bị kẹt dưới laptop và vài tập tài liệu, buộc phải lôi hết mấy thứ đó ra ngoài.
Thế là hắn vô tình nhìn thấy trong đống giấy có bốn, năm bản sơ yếu lý lịch in đen trắng, cùng vài mẫu tuyển dụng của những công ty ở các thành phố khác nhau.
"Em nghỉ việc rồi hả?" Châu Duy Khinh hỏi.
Dụ Hành giờ cũng lười giấu: "Tôi bị đuổi việc."
Châu Duy Khinh khó hiểu: "Sao thế? Em làm việc ở đó mấy năm rồi mà, xảy ra vấn đề gì sao?"
"Cần gì xảy ra chuyện." Dụ Hành ngửa đầu, giọng hơi kéo dài, "Tôi đã lớn tuổi nên giá trị thấp đi, công ty không cần tôi nữa, chuyện đơn giản vậy thôi."
Châu Duy Khinh sững lại một chút, nghĩ rồi nói: "Em có cần tôi..."
"Không cần đâu." Dụ Hành chẳng chút nhún nhường cắt ngang.
Châu Duy Khinh nhìn anh, cảm thấy thời gian gần đây anh hình như đã gầy đi nhiều, áo sơ mi trắng không còn ôm sát với dáng người nữa. Hôm nay Dụ Hành vô cùng thiếu kiên nhẫn, khó mà giao tiếp được, khiến hắn không biết phải làm gì.
Hắn mấy hôm nay phải thức đêm làm việc, tối lại bị kéo đi uống rượu, người có chút mệt mỏi. Hắn nhớ quá khứ không biết có bao nhiêu đêm như vậy, Dụ Hành chỉ liếc nhìn một cái là biết hắn đang thấy thế nào, rồi sẽ vờ như không có gì mà hỏi han, cho dù hắn luôn phủ nhận và nói rằng mình ổn, nhưng cuộc nói chuyện sau đó anh sẽ luôn cố nhẹ nhàng, nhường nhịn hắn, nghe lời hắn.
Mà hiện tại Dụ Hành lại như một con nhím chỉa gai nhọn, khiến Châu Duy Khinh cảm giác hắn nói gì cũng đều là sai.
Gần nửa đêm, bên ngoài dần yên tĩnh, không còn tiếng bước chân người đi ngang. Dụ Hành liếc điện thoại, đứng dậy chỉnh đốn quần áo, đi về phía cửa: "Anh cứ ở lại đây, tôi xuống lễ tân hỏi còn phòng trống không."
Châu Duy Khinh theo phản xạ nắm lấy cổ tay anh: "Không có đâu, mỗi kỳ ghi hình đều đã bao hết khách sạn rồi."
Dụ Hành nhanh chóng rút tay về: "Lúc nãy tôi thấy cách đây năm trăm mét có một nhà trọ, để tôi sang đó hỏi thử."
Anh sải bước chân rất lớn, giống hệt dáng vẻ hôm đó nóng lòng muốn rời đi bằng được. Châu Duy Khinh bật thốt: "Em cần gì phải làm như vậy? Ngủ với tôi em còn không quen sao?"
Dụ Hành nghe thế thì bước chân khựng lại. Anh quay đầu, đột nhiên bật cười. Khi anh cười trông rất trẻ tuổi, chẳng khác mấy so với mười năm trước: "Châu Duy Khinh, anh có biết mình đang nói gì không?"
Châu Duy Khinh im lặng.
"Anh có hiểu thế nào gọi là chia tay không?" Dụ Hành hỏi tiếp. "Hay với anh mà nói, có ở đây cùng nhau hay không đều chẳng quan trọng, chia tay cũng chẳng quan trọng, nó chỉ là một cái tên gọi thôi?"
"Anh đâu có nói vậy." Châu Duy Khinh đáp.
Tệp văn kiện trên iPad đã tải xong, vang lên một tiếng ting rõ ràng. Dụ Hành quay đầu nhìn, bên cạnh còn đặt một hộp thuốc, là loại Nam Kinh* dạng mảnh, đúng kiểu Châu Duy Khinh hay hút.
*Thuốc lá Nam Kinh
Chia tay lâu như thế, nhưng khi nhìn thấy những đồ vật quen thuộc này, phản ứng đầu tiên của anh vẫn là: Hắn có dùng không? Hắn có thích hay không? Dụ Hành cảm thấy hơi tuyệt vọng.
"Đúng vậy, đương nhiên anh không nói thế." Dụ Hành cầm hộp thuốc lá trên tay, lấy móng tay gõ nhẹ lên hoa văn. "Chỉ người mở miệng nói trước mới phải chịu trách nhiệm thôi đúng không? Anh chưa bao giờ nói chúng ta sẽ thế nào. Là tôi không biết tự lượng sức mình cố chấp nói chúng ta thử xem."
Anh lại bật cười: "Là tôi sai rồi, Châu Duy Khinh, làm khó anh đã phải phối hợp với tôi mười hai năm qua."
Châu Duy Khinh dường như cuối cùng chịu không nổi những lời Dụ Hành nói nữa, hắn đưa tay ra giữ lấy cằm anh, ngón cái đặt lên môi dưới của anh.
Giữa họ chưa từng có những lời cay nghiệt và cũng hiếm khi cãi vã. Hắn chỉ lờ mờ nhớ đến vài lần Dụ Hành đột nhiên giận dỗi, mà đó vốn là chuyện rất lâu trước đây. Sau đó ngay cả oán trách cũng không còn. Hắn từng nghĩ mọi mâu thuẫn giữa họ vĩnh viễn đều có thể tự biến mất.
Khoảng cách giữa hai người rất gần, Châu Duy Khinh có thể thấy rõ những tơ máu trong mắt Dụ Hành.
Hắn bỗng thấy hình ảnh này thật xa lạ, vì thế mới nhớ ra, mỗi lần hôn môi trước đây, Dụ Hành luôn nhắm mắt trước, luôn căng thẳng trước, vậy nên khi đó hắn nhìn thấy chỉ là đôi hàng mi run rẩy của anh.
Nhưng hiện tại ánh mắt Dụ Hành không né tránh, không e dè, anh nhìn đảo qua gương mặt Châu Duy Khinh một lượt, sau đấy đưa tay đẩy hắn ra.
"Đủ rồi, Châu Duy Khinh." Dụ Hành nói, giọng đã bình tĩnh hơn. "Anh luôn là người biết giữ thể diện, đừng làm mọi chuyện thành ra khó coi."
15. Brandy Alexander
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.