Dòng mã mới gõ được một nửa đã bị xoá, cứ lặp lại vài lần như thế, cuối cùng Dụ Hành quyết định dừng hẳn công việc đang làm dở.
Hai hôm trước lúc ở quán ăn Nhật, anh không thể cho Trần Nhiên một câu trả lời chắc chắn. Chỉ nói rằng sẽ nghĩ cách, còn Trần Nhiên cũng rất khách sáo, bảo nếu khó quá thì đừng miễn cưỡng.
Nhưng có cách nào đâu? Người anh quen biết chỉ có Tiểu Phương với Liêu Chiêu. Tiểu Phương thì không thân, lại chẳng có tiếng nói, còn liên hệ với Liêu Chiêu... cũng chẳng khác gì liên hệ Châu Duy Khinh.
Điện thoại đặt trên giá ở góc bàn, bên trong vẫn còn hai tin nhắn anh chưa đọc, đều từ số mới của Châu Duy Khinh. Dụ Hành không mở ra xem, nhưng đã đoán được nội dung đại khái.
Anh bực bội đưa hai tay ôm lấy mặt.
Dụ Hành không muốn gặp Châu Duy Khinh. Anh không biết vì sao đối phương lại trở nên thất thường như vậy, nhưng gặp nhau đồng nghĩa với khả năng cao anh sẽ dao động. Một lần chia tay anh đã cần phải tích góp dũng khí lâu thật lâu, những ngày chật vật khó khăn đó, vừa do dự vừa tự mình suy diễn... anh thực sự không muốn nếm trải những cảm xúc ấy thêm lần nữa.
Hai ngày sau, Dụ Hành xách laptop đến nhà Chu Uyển Nghi. Mấy hôm nay vì để ép buộc bản thân khỏi việc nghĩ ngợi linh tinh, anh cắm đầu tập trung vào làm việc. Chỉ trong mấy ngày đã chỉnh xong phần khung của hệ thống quản lý. Vì phần này cần hướng dẫn thao tác trực tiếp, nên anh và Chu Uyển Nghi hẹn gặp tại nhà cô.
Chu Uyển Nghi sống trong một khu dân cư hơi xa trung tâm, một căn hộ ba phòng phổ biến. Vừa bước vào, Dụ Hành đã thấy một con chó lông vàng ngoan ngoãn nằm ườn trước cửa.
"Bì Nhị Tổ, tránh ra cho khách vào." Chu Uyển Nghi khoác một chiếc tạp dề bên ngoài, trong tay còn bưng hai ly sinh tố.
Con chó lông vàng này tuy trông ngoan ngoãn nhưng thực ra chẳng nghe lời chút nào, cứ nằm yên không nhúc nhích. Cuối cùng Dụ Hành chỉ đành nhón chân bước ngang qua nó.
Trong nhà được bày biện y chang kiểu căn hộ mẫu trong tờ quảng cáo rao bán, chắc là mua luôn dạng căn hộ đã hoàn thiện sẵn. Chỉ có một góc phòng khách được biến thành khu chứa đồ, chất một đống hộp cao như ngọn núi nhỏ.
"Ngồi thoải mái đi." Chu Uyển Nghi đưa cho anh một ly rồi cởi tạp dề.
Dụ Hành uống một hớp, không ngờ vị khá sảng khoái dễ chịu, thuận miệng hỏi: "Sao lại đặt tên nó là Bì Nhị Tổ thế?" Nguồn copy từ TruyenLau.com
"Vì nó chả nghe lời chút nào, dạy gì cũng không học, y như mấy cậu ấm ăn chơi nhà giàu ấy." Chu Uyển Nghi đáp. "Thêm chữ 'Bì' vì hi vọng nó có sức sống nghịch ngợm hơn một chút, tôi chưa thấy con chó nào mà uể oải, không hứng thú với bất cứ thứ gì như nó."
*Tên con chó là Bì Nhị Tổ ( 皮二祖 ), đọc gần giống với Nhị Thế Tổ ( 二世祖 / cậu ấm ăn chơi nhà giàu)
"Có lẽ nó đã nhìn thấu cuộc đời làm chó của nó rồi." Dụ Hành nói.
Chu Uyển Nghi vì câu nói của anh mà bật cười, bỗng hỏi vặn lại: "Vậy hôm nay cậu đến tìm tôi làm gì? Đừng bảo là vì công việc, chúng ta vào thẳng phần chia sẻ tâm sự luôn đi."
Dụ Hành nhướn mày ngạc nhiên: "Sao cô biết tôi có tâm sự?" Website TruyenLau.com
"Thuật đọc tâm," Chu Uyển Nghi đáp, "kỹ năng tự động mở khoá ở tuổi ba mươi."
Dụ Hành uống thêm một hơi lớn, đồ uống có đá khiến lòng anh lạnh theo.
Đọc truyện tại TruyenLau.com
Từ lần trước, anh đã nhận ra rằng mình dễ thành thật hơn khi ngồi trước mặt Chu Uyển Nghi. Do dự vài giây rồi anh hỏi: "Nếu một người từng ngã đau một lần vậy mà vẫn không rút ra được bài học, có phải ngu ngốc lắm không?"
"Rất ngu ngốc," Chu Uyển Nghi gật đầu, "nhưng hầu hết con người ta đều dành cả đời này để làm những chuyện ngu ngốc."
Dụ Hành không trả lời ngay, nên cô lại nói thêm: "Nỗi phiền não của cậu chính là... Châu Duy Khinh vẫn còn cố liên lạc với cậu, còn cậu thì vẫn không thể hoàn toàn chấm dứt hết hi vọng, đúng không?"
"Làm sao cô biết?" Dụ Hành bất ngờ. Rồi anh nghĩ ra một khả năng khác: "Năm đó lúc hai người chia tay... anh ấy cũng từng đi tìm cô?"
"Đã bảo là thuật đọc tâm mà." Chu Uyển Nghi nhếch khóe môi. "Chuyện đó sao có thể, năm đó tôi nói chia tay xong là chúng tôi không thèm nói thêm một chữ nào. Chẳng hề giống như chia tay người yêu, mà càng giống một đội ngũ hợp tác xong thì giải tán hơn."
"Nhưng anh ấy từng viết bài hát cho cô mà?"
"Bài hát? Hát hò gì cơ?" Chu Uyển Nghi khó hiểu, nghĩ ngợi một chút rồi dường như nhớ ra: "À, cậu nói bài hát có mấy câu lảm nhảm gì đó... gỗ với sông gì đấy à."
Dụ Hành gật đầu, anh vẫn nhớ rõ như in bốn câu hát ấy. "Ái tình như khóc như kể, nhưng sau cùng cũng chỉ là một dòng sông".
"Tôi làm gì xứng để anh ấy viết bài hát cho chứ?" Chu Uyển Nghi nói. "Bài đó anh ấy viết cho chính bản thân mình."
Chu Uyển Nghi bỗng đứng lên, đuổi Bì Nhị Tổ ra ban công nhỏ, tiện tay lấy bao thuốc lá ở bàn ăn, rút ra một điếu rồi châm lên.
"Anh ấy từng nói với cậu bao giờ chưa? Lúc tôi hẹn hò với anh ấy, lý do duy nhất là bởi vì tôi muốn tìm một anh bạn trai chơi trong ban nhạc. Mà trong số những người tôi gặp, Châu Duy Khinh là người đẹp trai nhất. Tôi tỏ tình với anh ấy khi gặp nhau tổng cộng chưa đến năm lần."
"Anh ấy có kể qua." Dụ Hành đáp.
"Ừm." Chu Uyển Nghi gật đầu, "lúc mới quen hai tuần đầu tiên, mọi thứ đều rất vui vẻ. Tính tình Châu Duy Khinh thật ra dễ chịu ngoài dự đoán, rất phối hợp với tôi, tôi muốn làm gì anh ấy cũng chiều theo. Cho đến khi tôi bắt đầu thấy anh ấy rất tốt và muốn có nhiều hơn một chút, thì mới nhận ra những gì tôi đang có đã là toàn bộ rồi."
"Cho nên cô từng nói với tôi, Châu Duy Khinh sẽ không yêu tôi." Dụ Hành nói.
"Nhưng cậu khác biệt với tôi, Dụ Hành." Chu Uyển Nghi đưa bàn tay không cầm thuốc lên nhẹ nhàng đặt lên đường viền quai hàm của anh, anh không né tránh. "Cậu can đảm hơn tôi nhiều. Tôi thấy đủ thì đã dừng, còn cậu bất chấp 'được ăn cả ngã về không'."
Dụ Hành bật cười, tự giễu: "Tôi chỉ là đã lỡ đặt quá nhiều vào ván cược ấy mà thôi."
Chu Uyển Nghi đưa tay vuốt cằm Dụ Hành: "Cậu chỉ là một tên cứng đầu ngốc nghếch. Nếu đổi ngược là người khác, chắc họ sẽ tìm cách lợi dụng gì đó. Cậu cũng biết anh ấy là loại người gì, cậu ở bên Châu Duy Khinh suốt bao năm qua, cậu muốn gì anh ấy đều chiều theo, trớ trêu thay cậu lại muốn cả trái tim. Nhưng nói thật lòng, nếu ai đó có thể đập thủng được bức tường Nam*, thì chắc chắn phải là người đập mạnh nhất."
*Bức tường Nam 南墙 (trích từ cụm 不撞南墙不回头 / không đụng tường Nam không quay đầu): thường chỉ một trở ngại khó vượt qua, cố chấp đâm đầu vào chỉ chuốt lấy đau khổ.
"Nhưng không phải bức tường nào cũng phá được," Dụ Hành nói, "hơn hết tôi đã chẳng còn muốn đập tường nữa."
"Vậy thì chúc mừng cậu," sau cùng Chu Uyển Nghi cười, vỗ nhẹ lên đầu Dụ Hành, "nếu cần đối tượng mới thì gọi cho tôi nhé, học viện mỹ thuật toàn những 'khúc gỗ' ngoan cố hơn người."
Bì Nhị Tổ nằm im trên ban công, có lẽ đã đói bụng nên không chịu nổi mà cào nhẹ vào cửa kính.
Chu Uyển Nghi để nó vào trong, rồi xuống bếp làm thêm một ly sinh tố. Nhưng ly này Dụ Hành còn chưa uống hết một nửa, thì người đàn ông hôm trước đã quay về, tay xách hai túi đồ lớn.
Dụ Hành vô thức lại thấy ngại ngùng, vừa mở miệng định giải thích thì người đàn ông kia hoàn toàn phớt lờ anh, chỉ nói với Chu Uyển Nghi: "Vợ ơi, chân giò quay lần trước đã bán hết, anh chỉ mua được cổ vịt..."
Ra khỏi nhà Chu Uyển Nghi đã là buổi tối. Dụ Hành không gọi taxi, cứ đi thẳng về phía trước trên con đường trồng đầy cây dương.
Một học sinh trung học vừa chạy vừa đánh bóng rổ nên va vào anh, sau đó cực kỳ lễ phép cúi đầu xin lỗi. Dụ Hành chưa kịp nói "không sao", cậu bé đã ôm quả bóng chạy mất.
Anh mới nhớ hôm nay là thứ sáu, ngày học sinh tan trường về nhà, theo lý sẽ có một cuộc họp tập trung về trình tự lễ cưới vào ngày mai, nhưng đến giờ vẫn chưa nhận được thông báo gì từ Trần Nhiên.
Anh nhắn WeChat cho Trần Nhiên, mất khoảng hai mươi phút mới nhận được hồi âm. Mẹ của Miêu Miêu, tức là dì của cô dâu, đến đài truyền hình muốn gặp Trần Đức Bồi nhưng bị bảo vệ ngăn cản, đứng bên ngoài nóng quá nên cảm nắng phải nhập viện, cả gia đình đều túc trực ở bên chăm sóc, mọi việc ngày mai đành tạm hoãn.
Thực ra Chu Uyển Nghi nói đúng, anh chỉ là một kẻ vừa ngây thơ lại còn ngốc nghếch.
Giữa con người với nhau luôn có tham vọng, có tính toán lợi dụng nhau là điều bình thường, nhưng không có nghĩa anh nhất định phải thỏa hiệp.
Dụ Hành đứng dưới ánh đèn đường, nhìn lên mặt trăng hôm nay không tròn lắm, gọi cho Liêu Chiêu một cú điện thoại.
-
Lúc Châu Duy Khinh thức dậy, mí mắt trái nhảy liên tục, rửa mặt bằng nước lạnh cũng không khá hơn.
Theo trí nhớ lờ mờ, dường như có lời đồn mí mắt nhảy là báo điềm xấu hay may mắn gì đó, nhưng hắn không tin mấy vụ này lắm.
Châu Duy Khinh hiếm khi dậy sớm, toàn thân đều thấy mệt mỏi. Tối qua Liêu Chiêu gọi điện, bảo sáng nay nhất định phải ở nhà đợi cô, nếu không "sẽ hối hận cả đời". Châu Duy Khinh thắc mắc việc gì, Liêu Chiêu không giải thích nhiều, chỉ nói để cô đi điều tra trước.
Giọng cô gấp gáp, trước khi cúp máy còn mắng một câu: "Cái lão già chó chết này!"
Châu Duy Khinh chưa kịp rót cà phê thì chuông cửa reo. Hắn nhớ Liêu Chiêu biết mật mã khóa điện tử, khó hiểu bước ra mở cửa, chợt nhìn thấy Phương Thụ An đứng bên ngoài.
"Cậu đến làm gì?" Châu Duy Khinh càng ngạc nhiên.
Phương Thụ An mỉm cười: "Hành lý anh gửi cho tôi lần trước, thiếu mất một cái áo nên tôi đến đây lấy."
"Áo gì?" Châu Duy Khinh hỏi. "Cậu có thể gọi điện cho tôi."
"Khó miêu tả lắm," Phương Thụ An đáp. "Cho tôi vào tìm đi, chỉ tốn năm phút."
Châu Duy Khinh suy nghĩ rồi nhường đường, tiện tay đưa cậu ta đôi dép. Hắn không đóng cửa lại, cho rằng Phương Thụ An sẽ ra về trong đúng năm phút.
Phương Thụ An nhanh chóng tìm thấy món đồ cần tìm, một chiếc áo không rõ là áo thun hay áo gile len, có màu xanh bóng, đúng là khá khó miêu tả, trước đó Tiểu Phương đã tiện tay vứt nó ra ban công.
Phương Thụ An cầm lấy chiếc áo, tự nhiên ngồi xuống góc sofa, ngẩng đầu hỏi: "Lần trước điều anh nói trong video phỏng vấn, là lời thật lòng chứ?"
Châu Duy Khinh nhíu mày: "Việc này liên quan gì đến cậu?"
Phương Thụ An thở nhẹ, nói tiếp: "Ban đầu chương trình 'Ghi Chép Thanh Ảnh' không mời tôi nhưng tôi mặt dày tự đề xuất mình, anh có biết tại sao không?"
Châu Duy Khinh hỏi: "Việc đó thì liên quan gì đến tôi?"
Phương Thụ An bỗng đứng dậy, ném chiếc áo xanh lên bàn, tiến đến trước mặt Châu Duy Khinh. Hắn lùi lại hai bước, lưng chạm vào tủ giày.
"Tôi không tin những gì anh nói," Phương Thụ An khá bình tĩnh, "từ khi tôi quen biết anh, chuyện giữa hai người ra sao tôi luôn biết rõ. Tôi cũng xem như một trong những người hiểu được anh. Trong mắt anh, chứa đựng âm nhạc thôi đã vô cùng nhỏ bé rồi, đối với con người thì lại càng khắt khe hơn, tôi không nghĩ anh sẽ yêu một người bình thường."
Châu Duy Khinh im lặng, lông mi cụp xuống, như đang suy nghĩ điều gì.
Phương Thụ An có vẻ thấy mình đi đúng hướng, tiếp tục ép hỏi: "Nếu anh có nỗi khổ riêng nào..."
"Ra là không chỉ mình em ấy cảm nhận như vậy." Châu Duy Khinh đột ngột nói.
"Cái gì?" Phương Thụ An ngơ ngẩn chưa hiểu được.
"Tôi cứ tưởng trước giờ chúng tôi như vậy là bình thường," Châu Duy Khinh như tự lẩm bẩm, "ra là mọi người đều nghĩ tôi không yêu em ấy."
Khoảng ba giây sau, Phương Thụ An mới nhận ra được hắn nói cái gì. Cậu ta hơi tức giận, tiến thêm một bước: "Anh có biết anh đang..."
Châu Duy Khinh giơ tay chống vai đối phương, ra dấu cậu ta đừng tiến thêm bước nào.
Phương Thụ An không chịu lùi ra sau, hai người giằng co căng thẳng. Không ai nhận ra được, tiếng bước chân nhẹ nhàng đã dừng cách đó năm mét.
"Xin lỗi," giọng Dụ Hành chen vào giữa bầu không khí đông cứng, "hình như tôi làm phiền hai người rồi."
Trước khi Châu Duy Khinh kịp phản ứng, Dụ Hành đã rất nhanh quay người rời đi.
Châu Duy Khinh chưa từng cảm thấy hoảng loạn đến nhường này, hắn mặc kệ tất cả mọi thứ, lấy tay đẩy Phương Thụ An ra, bước chân gấp gáp đuổi theo.
Dụ Hành đi rất nhanh, chỉ một phút đã gần tới cổng Tây, Châu Duy Khinh cuối cùng chặn kịp anh ở cạnh bảng thông báo.
Hắn đưa tay giữ chặt tay Dụ Hành: "Em đừng nóng vội, chuyện không phải như em nghĩ đâu."
Dụ Hành cố gắng giãy ra, nhưng không thoát khỏi được, chỉ đành nói thẳng: "Tôi không vội, anh cũng không cần phải giải thích. Đây là nhà của anh, anh mời ai đến đều là quyền tự do của anh."
Đối phương giãy giụa khá mạnh, Châu Duy Khinh chỉ còn cách đè tay lên vai Dụ Hành: "Cậu ta không phải đến tìm tôi."
Dụ Hành thấy buồn cười: "Cậu ta đến nhà của anh, không phải tìm anh chẳng lẽ đến tìm tôi sao?"
Châu Duy Khinh hiếm khi thấy phiền lòng thế này, giọng không kiềm được mà cao hơn vài nốt: "Em có thể đừng lúc nào cũng vội kết luận như thế không, tôi đã sớm nói rõ rồi, giữa tôi và cậu ta chẳng có gì xảy ra cả!"
Giọng Dụ Hành cũng lớn dần: "Vậy các anh có thể thống nhất lời nói một lần không, dường như cậu ta không cho rằng như thế đâu!"
"Cậu ta đến tìm em?" Châu Duy Khinh nhíu mày, "Sao tôi không nghe em nhắc tới bao giờ?"
"Vì anh chưa bao giờ hỏi!" Dụ Hành đáp.
Bên cạnh có vài người của khu dân cư đi ngang qua, đang đi về phía họ.
"Em bình tĩnh trước đã nào," Châu Duy Khinh đã hạ giọng xuống, nhưng vẫn không thật sự yên tâm, "giữa tôi và cậu ta chỉ có quan hệ công việc thôi, em chẳng lẽ không biết hay sao?"
"Phải rồi, cái gì cũng đều là công việc, công việc nghệ thuật vĩ đại của các anh!" Dụ Hành chẳng quan tâm gì nữa: "Vì là công việc nên cậu ta bảo tôi đợi thì tôi phải đợi, vì là công việc nên các anh làm gì cũng là chính đáng, vì tôi không hiểu được thứ âm nhạc chết tiệt của mấy người nên không đủ tư cách để biết, không đủ tư cách tham gia, không đủ tư cách để làm phiền, vậy đã được chưa? Giờ có thể buông ra để tôi đi chưa?"
Dụ Hành cũng không hiểu sao hôm nay mình thất thường đến vậy, có lẽ vì vừa xấu hổ vừa tức giận. Mấy ngày nay, vì Châu Duy Khinh mà anh cứ dao động mãi, phân vân có nên bước tiếp hay không, nhưng khi mở cửa ra lại thấy được cảnh tượng như thế, anh cảm thấy như mình tự chuốc lấy nhục.
Anh thấy Châu Duy Khinh bước tới gần, cơ bắp tự động căng cứng, nhưng đối phương chỉ dùng hai tay chống lên vai anh, ánh mắt trầm tĩnh, dõi theo nhìn anh không chớp mắt, hơi thở còn vội vã dồn dập.
Một lúc lâu, Châu Duy Khinh mở lời, giọng đã trầm xuống: "Xin lỗi em, vì trước đây tôi đã không để tâm đến những việc này."
Dụ Hành không đáp.
"Tôi vừa nãy nóng vội quá, tôi sợ em hiểu lầm," Châu Duy Khinh tiếp tục, "nhưng sự việc thật sự không phải như em nghĩ."
"Tôi không nghĩ gì hết." Dụ Hành nói.
Tư thế hai người hơi lạ, may mà mấy cư dân kia không đi gần mà rẽ sang hướng khác, nên tạm thời không ai chú ý.
Châu Duy Khinh thử ôm Dụ Hành vào lòng, nhưng anh vẫn căng cứng người không chịu nhượng bộ.
Khoảng một lúc sau, Châu Duy Khinh nghe thấy Dụ Hành khẽ cười một tiếng: "Châu Duy Khinh, ra là chúng ta vẫn còn cãi nhau được nhỉ?"
26. Ngọt ngào và đau khổ
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.