Chiếc xe chạy một vòng trước cổng khu chung cư, tài xế quay đầu hỏi: "Cần tôi lái vào trong không? Có thể phải báo với bên bảo vệ."
Dụ Hành như vừa bừng tỉnh: "Không cần đâu, phiền anh rẽ trái vòng xe sang cổng Tây."
Cách mấy tháng Dụ Hành lại nhìn thấy cánh cổng quen thuộc này. Lúc rời đi thì mới qua Tết Âm Lịch, những món trang trí mừng năm mới vẫn chưa tháo xuống. Còn bây giờ đang giữa mùa hè, chẳng có món đồ nào được treo, nhưng xung quanh cỏ mọc xanh mướt được cắt tỉa gọn gàng.
Dụ Hành vỗ vào người Châu Duy Khinh: "Tỉnh dậy nào, về đến nhà rồi."
Không có phản ứng.
May mà anh đã quen cách đối phó, anh đưa tay luồn vào tóc đối phương dùng sức bóp mạnh lấy vành tai. Châu Duy Khinh cuối cùng mở mắt ra một khe nhỏ.
Hắn lại nhìn anh y như lúc mới gặp khi nãy, im lặng mà vô cùng chăm chú.
Dụ Hành từng rất thích ánh mắt hơi trầm nặng ấy, bởi phần lớn thời gian mắt Châu Duy Khinh trông rất lơ đãng. Vậy nên lúc hắn nhìn ai đó chăm chú, người ta sẽ có ảo giác rằng bản thân mình rất quan trọng.
Nhưng bây giờ Dụ Hành chẳng có tâm trạng để nhìn lại, anh chỉ lôi người từ ghế sau ra giống như đang khiêng hành lý.
Kế hoạch ban đầu của anh là vứt hắn ngay trước cổng rồi đi luôn, tốt nhất có thể xin tài xế cho đi nhờ xe. Nhưng Châu Duy Khinh say còn nặng hơn anh tưởng, chân vừa chạm đất đã suýt ngã.
Bảo vệ trực cổng vẫn nhìn sang đây với vẻ ngập ngừng. Nghĩ tới cái mặt nổi tiếng của Châu Duy Khinh, Dụ Hành cuối cùng cố giữ chút lòng nhân đạo, đỡ hắn đi vào trong.
"Má nó, rõ ràng không có mấy cân thịt mà sao nặng thế." Dụ Hành nghiến răng, vừa dìu vừa kéo con ma men này. "Xương anh đúc bằng bê tông đấy à?"
Vất vả lắm mới tới được cửa, trước cửa chất mấy kiện hàng cỡ vừa, Dụ Hành dùng chân đẩy sang một bên.
"Mật mã." Anh thuận tiện đá nhẹ vào bắp chân Châu Duy Khinh.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Nhờ cơn đau nhỏ, hắn tỉnh táo hơn chút nhưng vẫn mơ hồ: "...Mật mã gì?"
Dụ Hành không để ý đến hắn, anh đưa tay nhập dãy sáu số, nhưng hệ thống báo sai mật mã.
Anh hơi ngây người nhưng rồi lập tức tỉnh táo. Anh nắm lấy ngón cái của Châu Duy Khinh, ấn vào thiết bị nhận dạng vân tay, nửa giây sau đèn xanh bật lên, cửa mở.
Dụ Hành cố sức kéo lê người vào, lúc ném xuống sofa có hơi mạnh tay, khiến Châu Duy Khinh bị va đến mức ho khan.
"Cảnh cáo anh đừng cố làm bộ tội nghiệp," Dụ Hành nói. "Hiện giờ tôi chẳng có lý do gì để hầu hạ anh đâu."
Website TruyenLau.com
Đáp lại anh chỉ là tiếng thở nặng nhọc không đều.
Dụ Hành thở dài, không hiểu mình đang lảm nhảm với một kẻ say làm chi. Lại lần nữa giữ tinh thần nhân đạo, anh bước đến nới lỏng cổ áo cho hắn, rồi vào bếp rót một ly mật ong ấm.
Nhìn thoáng qua, hình như căn nhà chẳng thay đổi gì. Gói gia vị nấu canh tương Hàn anh dùng dở lần trước vẫn còn nằm đó. TruyenLau
Nhưng đến khi anh quay ra, lại thấy trước cửa phòng chứa đồ chất mấy cái vali, chính là những chiếc anh đã nhìn thấy vào hôm chuyển nhà. Lúc ấy Châu Duy Khinh thản nhiên nói: "Đó là đồ Phương Thụ An để quên, tối nay bên Thuận Phong sẽ đến lấy."
Vậy mà mấy tháng trôi qua, đừng nói gửi đi, chốt khóa vali còn bị mở ra, tem hành lý cũng bị bóc, trên đó còn vắt thêm một chiếc áo khoác, Dụ Hành nhớ rõ, đó là cái áo Phương Thụ An mặc trong tấm hình Châu Duy Khinh đăng lên Ins.
Đột nhiên anh nhớ đến những thùng hàng dưới đất khi nãy, lúc lướt mắt qua tờ vận đơn có nhìn thấy trên đó ghi rõ ràng: "Nồi điện đa năng", mà Châu Duy Khinh thì chưa bao giờ bước chân vào bếp.
Bao nhiêu dấu hiệu gom lại chỉ dẫn đến một suy đoán duy nhất, trong mấy tháng anh rời đi, Phương Thụ An đã là khách quen của căn nhà này. Còn là với thân phận gì thì anh không biết.
Dụ Hành bưng cốc mật ong quay lại phòng khách, bỗng cảm thấy như bị xì hết khí. Bao nhiêu bực bội, tích tụ, khổ sở vừa rồi đều tan đi, chỉ còn lại sự bất lực đến trống rỗng.
Có lẽ do khi nãy bị đè khó thở nên Châu Duy Khinh trở mình nằm ngửa trên sofa. Hắn cao một mét tám lăm, chiều dài sofa chứa không nổi, đầu gối gác lên tay vịn, hai bắp chân lơ lửng ở ngoài.
Dụ Hành đá nhẹ đầu gối phải của hắn: "Dậy uống nước đi! Tôi phải về đây."
Không may đá trúng dây chằng ở chân, bắp chân phải hắn bật lên một cái trông rất ngớ ngẩn buồn cười. Cú đá đó làm chiếc áo khoác trên người bị hất ngược, vì túi áo nông nên thứ gì để trong túi đều lăn hết xuống đất.
Bao thuốc lá, một cây bút bi, một chiếc USB, và một chiếc nhẫn.
Châu Duy Khinh say quá chẳng phản ứng trước tiếng đồ rơi. Nhưng Dụ Hành thì chết lặng nhìn chiếc nhẫn đến ngốc nghếch.
Nhẫn nam bản to, vàng hồng, nạm kim cương cắt giác, khoảng hai cara.
Quãng thời gian gần đây, dù đã nhắc nhở bản thân nhiều lần là không được phép nhớ về chuyện cũ. Nhưng theo bản năng, ký ức vẫn cứng đầu cuồn cuộn bao phủ lấy anh.
Họ suýt đã có một cặp nhẫn đôi. Hoặc nói đúng hơn, họ từng suýt kết hôn.
Khi đó họ vừa vượt qua giai đoạn khó khăn, không còn phải chen chúc sống ở tầng hầm, cũng có người tìm đến mời Châu Duy Khinh hợp tác. Cuối năm Dụ Hành nhận được tháng lương thứ mười bốn, cảm giác như trút được gánh nặng, vừa nhẹ nhõm vừa xúc động. Anh kéo Châu Duy Khinh đi làm visa, dùng hết ngày nghỉ phép năm để sang Hà Lan.
Điểm đến cũng là tùy tiện chọn bừa, chỉ vì Châu Duy Khinh vừa xem xong phim tài liệu về một ca sĩ huyền thoại Hà Lan, thuận miệng nói nếu đi du lịch thật thì đi chỗ này cũng được.
Không ai làm lịch trình, họ cứ đi lang thang mỗi ngày, dựa vào chút tiếng anh cấp bốn của Dụ Hành để xoay xở nói chuyện với dân bản xứ. Ngày thứ ba, họ đến quảng trường Leidseplein*, tình cờ gặp một màn cầu hôn, một cô gái cầu hôn một cô gái khác.
*Leidseplein : một quảng trường ở trung tâm Amsterdam, Hà Lan.
Dụ Hành lúc đó như bừng tỉnh, Hà Lan cho phép kết hôn đồng tính.
Trong tiếng reo hò rộn rã giữa quảng trường, trong tiếng nhạc ngẫu hứng từ dàn nhạc mừng cặp đôi mới đính hôn, Dụ Hành ngẩn ngơ hỏi: "Hay chúng ta đi đăng ký kết hôn nhé?"
Cô gái kia sau khi cầu hôn thành công đã ôm chặt người yêu mình đầy xúc động. Khi Dụ Hành gần như tưởng mình sẽ không nhận được câu trả lời, anh nghe Châu Duy Khinh đáp: "Được."
Giờ nghĩ lại, không rõ khi ấy hắn thuận miệng đồng ý là có tâm trạng như thế nào.
Nhưng Dụ Hành năm đó trong lòng chỉ có khát khao mù quáng, anh kích động cả đêm chọn nhẫn, tìm kiểu dáng, màu sắc, kích cỡ, xem cửa hàng nào ở Amsterdam có hàng. Rồi bị giá tiền dội một gáo nước lạnh, cuối cùng đành phải chọn mẫu vừa túi tiền nhất.
Ngày hôm sau khi anh hưng phấn đi lấy nhẫn, nhân viên bán hàng lại tốt bụng nhắc nhở: nếu muốn đăng ký kết hôn, phải xin phép trước. Thời gian xem xét là hai tuần đến ba mươi ngày, vượt xa thời hạn visa của họ.
Cảm giác như vừa bị đánh tỉnh khỏi giấc chiêm bao, trong khoảnh khắc chưa kịp phản ứng, anh đứng sững mất mấy giây, còn Châu Duy Khinh thì thản nhiên: "Vậy thôi đừng làm nữa, chúng ta vốn đi chơi mà."
Cuối cùng, họ không đăng ký được, đơn mua nhẫn cũng bị hủy. Về nước rồi, không ai nhắc lại chuyện kết hôn và chẳng ai nhắc đến việc mua nhẫn nữa.
Vậy mà bây giờ Châu Duy Khinh lại có một chiếc nhẫn, dẫu nó đã chẳng còn liên quan gì đến Dụ Hành.
Anh vô thức lùi lại sau hai bước, va vào một cái kệ gỗ, đó là một trong số ít đồ trang trí Châu Duy Khinh đặt trong phòng khách. Nó mô phỏng theo thân cây cong, các khay đỡ xen kẽ như cành, đỡ mười mấy đĩa nhạc vinyl*.
*Đĩa vinyl (đĩa than)
Tầng cao nhất đổ sập xuống cùng giá đỡ, một chiếc đĩa rơi cạnh mép, lập tức nứt đôi vỡ thành hai mảnh.
Tiếng động đó cuối cùng cũng khiến Châu Duy Khinh tỉnh lại. Hắn chật vật cố nâng đầu khỏi sofa: "Dụ Hành? Em làm sao vậy?"
"Tôi không sao nhưng hình như nó xong đời rồi." Dụ Hành ngồi xuống nhặt mảnh đĩa, mép sắc cắt vào tay một chút nhưng anh không hề thấy đau.
"Xin lỗi, tôi lỡ đụng phải, cái đĩa này coi như hỏng mất rồi. Làm sao giờ, có cần tôi bồi thường tiền không?"
Châu Duy Khinh nhíu mày, như phải nghĩ một lúc mới hiểu chuyện gì, sau hồi lâu mới nói: "Em đâu chỉ làm vỡ mỗi một cái này."
Việc sắp xếp đồ đạc của hắn luôn rất tùy hứng. Máy móc đắt tiền, đĩa vinyl đều đặt lung tung. Dụ Hành từng làm rơi vài lần, lâu thật lâu sau mới học được cách cẩn thận.
Anh nắm chặt mảnh vỡ trong tay: "Vậy tính sao đây? Tôi gom hết tính tổng một lần? Trả theo gói có giảm giá không?"
"Không phải ý đó." Châu Duy Khinh nói: "Em để xuống đi."
Rồi hắn bổ sung: "Tôi sao có thể bắt em bồi thường."
"Đừng như vậy, lần trước chẳng phải tính toán sòng phẳng xong hết rồi sao? Ít nhất cái này phải tính riêng rõ ràng chứ." Dụ Hành đặt mảnh vỡ lại lên kệ. "Hy vọng nó không đắt, vì giờ tôi đã không..."
Anh đột nhiên im lặng.
Châu Duy Khinh như tỉnh rượu thêm chút: "Không cái gì?"
"Không có gì." Dụ Hành nói.
Anh cúi xuống nhặt một tấm thẻ nhỏ bằng ngón tay cái, là những tấm bảng vàng đặt trước từng đĩa, khắc tên album và nghệ sĩ.
Chữ trên đó không phải tiếng anh, anh chưa từng nhìn thấy qua. Anh bật cười rất nhẹ: "Anh không nói thì tôi còn chẳng đọc nổi tên."
"Dụ Hành, đừng để ý mấy thứ đó nữa." Châu Duy Khinh cố chống khuỷu tay ngồi dậy. "Em lại đây trước đi."
Nhưng Dụ Hành không làm theo lời hắn. Anh chỉ đặt thẻ lại lên kệ, rồi quay ra thay giày: "Tôi đi trước, giá đĩa bao nhiêu tiền nhờ Liêu Chiêu báo cho tôi."
Anh mở cửa bước ra, từ sau lưng giọng Châu Duy Khinh bỗng lớn hơn: "Dụ Hành!"
Dụ Hành quay đầu, một chân đã bước qua ngạch cửa: "À đúng rồi. Lần sau gặp tình huống như vậy, nhớ nói trước là tôi đi công tác hay bị ốm rồi. Đừng để Tiểu Phương gọi điện tìm tôi nữa."
13. Khoảnh khắc
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.