Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 8: Về nhà

Dụ Hành thích những thứ có thể được định nghĩa chính xác, như hiện tượng vật lý hay các quy luật tính toán. Anh không thích tất cả những gì trừu tượng hoặc mơ hồ. Anh sẽ vì muốn có một đáp án gần đúng nhất mà cân nhắc đắn đo không thôi.
Khi lên cấp ba phải chọn ban, việc chọn ban tự nhiên đối với anh hoàn toàn không cần suy nghĩ, thầy cô dạy môn lịch sử và môn chính trị luôn mắng anh là thích đâm đầu vào ngõ cụt.
Ngày trước kỳ thi đại học, bố lái xe đón anh về nhà. Chín giờ rưỡi tối, trên xe đang bật bài "Tình khúc 1980" của La Đại Hựu, bài hát này anh đã nghe ở nhà không dưới cả trăm lần từ bé đến lớn.
Câu thứ hai trong bài hát là: "Tình yêu là gì tôi hiểu thấu tường tận, nhưng còn mãi mãi thì biết phải định nghĩa thế nào đây?"
Dụ Hành lại thấy ngược lại, mãi mãi có nghĩa là trạng thái vĩnh viễn không có kết thúc. Nhưng tình yêu thì là gì? Một khái niệm phức hợp giữa sinh lý, tâm lý và chủ quan, nó quá rộng, quá nhiều chiều để có một đáp án rõ ràng chính xác nhất.
Đôi khi anh cảm thấy mình yêu Châu Duy Khinh, vì có người nói tình yêu là sự dõi theo từ sâu trong tiềm thức.
Đôi khi anh lại cảm thấy mình không yêu Châu Duy Khinh, vì có người nói yêu luôn phải mang mục đích và kỳ vọng, mà ngay từ đầu Dụ Hành đã bi quan về kết cục giữa hai người.
Dụ Hành ngồi ở hàng cuối xe buýt tựa đầu vào cửa kính, cảnh phố xá vụt nhanh qua trước mắt, những cây hòe mùa xuân xanh tươi rì rào. Anh chợt nghĩ đến mái tóc nhuộm xanh của Uyển Nghi, và nụ cười luôn nở trên môi cô.
Cho dù có phải tình yêu hay không, thì dáng vẻ Châu Duy Khinh thích chính là tràn đầy sức sống như mùa xuân như thế.
So sánh mà nói, nếu Uyển Nghi là người mặc áo vàng trúng được giải thưởng vé số, thì anh chính là kẻ qua đường trùm đen từ đầu đến chân.
Điện thoại vang lên thông báo trong nhóm lớp, tuần sau là nghỉ lễ Thanh Minh, nhắc mọi người khi đi chơi nhớ chú ý an toàn, đi nơi khác phải kịp thời báo cáo.
Thì ra đã gần tháng tư rồi, Dụ Hành nghĩ. Lần đầu anh gặp Châu Duy Khinh là tháng mười năm ngoái, vậy mà anh đã mua vé số suốt nửa năm trời, dù rõ ràng biết mình sẽ chẳng bao giờ trúng thưởng.
Ban nhạc của Châu Duy Khinh tên Lục Nhị Linh. Nghe nói hồi quyết định cái tên này, bọn họ từng bất đồng ý kiến, đặc biệt là Tóc Vàng và Tay Trống đã tranh cãi suốt gần ba tiếng. Đến khi cả hai mệt đến mức không muốn tiếp tục thuyết phục đối phương nữa, thì đồng hồ vừa điểm sáu giờ hai mươi chiều.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Gần đây Lục Nhị Linh đang chuẩn bị cho album của họ, chính là cái đĩa với mục tiêu bán được năm trăm bản đó.
Dù sao cũng là album chính thức đầu tiên, ngoài Châu Duy Khinh nhìn chẳng ra cảm xúc gì, thì ba người còn lại ít nhiều đều tỏ ra lo lắng xen lẫn phấn khích. Tay Trống đã nhờ vả ba tầng quan hệ mới liên hệ được một phòng thu khá có tiếng.
Sáng tác và phối khí phần lớn đều là công việc của Châu Duy Khinh, những người khác chỉ đóng góp vài ý tưởng, nên họ cũng mất luôn quyền đặt tên album, thế là không cần phải tranh luận thêm ba tiếng nữa.
Dụ Hành chỉ vào ba chữ Như Thị Quan* hỏi: "Vậy ý nghĩa của cái tên này là gì?"
*Như Thị Quan ( 如是观 ): trong Phật giáo là sự quán chiếu đúng như bản chất, thấy rõ thực tại mà không thêm bớt.
TruyenLau "Chẳng có ý nghĩa gì," Châu Duy Khinh nói, thời gian này công việc của hắn quá nhiều, sắc mặt hơi mệt mỏi. "Đoạn cuối trong Kinh Kim Cang*, tôi chỉ đột nhiên nghĩ đến."
*Kinh Kim Cang: một bộ kinh quan trọng và phổ biến trong Phật giáo Đại thừa, có tên đầy đủ là Kinh Kim Cang Bát Nhã Ba La Mật Đa.
"Mẹ cậu ấy tin Phật," Tóc Vàng nói. "Ở nhà có cả mấy trăm quyển sách."
"Tên ban nhạc không có ý nghĩa, tên album cũng không có ý nghĩa, mấy anh chi bằng đổi thành 'Ban Nhạc Vô Nghĩa' cho rồi." Dụ Hành đùa.
Tóc Vàng nhe răng: "Thật ra cũng được đó. Sau này bọn tôi diễn, mở màn là hô lên 'Ý nghĩa cuộc sống này là gì?' Khán giả liền có thể hét tên bọn tôi 'Vô Nghĩaaa'... "
Nguồn copy từ TruyenLau.com Tuy nguồn gốc cái tên có hơi qua loa, nhưng việc chuẩn bị thực tế thì rất gấp gáp bận rộn.
Dụ Hành đại khái có thể cảm nhận được lý do thong dong của Châu Duy Khinh. Đối với người khác mà nói, đây là khoảnh khắc mang tính cột mốc, là trải nghiệm đầu tiên trong cuộc đời, đáng để ghi nhớ khắc sâu thật kỹ vào lòng. Nhưng với Châu Duy Khinh, nó cũng chỉ là một album mà thôi.
Hắn sẽ không chủ động gán giá trị kỷ niệm cho bất cứ điều gì.
Dù vậy, album vẫn dần thành hình dưới sự kiểm soát của hắn. Dường như hắn trời sinh đã biết làm công việc này, rõ ràng thiếu kinh nghiệm nhưng khi thu từng loại âm sắc lại biết phải dùng cây đàn nào, những mẫu đa âm do hắn tự xây dựng, hình như hắn luôn biết trong khoảng trống đó phải điền câu đáp án nào.
Những người còn lại cũng không phản đối, cứ thế làm theo ý tưởng của hắn. Trong chuyện này, họ đều thống nhất một cách chưa từng có.
Tất nhiên vẫn còn tồn tại lỗ hổng.
Dụ Hành nhìn bọn họ không bỏ thời gian ra lập bảng kế hoạch, những cuộc thảo luận lặp lại đều chẳng ai thèm ghi chép, nhìn đến mức đau đầu, nên cuối cùng phải giúp bọn họ lập một bảng theo dõi tiến độ thật chi tiết.
Chiều thứ bảy, giữa lúc bốn người trong ban nhạc đang tranh luận dữ dội về một chi tiết, Dụ Hành nằm trên chiếc sofa tạm bợ và ngủ quên mất. Tối qua anh phải sửa code đến hơn một giờ sáng để kịp bài tập tuần này.
Khi tỉnh lại, trong phòng tập chỉ còn mỗi Tay Bass: "Bọn họ ra đầu phố lấy mẫu âm rồi."
Dụ Hành choáng váng gật gật đầu. Anh xoay người đổi tư thế, nghiêng sang một chút thì phát hiện có một chiếc hoodie đặt ở mép sofa, bị má phải của anh đè lên một góc.
Là áo của Châu Duy Khinh.
Tay Bass vẫn đang nhìn bản nhạc không ngẩng đầu. Dụ Hành lén vùi cả gương mặt vào chiếc áo, tham lam hít một hơi. Lần này không có mùi thuốc lá hay mùi sơn xịt, chỉ có hương nước giặt rất nhạt, và cả mùi hương của Châu Duy Khinh, nói vậy nghe có vẻ hoang đường, nhưng Dụ Hành thật sự cảm giác mình có thể phân biệt được mùi hương ấy.
Chiếc loa trong phòng đang phát vài bản demo, có bản Dụ Hành quen thuộc, có bản anh chưa từng nghe.
"Anh, anh đang bật bài gì vậy? Hình như tôi chưa nghe bao giờ." Dụ Hành hỏi.
Tay Bass đang chìm trong suy nghĩ của mình, phải mất năm giây mới phản ứng lại: "À, tôi nối cái MP3 cũ ấy, trong đó toàn mấy bản demo, có bản còn chưa thu chính thức."
"Bài đang phát tên gì vậy?"
Nếu là Tóc Vàng, có lẽ anh ta đã sợ thiên hạ không loạn mà bắt đầu thêm mắm dặm muối rồi, nhưng nam sinh ngành kỹ thuật như Tay Bass thì chỉ có thể lúng túng nói: "Bài này là Duy Khinh viết cho bạn gái cũ của cậu ấy, tôi cũng không rõ tên gì."
Trong khoảnh khắc ấy, cả hai đều im lặng, không khí yên ắng đến mức từng chi tiết của bài hát đều nghe rõ ràng.
Có lẽ vì sự đặc biệt của bài hát, mà nó nghe hoàn toàn không giống những bài khác. Khác cụ thể ở đâu, người ngoài nghề như Dụ Hành cũng không nói rõ ra được.
Nó dường như thật yên tĩnh, đơn điệu, không có nhiều âm sắc phức tạp, không có nhiều tầng ý nghĩa cần biểu đạt, chỉ như một dòng sông đứng im không chảy. Tổng cộng chỉ có bốn câu từ.
Gỗ hoang trôi dạt đi lang thang
Chó chạy dưới áng mây phiêu bồng
Ái tình như khóc như kể
Nhưng sau cùng chỉ là một dòng sông
Âm rung kéo dài quanh quẩn mãi bên tai Dụ Hành, khiến anh cảm giác như chính mình cũng đang chìm nổi trong dòng sông đó.
Nghe có vẻ đúng là bài Châu Duy Khinh viết sau khi chia tay.
Trong đầu Dụ Hành chợt lóe lên cảnh đêm ăn lẩu hôm ấy, Uyển Nghi nói Châu Duy Khinh không có khả năng yêu ai, nhưng bài hát này lại đau nhói và buồn thương đến thế, buồn đến mức khiến lòng Dụ Hành cũng âm ỉ chua xót.
Anh vẫn tưởng mình không có mong đợi gì thì sẽ không bị tổn thương, nhưng khoảnh khắc này, anh nhận ra điều người ta hằng nói kia là đúng, tình cảm sao có thể tồn tại mà không có chút kỳ vọng nào chứ?
Khi ba người còn lại thu âm trở về, Dụ Hành vẫn ngồi ngẩn ngơ trên sofa. Họ lại mua mấy phần bánh nướng lần trước, dạo này ai cũng cạn kiệt năng lượng, mỗi lần mua là mua mười mấy phần, mùi thơm tràn ngập khắp phòng, nhưng Dụ Hành lại chẳng ngửi thấy gì.
Đến khi anh hoàn hồn, Châu Duy Khinh đã đứng bên cạnh sofa, mắt cụp xuống im lặng nhìn anh.
"Sao vậy?" Trải qua những chuyện vừa rồi, Dụ Hành hơi chột dạ.
Châu Duy Khinh hất cằm: "Cậu ngồi lên áo tôi rồi."
"À à." Dụ Hành vội vàng kéo áo ra trả lại hắn, trên gấu áo hoodie còn hằn nếp nhăn do anh đè lên.
Bên cạnh vang lên mấy tiếng ư ư khe khẽ, âm thanh như của con thú nhỏ nào đó. Một chú chó con lông xù thoát khỏi tay Tóc Vàng, lảo đảo chạy tới chỗ Châu Duy Khinh và được hắn bế gọn bằng một tay.
"Chó ở đâu ra vậy?" Dụ Hành hỏi.
"Chó nhà tiệm làm chìa khóa đầu phố." Châu Duy Khinh nói, "Cứ chạy loạn theo bọn tôi."
"Không phải theo chúng tôi đâu, nó chỉ chạy theo cậu thôi." Tóc Vàng đính chính.
Châu Duy Khinh nhẹ nhàng vuốt lưng con chó, ngón tay thon dài lướt qua lớp lông mềm. Dụ Hành cảm thấy lúc này trông hắn rất tình cảm.
"Anh thích chó lắm à?" Dụ Hành hỏi.
"Cũng không hẳn thích." Châu Duy Khinh đáp, nhưng tay vẫn như cũ xoa bụng chó con.
"Vậy tiếc thật, tôi thì ngược lại. Nhà tôi có con chó chăn cừu Đức, từ nhỏ đã đuổi tôi chạy khắp nơi, cạp tôi cũng chẳng nương răng chút nào," Dụ Hành nói, "Tôi rất thích chó, nhưng chó không thích tôi."
Châu Duy Khinh ngẩng đầu liếc anh một cái, đuôi mày hơi nhếch lên.
Hôm đó vẫn bận tới rất khuya. Mười giờ rưỡi, Dụ Hành còn đang cập nhật tiến độ trong bảng làm việc hôm nay. Tóc Vàng lười biếng đứng dậy, vỗ vai Tay Trống và Tay Bass ra hiệu thu dọn. Ba người họ đều ở phía Nam nên thường đi chung taxi.
"Đưa nó về nhà đi." Châu Duy Khinh chỉ xuống con chó con. "Một lát nữa trời sắp chuyển mưa."
"Tuân lệnh, xin mời ngài Hoàng Cẩu nào." Tóc Vàng bế con chó lên. "Chúng ta khởi giá hồi cung thôi!"
Không biết Châu Duy Khinh dự báo thời tiết từ đâu, nhưng hai mươi phút sau trời vẫn chưa đổ mưa, ngoài cửa chỉ có tiếng lá cây bị gió quét qua.
Dụ Hành ngáp dài một cái, nghe Châu Duy Khinh hỏi từ phía sau: "Giờ cậu về ký túc xá được không?"
Châu Duy Khinh ngồi xếp bằng dưới đất, tay tùy ý gảy mấy dây đàn.
"Ngủ ở đây được không?" Dụ Hành tắt phần mềm trên máy.
Châu Duy Khinh nhìn quanh căn phòng sơ sài rồi nghiêng đầu, ý là rõ ràng không thể.
Dụ Hành cạn lời: "Sao anh không hỏi tôi chuyện này từ nửa tiếng trước."
Thực ra còn rất nhiều lựa chọn, tiệm net mở qua đêm, khách sạn, hay phòng mát-xa đều được. Dù Dụ Hành không mang theo căn cước, cũng không phải chuyện gì khó giải quyết.
Nhưng Dụ Hành vẫn hỏi: "Anh ở đâu vậy?"
Châu Duy Khinh hơi sững lại, rồi nói tên một địa chỉ gần đây.
Ánh mắt hai người chạm nhau trong hai giây ngắn ngủi.
Dụ Hành nói: "Vậy tôi..."
"Nhưng tối nay tôi có thể không về nhà." Châu Duy Khinh nói.
Vài phút sau đó không ai nói thêm gì.
Dụ Hành nhìn chằm chằm màn hình máy tính đã tự khóa, còn Châu Duy Khinh khẽ gảy dây đàn, lặp đi lặp lại một đoạn giai điệu.
Không biết có phải ảo giác hay không, Dụ Hành nghe mà cứ thấy giống bài lúc ban ngày, hoặc có lẽ giờ anh nghe gì cũng giống bài đó.
"Châu Duy Khinh." Dụ Hành đột ngột cắt ngang tiếng đàn.
Đây là lần đầu tiên trong mấy tháng qua, Dụ Hành gọi đầy đủ tên hắn.
"Sao vậy?" Châu Duy Khinh đáp, nhưng tay không dừng lại.
"Tôi... "
Bụp!
Tất cả ánh sáng xung quanh vụt tắt, căn phòng chìm vào bóng đen tuyệt đối. Chỉ còn một chút ánh trăng len lỏi qua khe cửa sổ, khiến mọi thứ trước mắt chỉ còn lại hình dáng mờ nhạt mơ hồ.
Dụ Hành theo phản xạ lùi lại, không biết va phải gì mà làm vài món đồ kim loại rơi xuống đất leng keng.
"Công tắc nguồn điện hỏng rồi," giọng Châu Duy Khinh trong bóng tối nghe trầm hơn hẳn, "chờ một lát, tự nó sẽ sáng lại."
Tay hắn vẫn không dừng lại.
Hắn chẳng cần nhìn, giai điệu kia vẫn vang lên chính xác.
Dụ Hành bỗng thấy có chút bực bội, mà anh cũng không rõ vì sao. Giáo viên cấp ba từng ghi vào nhận xét tư tưởng của anh rằng, bình thường dễ gần và hòa đồng, nhưng lúc làm bài khó không có lối ra thì hơi nóng nảy mất kiên nhẫn, cần cải thiện thêm.
Giờ anh đúng là nghĩ mãi không ra, trong đầu hỗn loạn như vũ trụ sụp đổ. Anh ghét cảm giác rối ren này, anh muốn mọi thứ ngừng lại, muốn có điểm kết thúc, muốn con người không thể hiểu nổi mấy tháng qua của anh sẽ không còn nữa.
Dụ Hành bước đến trước mặt Châu Duy Khinh, hơi cúi người xuống một chút, lấy lòng bàn tay ấn lên phần đầu đàn guitar.
Sáu dây đàn bị ấn chặt xuống tấm gỗ, không còn phát ra bất kỳ âm thanh nào.
Cuối cùng Châu Duy Khinh cũng ngẩng đầu nhìn anh.
Không có ánh sáng, dáng vẻ của Châu Duy Khinh trở nên mơ hồ. Dụ Hành phải cố mới nhìn thấy chút đường nét, từ đôi mắt sâu thẳm trong bóng tối, đến sống mũi rồi đôi môi mỏng. Khoảng cách giữa bọn họ đủ gần để tiếng thở trở nên rõ ràng khi nhạc cụ đã im bặt. Mỗi lần hít vào, Dụ Hành đều có thể ngửi thấy mùi hương của Châu Duy Khinh, một cách rõ ràng nhất, một cách trực tiếp nhất.
Thế là Dụ Hành nương theo hơi thở ấy, áp môi mình lên môi dưới của đối phương.
Anh chưa từng có kinh nghiệm gì tương tự vậy. Nụ hôn bộc phát này cũng hỗn loạn như chính con người anh, không có kỹ thuật gì, không có quy luật, chỉ là một sự tiếp cận và chạm vào đầy bản năng mù quáng.
Dũng khí của Dụ Hành chỉ trụ được năm giây. Trong động tác vụng về và lỗ mãng của chính mình, toàn bộ xúc động của anh bị rút cạn. Năm giây sau, anh lại trở thành một đứa trẻ làm sai chuyện, không dám nhúc nhích.
Anh nghĩ chỉ cần Châu Duy Khinh đẩy anh ra, anh sẽ lập tức xoay người bỏ chạy, và sẽ không bao giờ quay lại đây nữa.
Nhưng trong khoảnh khắc hai đôi môi tách khỏi nhau, anh chỉ nghe thấy một tiếng thở khẽ đến gần như không thể nhận ra, rồi cảm giác được Châu Duy Khinh hơi nghiêng đầu sang trái, để lần kề cận tiếp theo, mũi họ không bị va vào nhau nữa.
Cuối cùng hôm đó Dụ Hành vẫn bỏ chạy. Trước khi đi, anh vẫn cố giữ chút thể diện cuối cùng, giả vờ bình tĩnh cất laptop vào túi, không ngoảnh đầu lại mà ném ra một câu "Tôi đi trước đây", rồi lao đầu thẳng ra ngoài.
Chạy trốn chật vật đến khó coi nên đã đi lố mất hai trạm xe buýt. Đến ngã ba mới chợt bừng tỉnh, đành bắt xe về ký túc xá. Đến nơi ký túc xá đã đóng cửa, chuyện mà anh thật ra đã biết từ trước. Dụ Hành gọi cho Trần Nhiên nhưng chắc đối phương đã ngủ say nên không bắt máy, thế là anh phải quay lại đường cũ, mơ màng mà đi hơn hai cây số, mới tìm được một quán McDonald's vẫn còn mở cửa.
Lần cuối anh đi McDonald's lúc rạng sáng là hồi năm nhất, sau khi cày net cùng bạn cùng phòng suốt đêm, lúc đó buồn ngủ muốn mở mắt cũng khó, còn hiện giờ thì Dụ Hành lại vô cùng tỉnh táo.
Chỉ là ly Coca lạnh anh gọi ra, đến tận hừng đông anh cũng chưa uống một ngụm.
Tránh né là đáp án chung cho mọi vấn đề. Từ đó trở đi, Dụ Hành làm con rùa đen rút đầu suốt hai tuần, yên tĩnh ngoan ngoãn làm thí nghiệm trong trường học, không bước chân ra khỏi cổng. Bởi vì đi đúng giờ mỗi ngày khiến giáo viên cấu trúc dữ liệu khen anh hết lời, còn bắt cả lớp học theo, khiến anh bị đám bạn vây đánh một trận.
Tóc Vàng giữa chừng không nhịn được gọi điện hỏi thăm. Dụ Hành chỉ nói mình bị cảm, còn cố ý ho khan hai tiếng. Diễn xuất thì dở tệ, ho nghe giả trân, may mà Tóc Vàng không nghi ngờ, chỉ dặn dò anh nghỉ ngơi cho tốt.
Thỉnh thoảng anh lại thất thần, nhất là những khi bóng đen bao trùm, như lúc phòng tắt đèn đột ngột. Anh sẽ chậm nửa nhịp mà bật đèn bàn, ánh sáng mới xua tan những mảnh ký ức kia.
Trần Nhiên nương ánh đèn bàn leo xuống giường, lầm rầm nói gì đó với Dương Nhị. Dụ Hành nghe loáng thoáng từ miệng, liền nhạy cảm hỏi ngay: "Hai người nói gì vậy? Miệng gì?"
Trần Nhiên khó hiểu, gõ nhẹ vào đầu anh một cái: "Miệng ấm đun nước! Anh bảo cái vòi ấm nước này. Đừng nghĩ linh tinh suốt ngày."
Đến lễ một tháng năm, Dụ Hành không về nhà, mọi người trong nhà đều đi công tác cả rồi. Anh cứ tưởng sẽ được ngủ nướng, nhưng sáng sớm chưa đến bảy giờ đã bị tiếng loạt xoạt đánh thức, anh cáu kỉnh hỏi: "Mấy giờ rồi? Hai người đi ăn trộm đó à?"
Dương Nhị cười lạnh: "Đúng vậy, đi trộm kiến thức từ thư viện."
Dụ Hành ngơ mất cả phút mới nhớ ra hai người trong ký túc xá chuẩn bị thi thạc sĩ.
Như thể vài tháng qua, những người xung quanh anh đều hoang mang vì tương lai, chỉ riêng có anh bị mắc kẹt lại trong gian căn phòng tập đó. Nghĩ vậy, anh cảm thấy hơi xấu hổ. Hai tuần trước Trần Nhiên từng nhắc đến chuyện này, nhưng anh khi đó đã tự động bỏ qua không để ý.
Từ khi phát hiện bị cận hồi cấp hai, giấc mơ duy nhất của Dụ Hành là trở thành phi công đã vỡ nát tan tành. Gần mười năm qua anh không biết mình thực sự muốn gì, anh là kiểu người bị lo âu đẩy đi bước nào hay bước nấy, cứ đi mãi về phía trước, luôn nghĩ rằng đi đến một điểm nào đó sẽ nhìn ra hướng đi.
Trước khi tắt đèn tối hôm đó, Dụ Hành gọi cho mẹ đang đi công tác ở một thành phố ven biển.
Sau cả nghìn lần lời nhắc ăn nhiều rau vào lặp đi lặp lại, Dụ Hành cố đổi chủ đề: "Bạn cùng phòng của con đều ôn thi thạc sĩ, mẹ thấy con có nên thi không?"
"Tùy con." Mẹ anh vừa ăn hàu nướng vừa nói. "Con không phải muốn đi du học châu Âu sao? Mẹ nghe con luôn mơ mộng đến Nhà thờ lớn Florence cơ mà."
*Nhà thờ lớn Florence, Ý
Dụ Hành tự nhiên mù mờ chẳng hiểu gì, tự nhớ lại một lúc rồi mặt đỏ bừng: "Do lúc đó con cả ngày mê chơi Assassin's Creed* thôi mà!"
*Assassin's Creed: Loạt trò chơi có tiểu thuyết lịch sử, khoa học viễn tưởng và các nhân vật hư cấu đan xen với các sự kiện lịch sử và nhân vật lịch sử trong thế giới thực.
Cuối cùng, gia đình chẳng đưa được lời khuyên nào rõ ràng, chỉ bảo tôn trọng lựa chọn của anh, ngược lại khiến anh càng không biết phải làm gì.
Thi thạc sĩ hay đi du học, cái nào cũng đều được. Nhưng dù thế nào, anh cũng cần bước sang giai đoạn tiếp theo, nghĩa là phải kết thúc giai đoạn này.
Vậy ít nhất phải có một cái kết thúc đàng hoàng cho mọi việc.
Anh và Châu Duy Khinh gặp gỡ, bắt đầu từ một lần xúc động đã đến thì vào luôn. Vậy kết thúc cũng nên là dứt khoát đến bước này thì thử nốt luôn đi.
Dụ Hành không biết vì sao hôm ấy Châu Duy Khinh không đẩy anh ra, nhưng cũng không nghĩ Châu Duy Khinh có thể chịu đựng anh thêm nữa.
Như thế lại đúng với cái kết mà anh đã nghĩ rất rõ ràng này. Anh sẽ nói hết mấy tháng cảm xúc vừa qua cho Châu Duy Khinh biết, rồi nhận lấy một câu từ chối vô cảm từ hắn, cứ thế là có thể yên tâm cân nhắc thi thạc sĩ hay đi du học.
Ngày mười tháng năm, lại là một ngày mưa. Không hiểu sao nửa đầu năm nay mưa nhiều bất thường.
Hơn mười giờ tối, Dụ Hành che ô đứng trước cửa live house. Hôm nay nhóm Châu Duy Khinh diễn, nhưng anh không mua vé trước nên không vào được.
Dụ Hành không muốn kéo dài nữa, anh muốn dứt khoát cho rõ.
Một chú chó nhỏ ướt sũng nằm trên bãi cỏ, trông rất giống con lần trước chỉ là gầy hơn một chút. Dụ Hành kéo nó lại dưới chân mình cho nó trú dưới tán ô.
"Em cũng đang đợi ai à?" Dụ Hành dùng mũi giày khẽ gảy đuôi nó.
Vừa nói xong, anh đã thấy người mình đợi bước ra khỏi cửa.
Không có những người khác đi cùng. Chỉ có Châu Duy Khinh không mang ô, mặc mỗi chiếc áo thun xanh ướt đẫm dính sát vào người vì mưa.
Không biết Châu Duy Khinh định đi đâu, nhưng khi trông thấy Dụ Hành, hắn vẫn ngẩn ra một giây rồi đứng yên tại chỗ.
Dụ Hành không còn để ý đến con chó nhỏ nữa. Anh bước lên phía trước, đưa ô che lên đầu Châu Duy Khinh.
Tim anh bỗng nhói đau như bị kim đâm.
Anh không hiểu vì sao lại như thế. Rõ ràng đã tưởng tượng và chuẩn bị sẵn hết mọi tình huống, vậy mà ngay khoảnh khắc này, lại vô cớ nảy sinh một chút vọng tưởng.
Anh có thể đừng từ chối tôi được không?
"Cậu đến đây làm gì?" Châu Duy Khinh hỏi.
Dụ Hành nhìn dòng nước mưa đang men theo tóc hắn chảy xuống. Hôm qua anh đã chuẩn bị rất nhiều lý do để viện cớ, lặp đi lặp lại cân nhắc câu chữ đến ba lần, nhưng giờ lại chẳng nhớ nổi một chữ.
"Trời mưa lớn quá," cuối cùng anh nói, "tôi có thể đưa anh về nhà không?"
09. Bạn đời và người yêu

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu