Chương trình du lịch âm nhạc Châu Duy Khinh tham gia có tên "Ghi Chép Thanh Ảnh*", lúc ban đầu chương trình định đặt tên "Hãy Để Tôi Nghe Tiếng Hát Của Em". Người đặt tên là một người hơn năm mươi tuổi còn ôm nỗi niềm của tuổi trẻ đôi mươi, nhưng khi trình lên lại bị bác bỏ vì quá đời thường, không phù hợp với tiêu chuẩn chương trình phát sóng trên đài truyền hình quốc gia.
*Tên Trung ( 声影记录 ): "Ghi Chép Âm Thanh Và Hình Ảnh", mình gom gọn cho đúng bốn chữ.
Cuối cùng sau bao lần sửa đi sửa lại, loại bỏ tám trăm phần thừa thì tên chương trình được chốt gói gọn trong bốn chữ này.
Trong tập ghi hình cuối cùng, họ đến một thị trấn ven biển phía Nam.
Chủ đề lần này là viết về tình ca. Thị trấn nhỏ mới đây nhờ chiến dịch quảng bá chụp ảnh cưới mà ngành du lịch khởi sắc, các cơ quan địa phương muốn duy trì nhiệt độ hot đó để phát triển du lịch.
Khi đổi thẻ lên máy bay, Liêu Chiêu kiểm tra lịch trình mới nhất trên điện thoại xong thì trêu chọc: "Trốn được ngày mùng một nhưng không trốn được ngày mười lăm, lần này thầy Châu cuối cùng cũng phải viết tình ca rồi sao?"
Tiểu Phương bê hai chiếc vali ba mươi inch lên băng chuyền: "Đúng vậy anh Khinh, từ lâu tôi đã nghe người ta nói anh không thích viết tình ca, trước đây tôi còn tưởng anh giống tôi, là đàn ông độc thân hoàng kim cơ!"
Chưa kịp đợi Châu Duy Khinh trả lời, Tiểu Phương tự nói tiếp: "Vậy lần này chúng ta vừa đúng dịp viết một bài cho anh Hành hả?"
Châu Duy Khinh không nói gì, Liêu Chiêu liền thay hắn trả lời: "Thôi đi, muốn viết thì đã viết từ lâu, đâu cần đợi đến bây giờ."
"Ồ..." Tiểu Phương không hiểu chuyện thế nào, là trợ lý thân cận, cậu hơi cảm nhận được có gì đó không ổn. Châu Duy Khinh và Dụ Hành vài tháng nay chỉ gặp nhau một lần, ngày thường cũng sống riêng hai nơi, không giống như ở bên nhau. Nhưng vì tính chuyên nghiệp, Tiểu Phương đành chọn cách im lặng.
Nhân lúc Tiểu Phương dán thẻ hành lý, Châu Duy Khinh nhỏ giọng nói với Liêu Chiêu: "Lần này nhớ chú ý, đừng tiết lộ thông tin cá nhân của Dụ Hành, đừng mang tên em ấy vào các chủ đề nóng."
"Cần gì cậu nhắc," Liêu Chiêu không nhìn lên vẫn lướt điện thoại, "nhưng miệng người đời rộng lắm, họ muốn nói gì làm sao tôi quản được."
Châu Duy Khinh nhíu mày.
Liêu Chiêu liếc anh: "Đừng có làm vẻ mặt đó, người ta cũng không muốn dính dáng gì đến cậu!"
Châu Duy Khinh khó hiểu hỏi: "Ý chị là sao?"
"Cậu tưởng làm người yêu của Châu Duy Khinh là một hào quang tốt đẹp lắm à?" Liêu Chiêu đưa ra một hộp thoại.
HENG: Chị, đợi nhiệt độ từ buổi livestream nguội xuống, những gì cần nói thì nói hết đi.
Website TruyenLau.com
HENG: Lý Kiến Quốc bọn họ không biết từ đâu có được WeChat của tôi, muốn tôi tác động Châu Duy Khinh để anh ấy ghi hình gì đó, tôi không hiểu mấy chuyện này, nên chuyển luôn cho chị xem.
Liêu Chiêu: Được, ngại quá, tôi sẽ xử lý, để tôi chủ động liên lạc với anh ta, cậu không cần trả lời lại.
Liêu Chiêu: Sau này tôi sẽ cố gắng kiểm soát tình huống để không liên lụy đến cậu, nếu có chuyện gì bất ngờ, tôi sẽ cân nhắc phát thông báo. Chuyện trước đây đã vất vả cậu nhiều ^_^ Nguồn copy từ TruyenLau.com
HENG: Không sao, nhưng tôi thực sự không muốn nghe thêm gì liên quan đến anh ấy nữa, cảm ơn chị.
"Thấy chưa hả?" Liêu Chiêu thu điện thoại về, "người ta tránh còn không kịp kia kìa."
TruyenLau
"Bây giờ chị thương em ấy như vậy, sao trước đây bắt em ấy không được nói gì ra ngoài?" Châu Duy Khinh hỏi.
Móng tay đỏ của Liêu Chiêu đè xuống thẻ máy bay: "Tôi xử lý hàng chục cuộc khủng hoảng tình cảm cá nhân rồi, im lặng luôn là cách an toàn nhất. Dù tốt hay xấu, càng để lộ tin ra nhiều, người ta càng có tài liệu phân tích thì chỉ thêm rủi ro. Lần này gặp chuyện ngoài ý muốn, ai biết có tên điên say rượu mở livestream quậy như vậy."
Cô nói thêm: "Riêng Dụ Hành là ngoại lệ. Trước đây tôi gặp nhiều trường hợp khó xử, hẹn hò mới nửa năm, hận không thể đem khoe hết tất tần tật mọi thứ. Còn Dụ Hành theo cậu suốt mười hai năm, so với người khác làm tôi yên tâm hơn hẳn, tôi không thương cậu ấy thì thương ai."
Cổng lên máy bay ở tầng thấp nhất, ê-kíp mua vé hạng thương gia cho họ. Châu Duy Khinh đi qua lối VIP, ngồi xuống gọi một ly nước đá rồi đeo tai nghe nghỉ ngơi.
Nhưng vừa nhắm mắt, hắn lại nhớ đến những dòng tin nhắn lúc nãy. Câu cuối cùng Dụ Hành nói, không muốn nghe thêm bất cứ tin tức nào về hắn nữa.
Trong một thời gian dài, Châu Duy Khinh không cảm nhận được việc hai người đã chia tay, trước đây hắn bận rộn, bọn họ ở cùng thì ít mà xa cách thì nhiều.
Cho đến khi thấy dòng chữ đoạn tuyệt đó của Dụ Hành, hắn mới cảm nhận rõ ràng chuyện giữa hai người đã kết thúc.
Hắn nghĩ đến bóng dáng Dụ Hành bước ra khỏi cửa, đi rất dứt khoát như nôn nóng không chờ nổi, cửa loảng xoảng đóng sầm vào tường, chặn đứng hết thảy mọi âm thanh.
Chuyến bay không mấy suôn sẻ, thời tiết ở các thành phố quá xấu, máy bay vòng mấy vòng mới hạ cánh, gần bốn giờ bay, hạ cánh cũng rất nguy hiểm, phi công phải thông báo trước máy bay sẽ trải qua độ rung trung bình đến cao, mong hành khách yên tâm.
Châu Duy Khinh hơi chóng mặt, bên cạnh Liêu Chiêu nôn thốc một phát. "Mẹ kiếp, bà đây làm thêm năm năm nữa chắc chắn nghỉ hưu luôn," cô nghiến răng nghiến lợi nắm chặt túi nôn.
Vốn lịch trình của chuyến đi dày đặc giờ càng thêm trì hoãn, Châu Duy Khinh vừa xuống máy bay, chưa kịp nghỉ ngơi chút nào đã bị đưa thẳng vào phòng hóa trang bắt đầu trang điểm.
Đạo diễn quay phim rất biết chớp thời cơ, tranh thủ lúc trang điểm giải thích toàn bộ quy trình và những lưu ý, tốc độ nói cực nhanh, vẽ lông mày xong là gần như nói hết toàn bộ thời gian của buổi quay, Châu Duy Khinh nghe mà mơ hồ như trong sương mù.
Hắn cố hiểu: "Vậy lịch trình hiện tại sẽ là biểu diễn tại đám cưới của người khác, đúng không?"
"Đúng, đúng," đạo diễn gật đầu, "Phó trưởng ban địa phương gom ba cặp cô dâu chú rể có hình tượng tốt, tổ chức đám cưới tập thể, địa điểm ngay trong khu du lịch, đúng nơi đã từng hot trên mạng."
Châu Duy Khinh không xem mạng xã hội nhiều, chỉ nghe nhà sản xuất nói đây là vùng quê nghèo, nhờ có "thánh địa hôn lễ" mà kiếm chút doanh thu du lịch, hắn hỏi: "Cô dâu chú rể có biết chúng ta đến không?"
"Theo kế hoạch thì không," đạo diễn cười, "nên là biểu diễn bất ngờ, còn có ai tiết lộ cho họ hay không thì tôi không rõ."
Châu Duy Khinh gật đầu, phối hợp nhân viên mặc vào áo khoác đen, chuẩn bị ra ngoài đột nhiên nghe nhân viên phục trang hốt hoảng: "Anh Khinh chờ chút, chiếc nhẫn trước đó có còn ở chỗ anh không?"
"Nhẫn gì?" Châu Duy Khinh chẳng rõ.
Nhân viên nói tên thương hiệu: "Là chiếc nhẫn vàng hồng, tôi mượn từ nhóm PR của họ, hôm nay quay xong phải gửi trả, tôi nhớ rõ đã cất trong vali."
"Cô đừng hoảng." Liêu Chiêu nói, "chắc lần trước Châu Duy Khinh lấy ra bỏ quên ở đâu đó rồi."
Châu Duy Khinh có thói quen tháo bỏ trang sức, đặc biệt khi cần biểu diễn vì trang sức kim loại sẽ vướng víu: "Có lẽ trong túi áo ở nhà tôi."
"Cậu đi quay trước đi," Liêu Chiêu nói, "tôi nói chồng tôi đến nhà cậu tìm, mật mã vẫn vậy chứ?"
"Đã đổi, khóa điện tử hỏng, thợ đến sửa tiện thể đổi luôn, mã mặc định là sáu số không." Châu Duy Khinh tiếp tục xỏ giày, "Chồng chị hôm nay không đi làm à?"
Liêu Chiêu châm biếm: "Bị đuổi từ lâu rồi! Ngành nghề của bọn họ, ba mươi lăm tuổi coi như về nghỉ hưu, giờ ăn bám vợ còn đang sung sướng nữa kìa!"
"Thánh địa hôn lễ" nhìn bề ngoài đơn giản chỉ là một bãi biển, thoạt nhìn không có gì đặc biệt, chỉ khi trời đẹp, ánh sáng và đường bờ biển hòa hợp mới tạo cảm giác "Duyên kiếp ba đời, kết nơi biển Đông". Đáng tiết hôm nay trời âm u, nên khung cảnh khá bình thường.
Nhưng bởi vì ghi hình, sân khấu được trang trí tỉ mỉ, dùng cả hoa thật.
Châu Duy Khinh và các diễn viên khác đứng đợi lên sân khấu, theo kịch bản sẽ xuất hiện bất ngờ sau khi chương trình kết thúc, giờ chỉ có thể kiên nhẫn nhìn cô dâu chú rể nâng ly, phát biểu và trao nhẫn.
Màn hình lớn bắt đầu chiếu video, Liêu Chiêu cầm kịch bản đứng bên cạnh, không giấu được sự ghen tị: "Tốt thật, mấy cặp được chọn này, cả tiền tổ chức tiệc cưới cũng không cần chi trả. Ngày xưa tôi kết hôn phải lo từ sân khấu đến khách mời, từng chi tiết đều phải tự làm, đúng là mệt chết đi được."
"Chị không thuê công ty dịch vụ cưới hỏi sao?" Châu Duy Khinh hỏi.
"Có chứ, nhưng tính cách của tôi cứ không yên tâm, việc gì cũng muốn tự mình làm một lần."
"Tôi tưởng tính chị như vậy sẽ không tổ chức đám cưới chứ," Châu Duy Khinh nói, "chị ghét mấy thứ phiền phức rườm rà lắm mà?"
Liêu Chiêu khẽ cười: "Đương nhiên là ghét."
Cô nhìn màn hình hiện ảnh cặp đôi mới cưới, nói tiếp: "Nhưng vẫn phải làm, sống trên đời này chẳng phải bởi vì vài khoảnh khắc ấy hay sao."
Châu Duy Khinh hơi sững người.
Câu nói đó rất lâu trước kia Dụ Hành cũng từng thích nói: sống trên đời này chỉ để trải qua một vài khoảnh khắc. Nhưng vài năm gần đây, dường như không còn nghe anh nói nữa, câu cửa miệng giờ đổi lại là: "Không sao đâu" và "Vậy thì thôi".
Châu Duy Khinh bỗng cảm thấy, Dụ Hành trong mười mấy năm qua đã thay đổi rất nhiều. Dụ Hành ngày xưa, ở dưới sân khấu, ở dưới mưa, vẫn luôn giữ ánh mắt trần trụi mà liều lĩnh, nhưng Dụ Hành bây giờ, mỗi lần nhìn hắn ba giây là sẽ dời tầm mắt đi ngay.
Cô dâu chú rể rót rượu vào tháp champagne, nhóm biểu diễn chuẩn bị lên sân khấu, Châu Duy Khinh dùng khăn giấy lau tay, Liêu Chiêu bất ngờ kéo áo hắn, nhỏ giọng nói: "Tìm thấy nhẫn rồi."
"Tốt." Châu Duy Khinh không để tâm, "tôi chỉ nhớ ở trong túi áo."
"Không phải," Liêu Chiêu lắc đầu, "chồng tôi nói tìm thấy trong gạt tàn trên bàn nhà cậu, sao lại để vào đó vậy?"
Châu Duy Khinh quay đầu nghi hoặc, nhưng đạo diễn đã thông báo lên sân khấu, hắn không còn thời gian mở miệng.
Họ trình diễn hai ca khúc tình ca quen thuộc. Không biết là tổ tiết mục thật sự không báo trước hay mấy cặp đôi mới cưới diễn xuất quá xuất sắc, thoạt nhìn bọn họ trông vui vẻ không tả nổi. Có hai cô dâu còn rưng rưng nước mắt, làm lem lớp trang điểm tinh xảo, bên quay phim lập tức quay cận cảnh suốt hai mươi giây.
Kết thúc phần quay sáng tạo, họ theo lịch trình tham quan bảo tàng văn hóa địa phương, ngồi trò chuyện với vài cụ già bản địa suốt hai giờ, nghe kể những câu chuyện truyền thống cũ của thế kỷ trước. Sau khi tất cả hoạt động kết thúc, gần chín giờ tối mới xem như xong xuôi.
Châu Duy Khinh mấy ngày nay nghỉ ngơi không đủ, trạng thái không tốt lắm, sau khi quay xong cơm cũng không kịp ăn, định trở về phòng lúc chín giờ thì bị Phương Thụ An cùng tổ níu lại: "Anh Khinh, lát nữa còn phần phỏng vấn đôi của chúng ta."
Châu Duy Khinh suy nghĩ một chút, nhớ ra đúng là có việc đó: "Tôi để Liêu Chiêu sắp xếp, phần phỏng vấn này bỏ đi."
"À..." Phương Thụ An muốn nói rồi thôi nhưng hai giây sau vẫn thốt ra: "Vậy tối nay tôi đến phòng anh được không? Jeremy nói bản demo lần này tốt nhất ngày mốt phải nộp."
Lý Kiến Quốc là nhà sản xuất chương trình này, Châu Duy Khinh dự đoán thời gian: "Không cần, ngày mai hẵng làm."
Nằm trên giường ba tiếng, Châu Duy Khinh cảm thấy mình có lẽ phát sốt rồi, hắn gọi cho Tiểu Phương mua thuốc, cố ý dặn dò không được để người khác biết.
Tiểu Phương tốc độ nhanh chóng, trong khi Châu Duy Khinh đo thân nhiệt, thuốc đã được mang đến.
Châu Duy Khinh nhìn thoáng qua: "Là loại gói hòa tan à?"
Tiểu Phương lo lắng nói: "Sao vậy, tôi mua không đúng à? Tôi hỏi người ở hiệu thuốc, họ nói cảm lạnh phong hàn thì uống loại này."
Châu Duy Khinh lắc đầu: "Không sao, cậu để đó rồi ra ngoài đi."
Hắn không thích uống gói hòa tan, không thích cảm giác đặc sệt của những hạt thuốc chưa tan hết, trước đây Dụ Hành luôn biết ý mà mua riêng viên nang cảm cúm cho hắn.
Châu Duy Khinh tự pha nước, đổ gói hòa tan vào.
Kể từ lần trước Dụ Hành rời đi, hắn có vô số lần nhớ đến những chi tiết nhỏ như vậy, như thể bộ não cuối cùng đã nhận ra Dụ Hành không còn muốn liên quan gì đến mình nữa, tự sinh ra phản ứng kích ứng.
Châu Duy Khinh mơ màng ngủ một giấc, hắn nghĩ tối nay chắc sẽ mơ thấy Dụ Hành, vì ban ngày đã nghĩ đến anh ba lần rồi. Nhưng trong giấc mơ chẳng có gì hết, chỉ có một dòng sông êm ả, có vài khúc gỗ nổi không biết từ đâu trôi tới, sắc trời xám xịt, không một bóng người qua lại.
Ngày hôm sau Châu Duy Khinh mang bệnh đi làm, mặc dù loại cảm cúm này không lây, nhưng hắn vẫn có trách nhiệm đeo khẩu trang suốt buổi làm việc.
Nhiệm vụ lần này phải viết một bản tình ca, hắn đang gặp chút bế tắc. Hắn rất ít khi viết loại nhạc này, dù đây là chủ đề phổ biến nhất. Châu Duy Khinh khó cảm nhận được tình yêu từ các bài tình ca khác, cũng khó biểu đạt tình yêu trong tác phẩm của mình.
Quá trình khá khó khăn, nhưng may nhờ kinh nghiệm tích lũy nhiều năm, xem sáng tác như làm bài tập nên không quá đau khổ. Mỏi mòn một ngày một đêm, cuối cùng mới nộp được bản demo. Vì kỳ này chủ đề là hôn lễ, Châu Duy Khinh cố dùng giai điệu thật nhẹ nhàng và dịu êm.
Lý Kiến Quốc nghe xong rất hài lòng: "Quả đúng là người đang yêu, ngọt ngào thật đấy!"
Châu Duy Khinh khẽ cười, không nói gì.
"À đúng rồi Duy Khinh, quanh đây có một khách sạn suối nước nóng rất nổi tiếng, tiệc mừng tối nay chúng ta tổ chức ở đó, sẽ ăn món Nhật, ở đây kinh tế kém phát triển, có thể sẽ không đúng vị chuẩn, nhưng hoàn cảnh xung quanh khá tốt, suối nước nóng cũng thoải mái, cậu không phản đối đâu, đúng không?" Lý Kiến Quốc hỏi.
Tuy rằng không thích những dịp như vậy nhưng tiệc mừng công không thể từ chối, Châu Duy Khinh đành đáp: "Tôi sao cũng được, các anh sắp xếp đi."
Lý Kiến Quốc cười rất lố: "Xong việc phải nghỉ ngơi cho tốt, tôi đã sắp xếp cho cậu phòng tốt nhất, biết đâu còn có vui vẻ bất ngờ!"
Cảm cúm của Châu Duy Khinh vẫn chưa khỏi hẳn, món Nhật ăn tạm được, hắn chỉ gắp hai miếng cá hồi áp chảo rồi thôi không động đũa nữa, rượu chỉ nhấp vài hớp khi mọi người mời.
Mỗi lần tổ chức tiệc mừng của chương trình đều cực kỳ phô trương. Rõ ràng cũng chỉ là công việc giống mọi khi, nhưng các diễn viên lúc phát biểu đều nghẹn ngào như sắp khóc. Đợi mãi mới gần tan tiệc, Châu Duy Khinh nhân cơ hội kéo Liêu Chiêu: "Tối nay về luôn được không?"
"Tôi đoán cậu sẽ hỏi mà, đừng có mơ, không có cửa đâu, sân bay nhỏ này mỗi ngày chỉ bay có hai chuyến," Liêu Chiêu trả lời, "cậu cứ yên tâm ở lại đây đi."
Đến lúc tiệc thật sự kết thúc, đầu Châu Duy Khinh có hơi đau, không biết là triệu chứng cảm cúm hay do mấy tiếng này bị khói thuốc vây quanh.
Mấy hậu bối đồng nghiệp đưa hắn ra cửa thang máy, đang định gọi Tiểu Phương lấy thẻ phòng thì bỗng nghe tiếng Lý Kiến Quốc vang dội sau lưng: "Duy Khinh, đợi một chút!"
Châu Duy Khinh nghe tiếng gọi quay đầu, đột nhiên sửng sốt.
Người đứng bên cạnh Lý Kiến Quốc chính là Dụ Hành.
Dụ Hành nhìn không giống cố tình chải chuốt gì, chỉ mặc áo sơ mi trắng, tóc không chải gọn, buông mềm rũ xuống, trong tay còn cầm cặp laptop. Dù trên mặt có nụ cười, nhưng dựa vào kinh nghiệm lâu năm, Châu Duy Khinh cảm nhận được anh đã cạn kiệt hết kiên nhẫn.
Nhưng rõ ràng Lý Kiến Quốc không nhận ra, anh ta mặt mũi đỏ bừng, khi nói còn hơi nồng mùi rượu: "Xem này Duy Khinh, tôi nói với cậu có vui vẻ bất ngờ mà!"
~~~
Lời tác giả: Quá trình thức tỉnh sẽ đến chậm mà chắc nhé. Cám ơn bình luận của tất cả mọi người.
14. Ánh nhìn
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.