Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 23: Người bình thường

Tới khi quan sát đối phương từ đầu đến chân ba vòng, Dụ Hành vẫn khó mà tin nổi.
Trong ký ức của anh, Chu Uyển Nghi có mái tóc màu xanh đậm mềm mại buông lơi, nhưng vì tẩy nhuộm quá nhiều mà đuôi tóc hơi xơ. Trên tai đeo năm, sáu chiếc khuyên, mặc trên người là áo khoác da đính đinh tán.
Nhưng người phụ nữ trước mặt lại mặc váy hai dây màu xanh nhạt, trên xương quai xanh đeo một sợi dây chuyền hạt ngọc trai tròn.
Ngoài nụ cười vẫn mang dáng vẻ quen thuộc khi ấy, Chu Uyển Nghi lúc này và cô gái của mười mấy năm trước gần như là hai người khác nhau.
"Cô sao lại..." Dụ Hành muốn nói rồi thôi.
"Sao nào? Thay đổi nhiều quá hay không ngờ sẽ gặp được tôi?" Chu Uyển Nghi cười.
"Cả hai." Dụ Hành nói thật.
"Đâu còn cách nào, thời gian có buông tha cho ai bao giờ," Chu Uyển Nghi nói, "Tôi cũng đã kết hôn, nhuộm tóc xanh* chẳng phải tự trù ẻo bản thân sao?"
*Ở Trung Quốc, cụm từ đội mũ xanh lá ( 戴绿帽子 ) là ẩn ý việc bị cắm sừng. Nên mọi người thường hạn chế đội và sử dụng các phụ kiện màu xanh trên đầu.
Lúc này Dụ Hành mới chú ý đến chiếc nhẫn ở ngón áp út của cô, nó là hai vòng kim loại lồng vào nhau, ở giữa có một viên đá nhỏ rất sáng đẹp.
"Tôi có nên chúc mừng cô không?" Dụ Hành hỏi.
"Kết hôn lần hai rồi, mà cũng đã ba năm, không có gì đáng chúc mừng cả." Chu Uyển Nghi lắc đầu, lời ít ý nhiều nói.
"Ừm..." Dụ Hành hơi lúng túng, bèn chủ động đổi đề tài khác. "Nghe nói cô muốn làm một trang web?"
"Đúng vậy," giọng Chu Uyển Nghi vẫn mang sắc thái tươi sáng quen thuộc, "ban đầu tôi nghĩ giao cho ai làm cũng được. Sau đó nghe người ta nhắc đến tên cậu nên muốn gặp một lần."
Cô lấy máy tính ra xoay màn hình về phía Dụ Hành. Trên đó là những món đồ thủ công tinh xảo, bên cạnh xếp gọn những chiếc hộp bao bì hai màu đen trắng đồng bộ.
"Tôi đi học lại rồi đỗ vào một trường mỹ thuật, nhiều bạn học cũ của tôi có làm mấy món này, nên tôi nghĩ chi bằng làm thành dạng hộp mù* đem bán. Nhưng nếu chỉ bán offline thì khó tiếp cận khách hàng, nên muốn làm một trang web để khách có thể bấm chọn khui hộp luôn."
*Hộp mù (Blind box): một loại sản phẩm đóng gói kín, khiến người mua không biết chính xác món đồ bên trong (thường là đồ chơi, mô hình nhân vật, phụ kiện) cho đến khi mở ra, tạo cảm giác hồi hộp, bất ngờ và hứng thú giống như rút thăm trúng thưởng.
Dụ Hành dùng hai ngón tay vuốt xuống xem hình: "Được lắm nha, hồi nhỏ nhà cô bán vé số, lớn lên cô đi bán hộp mù, cũng coi như đã nối nghiệp gia đình." Website TruyenLau.com
"Chỉ chứng minh ngành may rủi này có tính bền vững," Chu Uyển Nghi cười lớn, "dù ở thời đại nào, con người ta đều thích thử vận may."
Dụ Hành xem xong tiếp tục cùng cô bàn lại quy trình và các loại sản phẩm. Trong lúc nói chuyện, điện thoại của Chu Uyển Nghi rung mấy lần, chắc là có tin nhắn đến. Cô liếc mắt nhìn một cái rồi bỏ xuống, không để ý đến nó.
Website TruyenLau.com "Hay là cô cứ xem trước." Dụ Hành hỏi. "Tôi không vội đâu."
"Không sao," cô lắc đầu, "đừng để ý, không có gì quan trọng."
Dụ Hành gật đầu, hỏi tiếp Chu Uyển Nghi về kiểu hiệu ứng rút thưởng. Cô nói muốn làm hiệu ứng chạy chậm, vì dựa trên quan sát lâu dài ở tiệm vé số nhà cô, khách hàng có thói quen mỗi lần cào đều rất cẩn thận. Ngoài ra, giao diện tốt nhất nên tạo cho người ta cảm giác thấy hạnh phúc.
Dụ Hành lấy iPad ra, cho cô xem vài mẫu trang web. "Kiểu như thế này được không?" Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Được đó!" Chu Uyển Nghi phấn khích gật đầu. "Cái này do cậu làm hết hả? Hồi xưa tôi còn tưởng cậu là đồ ngốc vô dụng cơ!"
"Sao thế?" Dụ Hành khó hiểu, rồi suy đoán ra: "Cô nghĩ vậy chẳng lẽ vì hồi đó tôi không chịu sửa máy tính cho cô hả?"
Chu Uyển Nghi không trả lời, chỉ nở nụ cười hơi xấu hổ xem như thừa nhận chuyện đó.
Điện thoại cô lại rung, lần này là một cuộc gọi đến. Chu Uyển Nghi mở máy lên, nhìn thoáng qua rồi nghe máy ngay trước mặt Dụ Hành.
"Ừm, tôi ổn mà... đang nói chuyện công việc với người ta... lát nữa tôi về... đừng đến... tôi không cần anh tới đón..."
Dụ Hành ngoan ngoãn ngồi uống trà, anh rất hiếm khi nghe Chu Uyển Nghi nói với giọng thiếu kiên nhẫn như thế, dẫu bề ngoài cô vẫn cười tươi như cũ.
Cuộc gọi kết thúc, Chu Uyển Nghi thở dài.
"Chồng cô đấy à?" Dụ Hành dè dặt hỏi.
"Ừm," cô bất lực nói, "là một người đàn ông vừa vô vị vừa lắm lời."
Dụ Hành do dự một chút nhưng vẫn hỏi: "Vậy tại sao cô...?"
Trong ấn tượng của anh, Chu Uyển Nghi luôn là cô gái tự do phóng khoáng. Ngay cả Châu Duy Khinh cũng từng nhận xét cô: "Rất cởi mở, lúc nào cũng vui vẻ."
Chu Uyển Nghi lục lọi trong chiếc túi lớn mình mang theo, lôi ra một vật hình trụ. Dụ Hành nhìn hồi lâu mới nhận ra đó là thuốc lá điện tử.
"Trước đây tôi luôn nghĩ mình là kẻ khác biệt nhất trên đời, không thể sống tầm thường vô vị. Bố mẹ cũng chẳng bao giờ quản lý tôi, hồi dậy thì tôi còn tự đề ra cho mình rất nhiều kế hoạch, phải đi biển thật nhiều lần, phải nhuộm năm màu tóc khác nhau, phải yêu một anh chàng chơi trong ban nhạc, phải thi vào học viện mỹ thuật, rồi cưới một người đàn ông cao gầy. Thật ra tôi coi như khá may mắn, vì tôi đã thực hiện hết được từng cái một."
Cô nhẹ nhàng hút một hơi thuốc lá, Dụ Hành thoáng ngửi thấy mùi trái cây nhiệt đới.
"Nhưng tầm nhìn tôi quá hạn hẹp, chỉ viết kế hoạch cho hơn hai mươi năm đầu đời. Tôi tưởng rằng sau này sẽ là một cuộc sống tự do phóng túng... Ai ngờ đó mới chỉ là khởi đầu thật sự của cuộc đời mình." Chu Uyển Nghi nói tiếp.
"Tôi tưởng người chồng trước của mình là kiểu người lạnh nhạt, vậy mà anh ta lại vụng trộm với một phụ nữ lớn hơn anh ta mười tuổi. Còn người bố mà tôi luôn cho rằng dịu dàng, cũng âm thầm đánh bạc suốt năm năm, cuối cùng chẳng biết nghe ai xúi giục, ông ấy chơi một ván lớn, đem cả căn nhà và cửa tiệm của gia đình tôi đều bán đứt."
Dụ Hành im lặng nghe, một lúc sau mới hỏi: "Rồi sau đó thì sao?"
Chu Uyển Nghi bĩu môi: "Rồi thì cũng chẳng có gì hiếm lạ, chỉ là cuộc đời của một kẻ xui xẻo bình thường thôi, phải đối phó với các mối quan hệ, giằng co tiến lùi, cãi vã ỉ ôi cuối cùng lại đành phải thỏa hiệp... trở thành mấy câu chuyện mà hàng xóm láng giềng thích hóng hớt nhất."
Dụ Hành không biết phải nói gì, nghĩ một chút mới an ủi: "Ít nhất bây giờ cô vẫn có thể gây dựng lại mọi thứ."
Chu Uyển Nghi cười nhẹ: "Nhiều lúc tôi cũng nghĩ vậy, mỗi khi tuyệt vọng tôi lại nhìn thấy xung quanh có người còn khổ sở hơn mình. Có đôi lúc tôi nghĩ, con người đến với cuộc đời này chẳng qua là để chịu tội."
Cô rít tiếp thêm một hơi, luồng khói nóng thoát ra từ bờ môi.
"Rồi hôm đó tôi lại được nghe tin về hai người, từ miệng tên Tóc Vàng lúc say rượu ấy," cô nói. "Thì ra hai người vẫn ở bên nhau, thì ra ngoài đời vẫn tồn tại câu chuyện cổ tích như vậy. Khi xưa tôi còn đoán chắc hẳn hai người sẽ không đến được với nhau..."
"Không phải chuyện cổ tích đâu." Dụ Hành đột ngột ngắt lời.
Không biết là muốn an ủi Chu Uyển Nghi hay là muốn nói ra hết nỗi niềm trong lòng mình, nhưng đây là lần đầu tiên Dụ Hành chủ động nhắc đến chuyện này trước mặt người ngoài.
Anh lựa lời nói: "Tôi không phải là người có vận may trúng số. Tôi đã mua vé số hơn mười năm rồi mà vẫn chưa từng trúng thưởng."
Trong nhà hàng đang phát một bài dân ca trữ tình, nhân viên phục vụ đi qua đi lại bên cạnh, cả hai người đều rơi vào im lặng.
"Mà cũng đúng," một lúc sau Chu Uyển Nghi nói, như ngộ ra điều gì đó, "làm gì có ai thật sự yêu mà mười năm rồi lại chẳng có nhu cầu chia sẻ chứ?"
Dụ Hành biết cô đang nói về Châu Duy Khinh nhưng anh không đáp lời.
Chu Uyển Nghi nhìn anh rất bình thản, rồi bất ngờ cười: "Có làm sao đâu, không trúng số mới là trạng thái bình thường của cuộc đời này."
Từ khoảnh khắc ấy, giữa họ dường như hình thành một sự ăn ý kỳ lạ. Bữa ăn hôm đó Dụ Hành cảm thấy vô cùng thoải mái, cả hai chẳng nhắc về chuyện trước kia, chỉ như hai người bạn cũ tình cờ gặp gỡ.
Dụ Hành hiếm khi ăn đến mức no căng, bụng vốn phẳng phiu giờ cũng phồng lên đôi chút.
Họ rời quán khi trời đã tối muộn. Dụ Hành đang định hỏi cô ở đâu để gọi xe hộ, thì thấy ngay cửa có một người đàn ông mặc chiếc áo khoác cũ kỹ, đứng thu mình bên cạnh cột điện, bất động nhìn về phía bọn họ.
Dụ Hành theo bản năng giật mình: "Cô em gái này, chồng cô thấy chúng ta đi chung sẽ không tức giận chứ?"
"Tôi rời khỏi anh ta nửa bước là anh ta không vui rồi," Chu Uyển Nghi lạnh lùng nói. "Nhưng ai mà thèm quan tâm."
Dụ Hành vẫn lo lắng: "Cần tôi công khai xu hướng tính dục* ngay đây luôn không vậy?"
*Bản gốc là ra khỏi tủ ( 出柜) ngụ ý tương đương come out trong tiếng Anh: hành động công khai xu hướng tính dục/bản dạng giới.
Chu Uyển Nghi bật cười khúc khích: "Được rồi anh trai à, cho dù tôi có thảm thương đến mấy cũng sẽ không để bản thân bị uất ức. Dẫu không còn may mắn như lúc trẻ nhưng tôi đã có bản lĩnh hơn nhiều, thôi đi trước nhé!"
Cô không quay đầu, chỉ vẫy tay một cái rồi bước về phía người đàn ông kia.
Dụ Hành vẫn đi tàu điện ngầm về nhà, chuyến cuối toa tàu chỉ có mỗi mình anh và một người đàn ông đeo kính đang ôm cặp ngủ gật bên lan can, không biết anh ta có bị đi quá trạm không nữa.
Anh còn đang nghĩ về Chu Uyển Nghi mới gặp khi nãy. Một phiên bản trưởng thành mà anh chưa bao giờ hình dung về cô.
Từ cô gái lãng mạn trở thành một người phụ nữ gánh vác nhiều thứ, vậy mà lại càng có sức hút hơn, vì ở cô toát lên thứ ánh sáng rực rỡ và kiên định.
Dụ Hành bỗng thấy mình mới là kẻ ngốc may mắn. Khi Tóc Vàng và Chu Uyển Nghi đều vì va vấp giữa cuộc đời mà trưởng thành, thì anh vẫn luôn như một đứa trẻ con, chỉ vì không có được thứ tình yêu mình muốn mà buông bỏ hết thảy.
Tối nay anh ăn nhiều quá nên về đến nhà rồi vẫn chưa tiêu hóa được. Lục tung ngăn tủ tìm thấy một hộp thuốc tiêu hóa, mới phát hiện nó đã hết hạn ba ngày. Anh do dự hai phút rồi liều mạng cầu may nuốt xuống luôn.
Anh ngả người nằm ở sofa, chờ dạ dày mình bắt đầu làm việc, điện thoại bỗng rung lên một cái.
Anh lười nhác cầm lên, thấy là tin nhắn của Trần Nhiên. Tin rất ngắn gọn, chỉ có một dấu chấm hỏi.
Bên dưới là một đường link Weibo.
Dụ Hành mở ra, đó là video phỏng vấn của Châu Duy Khinh.
Anh nhíu mày, cũng gửi lại một dấu chấm hỏi.
Trần Nhiên trả lời rất nhanh: "Em xem qua trước đi."
Dụ Hành tay cầm không vững, làm điện thoại rơi thẳng vào mặt. Anh nhăn nhó nhặt lên rồi mở video.
Clip chỉ dài một phút, ba mươi giây đầu chỉ nghe giọng một nữ phóng viên hỏi dồn: "...chuyện mười hai năm, tôi nghĩ vẫn đáng để chia sẻ, đúng không ạ?"
Trong video Châu Duy Khinh không trả lời.
Vì thế người kia tiếp tục dẫn dắt: "Mọi người vẫn luôn tò mò rằng một người như anh có đời sống tình cảm thế nào. Không cần nói nhiều đâu, có lẽ chỉ cần kể một chút, chẳng hạn như trong mắt của anh thì người yêu anh như thế nào là được... "
"Tôi không phải kiểu người như cô nói," Châu Duy Khinh cuối cùng lên tiếng ngắt lời: "Tôi chỉ là một người hết sức bình thường, và cũng vụng về một cách rất đỗi bình thường khi dành tình yêu cho một ai đó, chỉ vậy mà thôi."
24. Thời gian

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu