Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 31: Lý trí và cảm xúc

Dụ Hành đánh rơi ly cà phê trong tay xuống đất, may mà đã uống gần hết nên chỉ còn vài viên đá lăn tán loạn.
Không kịp để ý chuyện đó, anh lập tức mở tin nhắn ra xem. Địa điểm được hiển thị đầy đủ, là thị trấn Hoàng Gia Phố, cách thành phố này hơn ba nghìn cây số.
Châu Duy Khinh đến đó làm gì? Nếu là để tham gia chương trình, Liêu Chiêu chắc chắn phải biết rõ.
Dụ Hành cố tìm manh mối về địa phương hẻo lánh này, nhưng hoàn toàn không có đầu mối nào.
Anh vội vàng gọi cho Châu Duy Khinh, điện thoại vẫn reo, liên tục vọng về từng hồi chuông mà chẳng có ai nghe máy. Dụ Hành gọi lại thêm hai lần nữa, vẫn không có hồi âm.
Cũng may con người ở tuổi trưởng thành rồi, xem như có thêm chút khả năng bình tĩnh khi gặp chuyện. Dụ Hành đẩy hành lý sang một bên, trước tiên sao chép tin nhắn này gửi cho Liêu Chiêu.
Chưa đến mười lăm giây sau, Liêu Chiêu gọi lại cuộc thứ hai: "Cậu ấy đến Hoàng Gia Phố làm gì?"
"Tôi cũng không biết." Giọng Dụ Hành khá vội, cố gắng nói lời ngắn gọn. "Tôi chưa từng nghe anh ấy nhắc tới chỗ này, anh ấy có công việc gì không?"
"Tuần này cậu ấy không có lịch trình." Bên kia dường như đang gấp gáp xuất phát, Dụ Hành nghe thấy tiếng giày cao gót. "Cũng chẳng có hoạt động nào lại tổ chức ở góc xó xỉnh đó."
"Có nên báo cảnh sát không?" Dụ Hành hỏi.
"Tôi đang xử lý." Liêu Chiêu đáp rất nhanh, sau đó nhấn mạnh thêm: "Nếu cậu ấy liên lạc với cậu, nhất định phải báo cho tôi ngay."
Cúp máy xong, Dụ Hành cầm điện thoại đứng cạnh băng chuyền hành lý. Phía trước năm mươi mét là cửa lên máy bay, nhìn qua có thể thấy chiếc máy bay đang nối với ống lồng.
Não anh như ngừng hoạt động, anh chưa bao giờ nghĩ đến khả năng Châu Duy Khinh sẽ gặp chuyện.
Phải bình tĩnh, phải lý trí phân tích tình huống, Dụ Hành tự nhủ thầm.
Nửa năm trước anh từng xem một báo cáo phân tích dữ liệu, hầu hết cuộc gọi đến số liên hệ khẩn cấp đều do bấm nhầm.
Theo thông tin vừa tra cứu, khu vực Hoàng Gia Phố địa hình bằng phẳng, không nằm trong vành đai có rung chấn, không có nguy cơ xảy ra thiên tai như sạt lở hay động đất.
Liêu Chiêu đang xử lý mọi chuyện, liên hệ cảnh sát địa phương hay cử người đến nơi đó đều nhanh hơn anh.
Chuyện này chẳng liên quan gì đến anh, nếu Châu Duy Khinh đến đó vì lí do riêng tư thì việc anh xen vào càng thêm khó xử...
Dòng suy nghĩ mạch lạc trong đầu Dụ Hành không ngừng mở rộng, rất nhanh anh tìm được phương án tối ưu, anh nên thực hiện đúng lịch trình của mình, vì đến đó cũng chẳng giúp được gì.
Nhưng cứ mỗi lần muốn bước về phía trước, một nỗi hoảng loạn và đau xót không biết từ đâu lại ập tới dữ dội. Nguồn copy từ TruyenLau.com
Một cảm xúc không có logic, không có nguyên do bao trùm lấy anh, một giọng nói nhẹ bẫng lại đâm xuyên đến tận đáy lòng anh: "rõ ràng mày biết nên chọn lựa thế nào mà."
Trái tim và tâm trí Dụ Hành rối bời.
Đọc truyện tại TruyenLau.com Con người thì phải làm cách nào, để dùng lý trí thuyết phục cảm xúc của chính mình đây?
Nửa tiếng sau Dụ Hành tự buông xuôi hết thảy, xuất hiện ở quầy hãng bay mua một vé mới ngay tại chỗ.
Sân bay gần Hoàng Gia Phố nhất cũng cách tám mươi cây số. Nghĩa là sau khi đáp xuống, còn mất rất nhiều thời gian để tới được vị trí cụ thể.
Dụ Hành cảm thấy mình đúng là điên rồi.
TruyenLau.com Anh cố giữ bình tĩnh để tìm đường đi nhanh nhất, nhưng nhịp tim cứ mãi tăng tốc không ngừng lại được.
"Con mẹ nó, tốt nhất là anh không xảy ra chuyện gì." Dụ Hành lẩm bẩm.
Nơi đáp xuống là sân bay tồi tàn nhất mà Dụ Hành từng thấy trong gần mười năm qua. Hành lang chật hẹp, bảng chỉ dẫn rối loạn, người thì chen chúc khắp nơi, anh mất rất lâu mới lấy được hành lý.
Điện thoại đã tắt nguồn từ lâu khi ở trên máy bay thao thức, Dụ Hành tìm mãi không thấy chỗ sạc, cuối cùng vòng qua một vòng mới tìm được một quán mì, tạm có nơi sạc để khởi nguồn máy.
Vừa bật nguồn đã có ít nhất bảy tám tin nhắn nhảy ra, trong đó xen lẫn vài tin nhắn quảng bá du lịch địa phương, Dụ Hành còn chưa kịp mở xem thì điện thoại lại rung lên, là Liêu Chiêu gọi đến.
"Dụ Hành à?" Vừa kết nối cô đã hỏi dồn: "Sao điện thoại tắt máy vậy?"
"Hết pin rồi." Dụ Hành nói. "Tình hình thế nào?"
"À... chỉ gọi báo cho cậu một tiếng, đã không sao, mới liên lạc được với Châu Duy Khinh." Liêu Chiêu như vừa trút được gánh nặng, xong mới ngập ngừng hỏi: "Cậu... cậu không bay qua đó đấy chứ?"
Dụ Hành cầm điện thoại, nhìn tấm biển quảng cáo vừa bẩn vừa nát của quán mì, rất lâu sau mới đáp: "Không, sao có thể, anh ấy không sao là tốt rồi."
Nói xong anh vội vàng cúp máy như vừa làm chuyện gì mờ ám.
Tin nhắn vẫn nhảy liên tục trên màn hình, vài cuộc gọi từ số lạ cũng xuất hiện.
Dụ Hành không để ý đến.
Mới nãy vì sạc pin điện thoại nên anh gọi bừa một bát mì, mì mang lên rồi nhưng anh không đụng đũa.
Anh tự nhủ thầm: "Sao mày hèn nhát thế?"
Một tình huống hiểu lầm vô thưởng vô phạt, một đoạn nhạc đệm vẩn vơ chẳng ảnh hưởng đến ai, vậy mà chỉ có mình anh như tên ngốc ngồi ở một nơi xa lạ, bơ vơ không biết phải làm gì tiếp theo, chuyến bay mấy nghìn tệ đi Mỹ thì đã sớm cất cánh.
Rõ ràng mình là người không nên đến đây nhất, rõ ràng đã phân tích rất lý trí cho ra đáp án, cớ sao anh vẫn không nhịn được?
Sợi mì đã nguội lạnh, Dụ Hành một miếng cũng ăn không nổi.
Anh thở dài quét mã thanh toán sau khi điện thoại đã sạc được một nửa. Lấy tay chà xát lên mặt, mỏi mệt thở hắt ra như chấp nhận số phận, đứng dậy kéo hành lý đi ra ngoài.
Vừa chuẩn bị quay lại sân bay, phía sau bỗng có giọng nói quen thuộc vang lên: "Dụ Hành?"
Dụ Hành quay đầu, Châu Duy Khinh đang đứng sau lưng anh, tay trái đút túi còn tay phải cầm điện thoại.
Dụ Hành đột nhiên cảm thấy bản thân trong năm nay đã thật sự trở nên yếu đuối nhiều. Chỉ một khoảnh khắc nhìn thấy Châu Duy Khinh, mắt anh lập tức đỏ lên, mơ hồ cảm giác có gì đó ướt át tràn ra, anh cố hết sức mình đè nén nó đi.
Anh nhìn Châu Duy Khinh từng bước đi đến, trong lòng tựa như bị bỏng cháy bởi vô số cảm xúc: ấm ức, không cam lòng, tức giận, và cả niềm vui thầm sau một hồi sợ hãi bóng gió, điều mà anh không muốn thừa nhận.
"Liêu Chiêu nói với tôi là em không đến đây." Châu Duy Khinh nhẹ nhàng đi đến trước mặt anh, nói rất cẩn thận: "Nhưng tôi nghĩ, nhỡ đâu em lại đến..."
"Mẹ nó, sao anh không nghe điện thoại của tôi?" Dụ Hành nói mà nghiến răng nghiến lợi.
"Màn hình điện thoại bị vỡ rồi."
Châu Duy Khinh lập tức móc từ túi ra chiếc điện thoại khác, là chiếc hắn vẫn thường hay dùng. Màn hình nứt thành nhiều mảnh, hắn chìa ra trước mặt Dụ Hành như đứa trẻ làm sai nóng lòng xin giải thích: "Trên đường bị rơi xong vỡ nát thành thế này, tôi thấy có cuộc gọi đến nhưng không bấm gì được. Lúc ấy không còn cách nào, tôi đành thử bấm đại vài nút khóa màn hình, không ngờ bấm năm lần thì máy tự động gửi báo động cho số liên hệ khẩn cấp."
Dụ Hành hít sâu nhưng cảm giác ấm ức vẫn chưa tan, anh bực bội chửi một câu: "Điện thoại mà mẹ nó anh cũng không biết dùng."
"Xin lỗi em." Châu Duy Khinh lập tức nói.
"Anh đến cái nơi khỉ ho cò gáy này làm gì?" Dụ Hành hỏi.
Châu Duy Khinh có vẻ hơi do dự không trả lời ngay, chỉ đưa tay định lấy hành lý của anh: "Chuyện dài dòng lắm, để trên đường rồi nói được không?"
"Ai nói tôi sẽ đi theo anh?" Dụ Hành kéo hành lý ra phía sau, không cho hắn chạm vào. "Tránh ra, tôi phải về đây."
Châu Duy Khinh phản ứng rất nhanh, bước chân sang phải chặn lại. Hắn vốn đã cao, khung xương cũng to hơn Dụ Hành nhiều, nên đứng chắn hết lối đi trước mặt anh.
"Tôi xin lỗi mà, vừa rồi tôi mượn điện thoại người khác gọi cho em suốt, nhưng em không chịu nghe máy." Giọng Châu Duy Khinh đè xuống cực thấp. "Lát nữa tôi sẽ giải thích hết cho em hiểu, có được không?"
Dụ Hành bị hắn chặn mất tầm nhìn, bực mình đẩy hắn hai cái.
Nhưng Châu Duy Khinh thuận thế nắm lấy cánh tay kéo anh vào lòng mình, Dụ Hành nghe một tiếng rất khẽ: "Xin em luôn đấy."
Dụ Hành không giãy nữa, mà cũng chẳng động đậy.
Rất lâu sau mới nghe Châu Duy Khinh thở dài nói: "Châu Văn mất rồi."
Hắn chợt nhận ra mình nói thiếu, vội bổ sung: "Châu Văn là bố của tôi."
Ở đây không thể đặt xe bằng điện thoại, chỉ có thể đi tìm mấy xe dịch vụ chạy ven đường. Châu Duy Khinh định qua hỏi xe nhưng lo người ta sẽ nhận ra hắn. Ở nơi thế này bị nhận ra có vẻ không tốt lắm, nên hắn cố lục tìm khẩu trang, cuối cùng tìm mãi vẫn không có. Dụ Hành hết kiên nhẫn bực bội chửi nhỏ: "Đứng yên đợi đi."
Rốt cuộc Dụ Hành thuê được một chiếc Jetta trắng, báo giá bốn trăm tệ đưa người về thị trấn.
Châu Duy Khinh ngồi sát về bên trái ở phía sau để ghế lái che đi bớt người, hắn còn đội thêm mũ lưỡi trai. Dụ Hành liếc nhìn một cái, hôm nay trông Châu Duy Khinh so với ngày thường giản dị hơn nhiều, áo thun xám bình dân, quần jean cũ, chân mang đôi dép lê. Ngoại trừ chiều cao, trông chẳng khác gì mấy thanh niên địa phương.
Xe đi trên đường gập ghềnh xóc nảy, Châu Duy Khinh lấy tay phải nắm chặt cánh tay Dụ Hành, như là sợ anh nhảy xuống xe bỏ trốn giữa đường.
"Khoảng hơn một tuần trước, tôi nhận được một cuộc gọi. Là người phụ nữ sống với Châu Văn mấy năm nay, ý chính muốn thông báo Châu Văn đang cấp cứu trong bệnh viện, không trả nổi tiền thuốc men. Bà ấy nhờ ông nội đến tìm tôi, nhưng ông tôi nhất quyết không chịu, bà lén tìm số của tôi trong điện thoại của ông." Châu Duy Khinh giọng thật khẽ nói ngắt quãng. "Tôi chuyển tiền qua cho bọn họ, hai ngày sau bà ấy lại gọi bảo Châu Văn chắc sắp không qua khỏi."
Dụ Hành chỉ lắng nghe và không nói gì cả.
"Tôi vốn tưởng rằng họ tìm tôi là muốn tiền lo hậu sự, nhưng bà ấy năn nỉ tôi đến đây một chuyến. Bọn họ không đăng ký kết hôn, về mặt pháp lý không có quan hệ, làm thủ tục này nọ khá bất tiện, muốn ông nội tôi lớn tuổi đi thay thì càng khó khăn."
"Còn mẹ anh đâu?" Dụ Hành cuối cùng mở miệng.
"Không biết đang ở chùa nào, tôi cách vài tháng mới liên lạc bà ấy một lần." Châu Duy Khinh tuy nhỏ giọng nhưng ngữ điệu bình thản. "Mà cho dù có gọi được, nghe thấy tên Châu Văn chắc bà ấy cũng cúp máy."
Xe chạy qua một cây cầu vào đoạn đường lầy lội hơn, chiếc Jetta vẫn rung lắc chạy về phía trước.
Hôm nay Dụ Hành dậy sớm ra ngoài, lại trải qua đủ chuyện rối ren, thần kinh căng thẳng quá nên giờ mệt mỏi, anh ngáp dài một cái.
"Không thì em dựa vào tôi ngủ một lát đi," Châu Duy Khinh siết nhẹ tay anh, "cũng còn lâu nữa mới đến."
Dụ Hành lắc đầu.
Ngoài cửa sổ xe đi ngang một nhà xưởng bỏ hoang. Anh cảm nhận được Châu Duy Khinh ghé sát đến, kề cận bên tai anh nói: "Dụ Hành, tôi vui lắm."
"Tôi không ôm hy vọng em sẽ tới đây. Liêu Chiêu bảo điện thoại em gọi không được, tôi tưởng em bay sang Mỹ rồi, tôi rất muốn gặp em nên mới nghĩ... biết đâu sẽ có bất ngờ thì sao." Hắn tiếp tục nói: "Không ngờ được vậy mà lại là thật."
Dụ Hành hừ lạnh một cái: "Đó là vì tôi ngu ngốc, à không, là tại tôi bị điên rồi."
"Không phải, là vì em quá tốt đẹp." Châu Duy Khinh phủ nhận ngay. "Cảm ơn em."
Quãng đường sau đó cả hai không nói gì nữa, nhưng bàn tay Châu Duy Khinh vẫn luôn nắm lấy tay anh không rời.
Gần một tiếng sau, chiếc Jetta rốt cuộc vòng vèo rẽ vào một thị trấn nhỏ. Bên đường là những cửa hàng cảm giác như đến từ thế kỷ trước: bán lòng heo, bán vật liệu gỗ...
Rốt cuộc sau khi qua một mảnh đất hoang, xe dừng trước căn nhà hai tầng tự xây, Châu Duy Khinh móc túi đưa bốn trăm tệ cho tài xế.
Dụ Hành vừa bước xuống liền dẫm vào bãi bùn, vội quệt giày sang bên đường.
Châu Duy Khinh đỡ lấy anh phòng ngừa anh bị ngã: "Đây là nhà Châu Văn, tôi không ở chỗ này, chỉ đến báo cho ông nội một tiếng."
Dụ Hành gạt tay hắn ra không cho đỡ.
Châu Duy Khinh không ép, chỉ do dự hỏi: "Em có muốn gặp ông không? Ông luôn nghe tôi nhắc về em."
Trong lòng Dụ Hành có nhiều lời muốn nói, nhưng sau cùng anh chỉ nhíu mày hỏi: "Ông của anh không phản đối chuyện anh ở bên đàn ông à?"
Anh từng nghĩ bố mẹ mình dễ dàng chấp nhận, đã là chuyện hiếm thấy trong số những người lớn tuổi.
"Từ khi Châu Văn bỏ đi, họ đã nhận ra chẳng có quyền quyết định gì với con cái," Châu Duy Khinh cười nhạt, "với tôi lại càng không."
Sau cùng Dụ Hành không vào nhà, Châu Duy Khinh cũng không ép, chỉ dặn anh đứng đợi hơn mười phút.
Lúc đứng chờ, Dụ Hành thấy ở phía Nam căn nhà có đống dây điện bẩn và mấy cái cưa cũ kỹ, ngồi bên cạnh đó là một cậu bé thiếu niên khoảng mười mấy tuổi, tóc vàng hoe, gầy đến trơ xương, nhìn bọn họ từ lúc vừa tới nhưng không nhúc nhích.
Ít phút sau có một người phụ nữ từ trong nhà bước ra, đeo trên người cái tạp dề rách mấy chỗ, quát bảo cậu bé vào nhà.
Dụ Hành bỗng thấy khó tưởng tượng, trong hoàn cảnh nào mới có thể khiến một người đàn ông có thể bỏ vợ con, để tình nguyện sống cuộc sống như thế này?
Không lâu sau Châu Duy Khinh bước ra ngoài, trên tay cầm theo bao ni lông màu đỏ.
"Cái gì vậy?" Dụ Hành hỏi.
"Thuốc chống muỗi." Châu Duy Khinh đáp. "Chỗ này nhiều muỗi."
Dụ Hành chợt nhớ: "Sao anh không nói với Liêu Chiêu chuyện này?"
"Dù gì cũng là chuyện nhà tôi." Châu Duy Khinh nói. "Không cần phải làm phiền chị ấy sắp xếp."
Châu Duy Khinh khi ở nơi này đem đến một cảm giác thật lạ lẫm. Dép lê, áo thun cotton, tiền mặt trong túi và bao ni lông màu đỏ... những thứ vốn dĩ chẳng liên quan đến cuộc sống của hắn, bỗng nhiên lại khiến trông hắn rất đời thường.
Châu Duy Khinh vừa dẫn đường cho anh vừa giải thích: "Tôi chắc còn phải ở đây hai ngày nữa, ngày mai động thổ, ngày kia làm xong hết thủ tục là về."
"Ừm." Dụ Hành đáp.
"Em về cùng tôi nhé," Châu Duy Khinh quay người hỏi: "có được không?"
"Đó là bố của anh," Dụ Hành nói, "đâu phải bố tôi."
Vừa nói xong mấy lời này Dụ Hành liền hối hận, anh nói năng bộc phát không suy nghĩ nên lời nói ra có đôi chút khó nghe, nhưng Châu Duy Khinh không để ý, chỉ im lặng nhìn anh rồi nói: "Coi như em đến giúp đỡ tôi đi Dụ Hành, đây là lần đầu tôi lo hậu sự cho một người."
Dụ Hành không nói gì nữa.
Họ đi chừng mười phút thì tới căn nhà tự xây khác, điều kiện nơi này tốt hơn một chút, tuy nó khá cũ kỹ và chật chội, đồ dùng trong nhà cũng là hàng cũ sử dụng nhiều năm nhưng được dọn dẹp sạch sẽ.
"Nhà này vẫn luôn bỏ trống, tôi nói với người ta cho thuê tạm, giá một trăm rưỡi một ngày." Châu Duy Khinh nói. "Ở chung với bọn họ thì khá bất tiện."
Nhìn quanh nhà đúng là mới tạm thời thu dọn, chỉ phòng chính có trải ga giường, các phòng còn lại trống trơn không có gì hết.
Dụ Hành chưa kịp nhíu mày, Châu Duy Khinh đã tự giác nói: "Tối nay em ngủ phòng này đi, tôi tìm xem có ga giường khác không."
Dụ Hành không bày tỏ ý kiến gì, chỉ không thoái mái nhìn đôi chân dính bùn: "Tôi muốn đi rửa chân."
"Em vào bên trong rửa đi, bên trái nước lạnh, bên phải nước nóng." Châu Duy Khinh chỉ hướng bên cạnh: "Nước nóng lên hơi chậm."
Dụ Hành cởi giày ra, phát hiện mép giày cũng dính đầy bùn: "Giày bị bẩn luôn rồi."
Châu Duy Khinh từ ngăn tủ lấy một đôi dép giống của hắn đang đi: "Em đi tạm cái này trước, giày của em để mai tôi chà cho."
Không biết người trong giới bọn họ nghe thấy chuyện Châu Duy Khinh, muốn dùng đôi tay này đi chà giày sẽ có biểu cảm gì.
Tuy Châu Duy Khinh vốn chỉ thích làm theo ý mình, nhưng chẳng phải người kiểu cách thanh cao. Mấy năm khi hai người còn nghèo khó, việc nhà đều chia nhau làm. Đôi khi vào mùa đông, Dụ Hành sợ tay hắn bị đông cứng không muốn cho hắn chạm vào nước lạnh.
"Thôi." Dụ Hành suy nghĩ vài giây, bây giờ khác xưa nhiều rồi, hiện tại đôi tay này lỡ bị thương gì thì anh không đền nổi. "Giày này cũng chẳng đắt."
Phòng vệ sinh được dọn dẹp khá sạch sẽ sáng sủa, vòi nước mới được đổi nên lực nước mạnh, chỉ có nước nóng thì lên chậm thật, chắc là đường ống dẫn có vấn đề, Dụ Hành chờ gần năm sáu phút nước lạnh mới chuyển dần sang ấm.
Châu Duy Khinh lúc này đi vào rửa hai quả táo mà ông cụ mới đưa ban nãy.
Không gian phòng vệ sinh chật hẹp, hai người dán sát vào nhau, bỗng Dụ Hành thoáng nhớ lại những ngày tháng cũ, như thể mọi chuyện sau đó chưa từng xảy ra.
Sau lưng hơi ngứa nên làm đứt mạch suy nghĩ của anh, lấy tay sờ phía sau mới phát hiện bên xương bả vai có vài nốt đỏ.
"Chết tiệt." Anh bực mình mắng nhỏ.
Châu Duy Khinh để ý thấy: "Em bị muỗi đốt à?"
"Sức chiến đấu của chúng nó mạnh thật đấy." Dụ Hành lại gãi mấy cái nói: "AoE* siêu cao luôn."
*AoE: là viết tắt của Area of Effect, hiệu ứng sát thương diện rộng.
Châu Duy Khinh từ bên ngoài cầm lọ thuốc chống muỗi màu xanh bước vào, nhìn anh một cái rồi cẩn thận hỏi; "Em chỗ đó... có cần tôi giúp em thoa không?"
Dụ Hành nhìn thẳng vào hắn, bỗng dừng động tác đang làm, một lúc sau anh hỏi: "Châu Duy Khinh, anh cần gì phải như thế?"
"Hửm?" Châu Duy Khinh chưa hiểu.
"Anh không thấy mệt sao?" Dụ Hành hỏi. "Anh sợ tôi khó chịu, sợ tôi tức giận, lúc nói chuyện với tôi cũng phải dè dặt, anh ở bên ngoài đâu cần chịu uất ức thế này."
Châu Duy Khinh nghe vậy thì bước lên một bước, ánh mắt sâu thẳm nhìn anh nói: "Tôi đúng là sợ em khó chịu nhưng tôi không thấy mệt mỏi."
Dụ Hành không đáp.
"Em có giận chỗ nào thì cứ việc trút giận, tôi không thấy uất ức gì hết, thật đấy." Châu Duy Khinh mỉm cười, khẽ chạm mu bàn tay vào đầu ngón tay Dụ Hành. "Thật ra lúc trước đôi khi em nổi giận tôi cũng không cảm thấy, tôi chỉ thấy em giống chú sóc chuột nhỏ, rất đáng yêu thôi."
"Chết tiệt." Dụ Hành cảm xúc lẫn lộn chửi ra một câu: "Con mẹ nó, anh mới là sóc chuột ấy, tôi mà là chuột thì cũng là con chuột hùng mạnh."
Châu Duy Khinh ngơ ngác: "Chuột hùng mạnh là...?"
Dụ Hành giật lấy lọ thuốc màu xanh: "Ra ngoài đi, đồ ngốc không biết cái chi hết, tôi tự mình thoa."
Đuổi Châu Duy Khinh đi khỏi phòng vệ sinh xong, Dụ Hành cởi áo ra thấy bị dính bẩn, anh bèn tắm nhanh qua luôn.
Tắm rửa xong anh loay hoay tự mình thoa thuốc. Không thấy quần áo để thay nên anh ở trần, mở cửa ra thì thấy một chiếc áo hoodie đen gấp gọn trên ghế.
Dụ Hành hơi khựng lại lấy áo lên xem, phát hiện đây là một nhãn hiệu anh biết, biển quảng cáo nhãn hiệu này có treo trên đường cao tốc nơi thành phố đắt đỏ bọn họ đang sống. Giá một cái áo như vậy chắc đủ để sửa sang lại cả căn nhà này.
Có lẽ là áo Châu Duy Khinh mặc lúc tới, còn mấy chiếc áo thun cotton kia là mua gấp ở đây.
Chưa kịp nhận ra Dụ Hành đã đưa áo lên mũi hít một hơi, nó có mùi nước giặt rất quen thuộc.
Hồi năm đầu tiên họ ở bên nhau, Dụ Hành hay ngửi được mùi thơm chỗ cổ áo, lý do là vì Châu Duy Khinh thích đổ rất nhiều nước giặt, mà Dụ Hành thì lại mê mẩn mùi thơm nhẹ nhàng này.
Ý thức được bản thân đang làm gì, anh lập tức bỏ áo xuống rồi mặc nhanh vào.
Dụ Hành chống tay lên bàn nhìn mình trong gương, tóc lau sơ qua còn nhỏ nước xuống dưới, áo của Châu Duy Khinh anh mặc hơi rộng, cổ áo trễ sâu, chắc dạo này anh gầy đi nên xương quai xanh lộ rõ.
"Mày đang làm cái gì vậy?" Anh tự mắng mình trong gương: " Có ý chí chút đi."
Đây đã là lần thứ ba trong ngày anh tự cảnh cáo bản thân.
Dụ Hành tìm được máy sấy trong góc nhà, anh sấy tóc qua loa, chỉnh đốn tâm tình ổn rồi bước ra ngoài, nhưng lại không thấy Châu Duy Khinh đâu.
Cả căn nhà chỉ có hai tầng, mỗi tầng diện tích đều không lớn, Dụ Hành đảo mắt nhìn xung quanh, anh nhìn thấy Châu Duy Khinh ở tầng hai, nơi khoảng sân nhỏ miễn cưỡng xem tạm là sân phơi.
Hắn ngồi quay lưng trên chiếc ghế gỗ đơn sơ, tay phải cầm điếu thuốc.
Không biết đang nghĩ gì mà bất động không nhúc nhích. Lát sau hắn hút một hơi thuốc lá, khói thuốc thoát ra từ hơi thở, đêm nay không có gió, làn khói trắng cứ lơ lửng bao quanh hắn, thật lâu vẫn không tan đi.
Trăng treo cao trên đỉnh đầu, một vệt ánh sáng mờ ảo soi rọi làm cái bóng của hắn dài như cây đinh cắm xuống đất.
Cái cảm xúc phiền toái ban nãy lại ùa đến.
Trong lòng Dụ Hành biết rõ anh không nên bước đến, không nên mở lời và cũng không nên mềm lòng.
Nhưng cảm xúc đó cứng đầu vượt qua mọi logic, đạp đổ hết tất cả phân tích của lý trí, như là tiếng nói xuyên qua tâm hồn anh mà thủ thỉ: "Bây giờ trông Châu Duy Khinh cô độc quá."
Một khi đã chẳng thể ngăn chặn được lần đầu, thì ắt hẳn sẽ thua luôn lần thứ hai. Dụ Hành bước thật nhẹ đến bên cạnh hắn, cùng nhìn về vùng đất hoang vắng trước mặt: "Anh đang nghĩ gì thế?"
"Không có gì." Châu Duy Khinh cúi đầu gảy tàn thuốc. "Hôm nhập liệm có người nói, trước khi chết con người thường có dự cảm, những người có liên kết với họ cũng cảm nhận được, tôi trước giờ đều không tin. Nhưng chợt nhớ lần thu âm hôm đó, tôi từng nhắc đến Châu Văn với em, nói rằng chỉ có ông ấy và em từng tổ chức sinh nhật cho tôi, hơn mười năm nay tôi chưa từng nhắc về ông ấy nửa câu."
"Anh buồn sao?" Dụ Hành hỏi.
"Cũng không hẳn." Châu Duy Khinh nghĩ rồi nói. "Lúc đầu vốn chẳng có cảm xúc gì. Khi tôi đến bệnh viện thì Châu Văn vẫn chưa tắt thở, đêm đó ông ấy như hồi quang phản chiếu*, ông cứ lẩm bẩm đứt quãng với ông nội tôi, với người phụ nữ kia. Giây phút nhìn thấy tôi, ông phải nhìn thật lâu mới nhận ra được."
*Hồi quang phản chiếu ( 回光返照 ): được biết đến như hiện tượng người ốm nặng đột ngột hồi tỉnh, khỏe lại trước khi qua đời.
"Ông ấy có nói gì với anh không?" Dụ Hành tiếp tục hỏi.
"Có." Châu Duy Khinh gật đầu. "Ông không nói được nhiều, chỉ nói xin lỗi tôi."
"Nhưng ông ấy cũng chưa từng đi tìm anh." Dụ Hành nói.
"Con người đều có sĩ diện mà, đã đi rồi thì sao quay về được nữa." Châu Duy Khinh cười nhạt. "Đến cả ông nội tôi còn không chịu nhờ tôi giúp đỡ tiền bạc, thì ông ấy sẽ càng không muốn chủ động liên lạc nhờ vả tôi."
Gió đã nổi lên làm tà áo hai người theo gió khẽ lay.
"Anh có hận ông ấy không?" Dụ Hành bất ngờ hỏi.
"Hồi trước thì không cảm thấy gì, có lẽ vì mẹ tôi phản ứng quá bình thản, khiến tôi không biết rời đi là có ý nghĩa gì. Không còn ai tổ chức sinh nhật cho tôi, tôi cũng chỉ nghĩ đó mới là bình thường, những năm trước chẳng qua là may mắn bất ngờ." Châu Duy Khinh cụp mắt xuống. "Nhưng dạo gần đây thì có chút oán trách."
Dụ Hành khó hiểu quay đầu nhìn đối phương: "Tại sao vậy?"
Lần này Châu Duy Khinh không trả lời ngay mà đợi một cơn gió khác thổi đến, hắn mới nói: "Vì tôi nghĩ nếu ông ấy không rời đi, có lẽ tôi đã lớn lên hoàn thiện hơn một chút."
Dụ Hành nhìn Châu Duy Khinh, lông mi của anh cũng khẽ rung trong gió.
"Tôi có lẽ sẽ hiểu loại tình cảm giữa người với người hơn một chút, bớt tự chìm đắm trong bản thân hơn, có thể chỉ thiếu một chút để trở thành một người yêu bình thường như bao người." Châu Duy Khinh tiếp tục. "Như thế sẽ không làm em phải buồn khổ như trước kia nữa."
Hắn quay đầu sang nhìn Dụ Hành.
Một sợi tóc bên thái dương Dụ Hành bị gió cuốn lên chạm vào mũi, Châu Duy Khinh dùng tay không cầm thuốc giúp anh gạt nhẹ sang bên.
Dụ Hành nghe thấy tiếng "Xin lỗi" rất khẽ như có như không.
Anh cảm thấy tầm nhìn trở nên nặng trĩu như một vật chất đặc quánh, vì anh đã quên cả chớp mắt, quên cả né tránh ánh nhìn.
Cho đến khi Châu Duy Khinh từng chút một nghiêng đến gần, che đi hết thảy ánh sáng, rồi cực kỳ nhẹ nhàng đặt một nụ hôn nơi khóe mắt anh.
Và cảm xúc bị dồn nén cả ngày trong lồng ngực của Dụ Hành cuối cùng cũng tan ra. Chúng hòa quyện lại thành giọt nước mắt đến muộn, chỉ một giọt duy nhất rơi xuống, vừa vặn thấm vào bờ môi Châu Duy Khinh.
32. Giấc ngủ

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu