Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 5: Livestream

Bối cảnh trong video là một quán ăn trang trí đơn sơ, nhìn các món trên bàn có lẽ là kiểu gia đình Tứ Xuyên.
Video dài chưa đến nửa tiếng, suốt đoạn quay chỉ có hai người lọt vào khung hình. Một cậu đầu đinh ngồi sát trước ống kính trông cũng khá đẹp trai, tay cầm chân gà kho, chỉ chừa mỗi ngón út sạch sẽ để lướt xem bình luận. Người còn lại thì mặt đỏ bừng vì uống rượu, ngồi ở góc khung hình hút thuốc Hoàng Hạc Lâu.
"Tôi hôm nay đi ăn tiệm, mai livestream nội dung mọi người muốn xem. Đi với ai hả? Đi với anh Mao của tôi đây này."
"Bảo anh ấy trông như ông già lưu manh sao? Mấy người đúng là không có mắt, anh Mao nhà tôi mười năm trước còn chơi trong ban nhạc đấy, quan hệ xã giao nhiều vô kể."
"Không phải tôi chém gió đâu, là anh Mao tự nói với tôi. Cái người trên ti vi hôm qua đó, Châu Duy Khinh, biết hết đúng chứ? Là người quen cũ của anh Mao."
Ống kính chuyển sang người đang hút thuốc, trông anh ta không còn trẻ và có đôi mắt tròn tròn.
Dụ Hành cuối cùng cũng nhớ ra anh ta là ai, là người trong ban nhạc mười mấy năm trước. Khi đó bọn họ gọi anh ta là gì nhỉ? Hoàng Mao*, Bạch Mao*, hay Lão Mao? Không ngờ đúng thật là họ Mao.
*Hoàng Mao ( 黄毛 ): tóc vàng.
*Bạch Mao ( 白毛 ): tóc trắng.
(Xem thêm ghi chú về tên nhân vật ở cuối chương).
Trong ấn tượng của Dụ Hành anh ta rất ít nói, lúc nào cũng mặc áo sơ mi bó sát cả tuần không thay. Sinh nhật hai mươi ba tuổi của Châu Duy Khinh, anh ta còn tặng một chiếc đĩa CD.
Đắm chìm trong hồi ức, Dụ Hành lỡ mất một đoạn đối thoại ồn ào hỗn loạn của họ. Khi lấy lại tập trung, anh Mao đã ngà ngà say và bắt đầu kể chuyện cũ giữa mình với Châu Duy Khinh.
Ban đầu Dụ Hành vẫn bình tĩnh, dù anh Mao nói năng lộn xộn nhưng ít nhất còn chút ý thức, không khen chê gì Châu Duy Khinh, chỉ dùng giọng điệu của người quen cũ mà nhắc vài chuyện linh tinh vụn vặt.
Cho đến khi nhiệt độ trong livestream và bình luận tăng vọt, giọng cậu đầu đinh vang lên ngoài khung hình: "Anh Mao, họ hỏi Châu Duy Khinh với Phương Thụ An có phải thật không."
"Phương Thụ An? Ai thế?" Người đang say phản ứng chậm, nói đứt quãng: "Châu Duy Khinh có người yêu lâu rồi mà, hơn chục năm rồi."
Tim Dụ Hành khựng lại.
Quả nhiên giây tiếp theo, anh Mao bắt đầu kể ra những chuyện mà Dụ Hành đã chôn sâu. Ở góc nhìn người thứ ba, anh Mao nói chuyện nhẹ bẫng như không, nhưng Dụ Hành ngoài màn hình chỉ thấy trái tim như bị đau đớn bóp nghẹn.
Những câu tiếp theo anh không muốn nghe thêm một chữ nào.
"Họ ở với nhau chắc khi Châu Duy Khinh mới hai mươi mấy. Lúc đó bọn tôi còn đùa, bảo thằng nhóc nhỏ tuổi nhất lại là đứa duy nhất thoát ế. Đùa thì đùa chứ cũng chẳng hâm mộ gì đâu. Bao nhiêu gái đẹp đến xem diễn mà cậu ta không tán lấy một người, lại đi ở với đàn ông, đúng là hiện đại tiên tiến quá mức." Website TruyenLau.com
"Sau thì bắt đầu ghen tị đỏ mắt rồi. Người ta tuần nào cũng đến, mưa gió cũng đến, chắt chiu từng đồng để đổi thiết bị cho cậu ta, cái gì cũng mua cho."
"Hồi đó bọn tôi ngày nào cũng mơ hồ, thu không đủ chi, diễn xong buổi nào cũng muốn bỏ cuộc. Cậu nghĩ xem, có một người bất kể cậu làm gì cũng ủng hộ cậu, tâm lý chắn chắn khác liền."
"Sau này người ta tốt nghiệp rồi kiếm được tiền, Châu Duy Khinh không có thu nhập cũng có người đỡ cho. Tôi hồi đó mà có chỗ dựa như vậy, chắc cũng không đến mức phải đi bán tương đậu nành."
"Hiện tại ấy à? Chắc vẫn còn bên nhau, nửa năm trước Tay Bass của tụi tôi còn bảo nhìn thấy hai người họ." Nguồn copy từ TruyenLau.com
Ba mươi giây cuối Dụ Hành nghe rõ ràng tên mình, và thấy anh Mao trong cơn say còn tự đổ thêm dầu vào lửa. Lấy điện thoại ra đưa trước camera khoe một tấm ảnh chung, video dừng tại đó.
Liêu Chiêu gập laptop lại: "Đến đây thôi, nửa tiếng sau là công ty phát hiện, lập tức liên hệ nền tảng khoá phòng livestream."
"Có kiểm soát được việc lan truyền không?" Dụ Hành hỏi.
"Chúng tôi không thể kiểm soát việc người khác đăng lại video." Liêu Chiêu nói: "Đã thương lượng với các trang mạng để hủy đề xuất hot, nhưng lượng bàn luận tự phát thì không ngăn được."
TruyenLau.com Thực tế chuyện yêu đương của một nghệ sĩ vốn không đáng để tạo thành làn sóng lớn như vậy. Nhưng một đoạn chuyện ngắn không đầu không đuôi này lại dính quá nhiều từ khóa hot: yêu lâu năm, hi sinh vô điều kiện, người đàn ông đứng sau hào quang.
Dụ Hành bóp khớp ngón tay mình, đó là thói quen mỗi khi căng thẳng hoặc bất lực, mà bây giờ anh đang có cả hai.
Anh chưa từng nghĩ quan hệ giữa mình và Châu Duy Khinh sẽ bị phơi bày theo cách này. Đột ngột, bị động, phiến diện, còn qua lời người thứ ba. Anh theo bản năng muốn đính chính, muốn bổ sung phần sau của câu chuyện, muốn nói mình cũng chẳng phải vĩ đại vô tư gì, muốn nói Châu Duy Khinh sau này cũng giúp mình giải quyết biết bao chuyện. Tiếc là không đến lượt anh mở miệng.
"Dù vấn đề này cả hai chúng ta đều biết rõ, nhưng theo quy trình tôi vẫn phải xác nhận. Nội dung trong video là sự thật hết phải không?"
Do dự một lúc, Dụ Hành đáp: "Trừ việc hiện tại bọn tôi vẫn còn quen nhau." Lại hỏi: "Các chị có ra thông cáo không?"
Liêu Chiêu lắc đầu: "Phương án hiện tại là không phản hồi. Đây không tính là tin tiêu cực, dư luận cũng khá trung lập, tạm thời ảnh hưởng không lớn. Chỉ cần chúng ta làm đúng kế hoạch, tuyệt đối đừng công bố chuyện hai người đã chia tay, giờ mà nói chia tay thì không khác gì nhảy lầu."
Dụ Hành gật đầu tỏ ý đã hiểu.
Có lẽ trong sự nghiệp của Liêu Chiêu, chuyện này chưa tính là việc lớn nên cô còn tâm trạng nói đùa: "Cảm giác bị lộ mặt thế nào? Nếu tối nay cậu lên nền tảng livestream nhận quảng cáo tương đậu nành chắc kiếm được năm mươi vạn một đêm."
"Cảm ơn gợi ý của chị." Dụ Hành vô hồn đáp: "Nếu mà tôi ăn nổi cái thứ đó tôi sẽ cân nhắc."
Giữa chừng Liêu Chiêu ra ngoài nhận mấy cuộc gọi. Trong thời gian chờ đợi, Dụ Hành tắt chế độ máy bay và ngay lập tức nếm trải đòn đầu tiên của vụ lộ tin: một cơn bão tin nhắn không hồi kết. Từ Trần Nhiên, từ bạn học cũ, từ họ hàng, thậm chí cả vị nhóm trưởng dự án đã sa thải anh hai tuần trước cũng vì tò mò mà vứt cả mặt mũi.
Dụ Hành trả lời tin của Trần Nhiên và bố mẹ rồi lập tức tắt thông báo WeChat. Anh cảm thấy mình nên có một lời hồi đáp chung, nhưng lúc này đầu óc anh trống rỗng. Ý nghĩ duy nhất còn sót lại là, tại sao buổi livestream kia lại xảy ra đúng vào thời điểm này?
Năm, sáu năm trước, anh từng có chút mong chờ vẩn vơ, không ai lại không muốn được người yêu của mình công khai thừa nhận.
Nhưng đặt ở hiện tại, anh chỉ cảm thấy tất cả đều là hào nhoáng vô nghĩa.
Không muốn nhìn điện thoại nữa, Dụ Hành chỉ đành lật mấy tập tài liệu in đặt trên ghế. Hầu hết là bản nhạc anh xem không hiểu, chỉ có bản đề án chương trình là tiếng Trung anh có thể đọc được.
Trang đầu tiên là poster sẽ công bố vào ngày mai, mỗi tấm tương ứng với một đội. Gương mặt Châu Duy Khinh và Phương Thụ An ở hai bên, một lạnh một nhu nhìn rất hòa hợp.
Câu hỏi đã châm ngòi cho mọi chuyện: Châu Duy Khinh và Phương Thụ An là thật sao?
Trong mắt người ngoài hai người bọn họ đúng là hợp nhau hơn. Mỗi lần Phương Thụ An nói chuyện với anh, Dụ Hành cũng nghĩ vậy. Ít nhất bọn họ còn có thể bàn luận về bản nhạc đang đặt bên cạnh.
Nhưng những khán giả tò mò lại nhận được một đáp án nằm ngoài kịch bản. Kể cả có truy lùng đến Weibo của Dụ Hành, họ sẽ chỉ thấy một tài khoản chuyên chia sẻ video khoa học viễn tưởng và mấy cái meme hài hước.
Khi Dụ Hành sắp mất kiên nhẫn thì cửa phòng bị đẩy ra. Anh quay đầu lại: "Chị, thật ra tôi... "
Rồi anh thấy người bước vào lại là Châu Duy Khinh.
Đầu anh dừng lại giữa chừng, chỉ có thể giữ nguyên tư thế nói: "Là anh à."
Châu Duy Khinh "ừ" một tiếng, mắt vẫn nhìn điện thoại kéo ghế ngồi đối diện anh.
Dụ Hành dựa vào bàn không kiêng dè nhìn thẳng đánh giá đối phương. Từ lúc chia tay đến giờ Châu Duy Khinh gần như không thay đổi gì, tóc có vẻ dài hơn chút, hôm nay mặc chiếc áo len màu đen mà trước đây anh chưa từng thấy.
Sự im lặng kéo dài chừng năm phút, đến khi Dụ Hành chịu không nổi bầu không khí ấy: "Dạo này bận lắm à?"
"Tạm được." Châu Duy Khinh vẫn không ngẩng đầu, chỉ đáp gọn: "Tuần sau chương trình phải đi công tác một chuyến."
"Có vui không?"
"Đi làm việc thôi." Châu Duy Khinh nói.
Từ lâu Dụ Hành đã nhận ra chữ "thôi" chính là thói quen của Châu Duy Khinh, khi muốn chặn mọi đề tài để kết thúc câu chuyện. Nhiều lần như vậy sự tò mò của anh sẽ lập tức bị dập tắt, để rồi cảm thấy mọi lời nói đều trở nên dư thừa.
Cảm giác bực bội bắt đầu dâng lên, anh đổi chủ đề: "Tôi không ngờ Hoàng Mao giờ đi bán tương đậu nành."
"Sau khi ban nhạc tan rã, anh ta liên lạc với tôi một lần." Châu Duy Khinh nói: "Rồi mất hút."
"Cũng không biến mất hoàn toàn đâu nhỉ." Dụ Hành cười. "Bị đào lại cuộc sống cũ thấy sao hả?"
Châu Duy Khinh hiển nhiên không ngờ anh hỏi câu này. Hắn ngẩng lên nhìn Dụ Hành, ánh mắt giao nhau mấy giây rồi trả lời thật lòng: "Không thích lắm."
"Phải làm sao đây, Châu Duy Khinh," Dụ Hành ra vẻ đùa giỡn: "Đời này tên của anh có lẽ buộc chặt với tôi mất rồi."
Châu Duy Khinh cũng mỉm cười. Nụ cười ấy khiến Dụ Hành cảm thấy mình tự đa tình, nên ngay giây sau đã quay lại hiện thực: "Ráng chịu chút đi, Liêu Chiêu bảo cùng lắm hai ngày nữa là hết xôn xao."
Châu Duy Khinh khẽ gật đầu: "Ừ, tôi biết."
Trong phòng có một chiếc đồng hồ treo tường kiểu cũ. Kim đồng hồ dịch từng nấc, tiếng động vang đều đều. Dụ Hành cũng cảm thấy theo từng giây ấy, nỗi niềm nén lại trong lòng đang tích từng chút một.
"Anh không có gì muốn nói với tôi sao?" Dụ Hành hỏi.
Như là giống anh, than thở đôi câu về sự vô thường giữa bọn họ. Như là giống anh, hỏi thăm đôi lời cảm nhận của đối phương.
Chứ không phải mãi ngồi ở đó như một cái máy trả lời tự động. Bất kể một tháng, một năm hay mười năm đều như một thoáng chớp mắt. Yêu đương, đau khổ, chia tay cũng chỉ là những mốc thời gian.
Hắn chưa từng thay đổi, Dụ Hành nghĩ. Ngoại hình không đổi, tính cách càng không. Không thể mong chờ có chuyện gì có thể khiến hắn thay đổi được.
Làm bạn cũng được, rời đi cũng chẳng sao. Hắn chỉ lấy thứ bản thân cần, rồi điềm nhiên bỏ qua thứ mình không cần.
Trước đây Dụ Hành luôn đợi, chờ Châu Duy Khinh một lần chủ động hỏi cảm xúc của anh, chờ hắn nói nếu có việc gấp thì cứ gọi cho hắn lúc đi công tác cũng được, chờ hắn nhớ rõ lời hứa đã từng nói, dù chỉ là những chuyện tầm thường không quan trọng.
Nhưng sự chờ đợi ấy không có ngày hồi âm, hay phải nói ngay từ đầu đã không tồn tại.
Giờ cũng như thế, đối mặt với một câu hỏi hắn không muốn đáp, Châu Duy Khinh nghiêng đầu, chuẩn bị đưa ra câu trả lời cho qua: "Tôi..."
"Thôi." Dụ Hành ngắt lời. "Tôi không muốn nghe nữa."
Anh không muốn đợi Liêu Chiêu quay lại, bắt đầu nhét đồ của mình vào túi: "Liêu Chiêu nói với tôi chuyện cũng không ảnh hưởng lắm. Anh khỏi cần làm gì, tôi cũng chẳng nói gì ra ngoài đâu. Khi nào cần tôi xác nhận gì, mọi người cứ liên hệ. Đám Lão Mao chỉ biết chuyện mười mấy năm trước, họ chỉ biết hai năm đó thôi. Anh không nợ tôi gì cả, cũng đừng để trong lòng, dù anh chắc cũng chẳng để tâm."
Anh đứng dậy định đi thì nghe Châu Duy Khinh nói với giọng bình thản: "Vẫn là nợ."
Dụ Hành ngẩn người, như thể câu hỏi anh từng buồn lòng nhiều năm nay lại bất ngờ có câu trả lời. Anh quay đầu hỏi: "Vậy nên anh không nói lời chia tay là vì cảm thấy thiếu nợ tôi?"
Châu Duy Khinh chỉ nhìn anh không trả lời.
May thật đấy, may là suốt mười hai năm qua anh chưa từng hỏi hắn yêu anh vì điều gì, tránh cho mình thêm một lần bẽ mặt.
Dụ Hành cười: "Châu Duy Khinh, anh nghĩ tôi ngu ngốc lắm sao?"
Anh nghiêng đầu, dùng mu bàn tay gõ vào tấm poster: "Thế này nhé, anh rút khỏi chương trình đi. Phí vi phạm hợp đồng chắc hơn mấy năm tôi kiếm được, tính cả lạm phát nữa, coi như hai chúng ta huề nhau."
Một vài giây im lặng, Châu Duy Khinh khẽ nhíu mày: "Chương trình này do Bộ Văn hoá chủ trì, đi các vùng nghèo lấy tư liệu, có hiệp nghị giúp đỡ người nghèo."
"Ra vậy." Dụ Hành nói: "Ngại quá là tầm nhìn của tôi hạn hẹp."
Cái dáng vẻ bất động chẳng gì lay chuyển được của Châu Duy Khinh khiến anh thấy mình như người điên, mà đúng là anh đang dần mất kiểm soát. Lẽ ra anh phải quen rồi chứ, anh còn muốn truy hỏi thêm gì nữa? Từ đầu đến cuối chỉ là vở kịch một vai của riêng anh, thời gian lâu rồi đã khiến anh quên mất điều đó.
Anh cầm xấp giấy A4 lên xé nát thành từng mảnh. Gương mặt hai người trên đó vỡ vụn thành vô số ô nhỏ. Bàn tay anh buông xuống, những mảnh vụn rơi lả tả xuống sàn.
"Vậy các anh người tốt làm việc tốt, tôi cũng không thể thua kém. Mấy tờ này xem như giấy nợ của chúng ta. Là tôi tự nguyện từ bỏ tất cả, từ nay anh không còn nợ nần tôi gì nữa."
Đến giờ tan làm, toà nhà Vĩnh An bắt đầu ồn ào. Ánh hoàng hôn hắt qua cửa sổ khiến căn phòng đầy hỗn độn lại trở nên nhẹ nhàng dịu êm. Dụ Hành bỗng chán ghét thứ ánh sáng đó quay người bước đi. Đến cửa không dằn lòng được, anh ngoái đầu lại nói:
"Ngày mười tháng năm tôi đợi anh suốt ba tiếng đồng hồ. Là chuyện mà tôi hối hận nhất đời này."
~~~
Ghi chú của Editor: Nhân vật Hoàng Mao mấy chương sau sẽ được nhắc tới, là thành viên ban nhạc trong quá khứ của Châu Duy Khinh, vì tác giả chỉ gọi các thành viên trong ban nhạc bằng đặc điểm riêng nên các chương sau mình sẽ để tên nhân vật là Tóc Vàng luôn nhé. Còn ở chương này do có nhắc đến họ Mao nên mình để là Hoàng Mao.
06. Trộm nhìn

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu