Hôm sau Châu Duy Khinh dậy rất sớm để xử lý thủ tục, khi Dụ Hành tỉnh giấc thì hắn đã không còn ở đó.
Mưa càng lúc càng nặng hạt, đường đi lầy lội bùn đất khắp nơi. Trên bàn đặt sẵn một suất cơm hộp để dành cho anh, đồ ăn cũng không khác mấy so với tối hôm trước, Dụ Hành chẳng có chút khẩu vị muốn ăn nào.
Một mình ở trong phòng, ngoài cửa sổ là tiếng mưa rơi dữ dội, lòng anh lại bình tĩnh hơn nhiều. Dụ Hành nhìn xung quanh phòng, Châu Duy Khinh đã nói hôm nay sẽ rời đi, căn phòng được thu dọn qua loa, mấy chiếc áo thun cũ mặc rồi đều bị vứt thẳng.
Trên bàn chẳng còn gì, chỉ còn một chiếc bật lửa và bao thuốc Châu Duy Khinh thường hút.
Như bị ma xui quỷ khiến, Dụ Hành rút một điếu ra châm lửa.
Có lẽ hầu như cậu con trai nào thời niên thiếu cũng từng thử hút thuốc một lần, nhưng Dụ Hành thuộc kiểu hoàn toàn vô cảm với nicotine, cho nên suốt hơn mười năm nay gần như không đụng vào.
Lần thử lại sau nhiều năm, Dụ Hành vẫn như cũ chẳng cảm nhận được gì. Cuối cùng hút chưa đến nửa điếu đã vội vàng dập đi trong bồn nước.
Anh tiếp tục cầm hộp thuốc lên nghiên cứu, nhỏ giọng lầm bầm: "Ngay cả thuốc lá của anh cũng đắng nghét như vậy."
Châu Duy Khinh trở về lúc gần trưa, điều khiến Dụ Hành bất ngờ là anh nghe thấy tiếng động cơ xe, Châu Duy Khinh lái một chiếc Santana tới.
Dụ Hành đứng trước cửa nhìn đối phương đầy nghi hoặc, Châu Duy Khinh giải thích: "Trời mưa liên lạc mãi không tìm được người đến đón, tôi mượn tạm xe của người quen, lái đến thị trấn rồi sẽ có người đến lấy."
"...Anh bình thường còn lái xe sao?" Dụ Hành hỏi.
"Tôi mới mua một chiếc gần đây, thỉnh thoảng có chạy vài lần," Châu Duy Khinh gật đầu, "Tiểu Phương nửa năm nay xin nghỉ hơi nhiều."
Dụ Hành nhìn Châu Duy Khinh chằm chằm, không biết đang nghĩ gì.
Châu Duy Khinh bước lại xoa nhẹ cánh tay anh: "Đi thu dọn đồ nhé?"
Dụ Hành mất vài giây mới đáp: "Tôi dọn xong hết rồi." Xong quay lưng đi thẳng vào nhà, không để ý đến Châu Duy Khinh nữa.
Nửa tiếng sau, Châu Duy Khinh lái chiếc Santana màu đen khởi hành, khi đi ngang nhà Châu Văn có ghé vào chào hỏi, Dụ Hành vì phép lịch sự cũng xuống xe.
Có lẽ vì tối qua đã dọn dẹp, ngôi nhà tự xây trông sạch sẽ hơn mấy hôm trước, Châu Duy Khinh đi vào bên trong dặn dò vài câu, Dụ Hành không đi theo. Đọc truyện tại TruyenLau.com
Bất ngờ một cái đầu vàng ló ra bên cạnh, Tiểu Trương không biết từ đâu chạy đến, đưa anh hai chai nước.
"Anh, anh giỏi ghê đó," Tiểu Trương cười híp mắt, "em với cô ấy đã làm lành."
"Đưa máy sưởi tay cho người ta chưa?" Dụ Hành nhận nước hỏi.
"Đưa rồi đưa rồi, rốt cuộc cô ấy không mắng em nữa. Hai đứa còn viết giấy cam kết, cô ấy đặt ra năm điều, em thì chỉ có ba, cảm giác hơi chịu thiệt một chút," Tiểu Trương trông rất vui vẻ, "Nhưng thôi không sao, miễn người chịu quay về là được."
TruyenLau
Dụ Hành cong khóe môi: "Thế là tốt rồi."
"Cố mà học cho giỏi," Dụ Hành thấy Châu Duy Khinh từ bên trong đi ra, nói lời tạm biệt với Tiểu Trương, "Yêu đương cho đàng hoàng vào."
Trở lại xe Châu Duy Khinh bật định vị chỉ đường, do thời tiết xấu nên hành trình sẽ lâu hơn khoảng nửa tiếng.
Website TruyenLau.com
Xe từ từ lăn bánh, Châu Duy Khinh đưa cho Dụ Hành một túi bánh quy: "Em ăn chút gì không? Đường còn khá xa."
Dụ Hành chỉ lắc đầu.
Chiếc xe cũ xuống cấp khá nặng, cần gạt nước kéo qua kéo lại phát ra tạp âm lớn, mặt đường gập ghềnh vì ngập nước làm xe chạy cực kỳ xóc nảy.
"Sau này ở thành phố anh bớt tự lái xe đi," Dụ Hành phán thêm câu nữa, "Không thì tin tức tiếp theo về anh sẽ là tin gây tai nạn đấy."
Châu Duy Khinh khẽ cười nhưng không phản bác, chỉ giảm tốc độ của xe thêm một chút.
Giữa đường Liêu Chiêu gọi cho Châu Duy Khinh một cuộc điện thoại, hắn không dám buông tay nghe máy, Dụ Hành nhìn không nổi bèn giơ tay giúp giữ máy lên tai hắn.
Không biết Châu Duy Khinh mượn đâu cái điện thoại kiểu cho người lớn tuổi, âm lượng rất to, to đến mức Liêu Chiêu nói câu nào truyền ra từ ống nghe cũng như được bật loa khuếch đại.
"Bao giờ cậu về?"
"Sắp rồi," Châu Duy Khinh đáp, "Tôi đang trên đường về."
"Mấy giờ hạ cánh? Tôi bảo Tiểu Phương đi đón cậu."
"Không cần đâu, chị đừng lo."
Dụ Hành nghe thấy Liêu Chiêu hừ một tiếng xong quay lại chuyện chính: "Vụ bản quyền cải biên bài hát đó, cậu xem xét thế nào rồi?"
Châu Duy Khinh như hoàn toàn không nhớ có chuyện đó: "Bài nào?
"Còn bài nào nữa," Liêu Chiêu trả lời, "Bài tình ca ấy, ba chương trình truyền hình đều muốn xin hát."
Châu Duy Khinh chẳng chút để tâm: "Về rồi nói sau, giờ tôi hơi mệt không muốn bàn việc này."
"Được." Liêu Chiêu ngáp một cái, "Mệt thì đừng bày trò lộn xộn nữa, cậu mà mất tích thêm một lần, tôi bảo Tiểu Phương dắt con chó Beagle đến nhà cậu, thấy cái gì gặm cắn hết cái đó. Với lại, người có tuổi rồi phải biết tự lượng sức, mỗi ngày cố gắng giữ gìn sức khỏe, kết quả lần khám tổng quát trước của cậu, huyết sắc tố* và mấy chỉ số khác đều thấp, cậu vốn đã nhiều bệnh vặt, bây giờ càng yếu ớt hơn. Không trách Dụ Hành người ta muốn bỏ cậu mà đi..."
*Huyết sắc tố (Hemoglobin): một loại protein có trong tế bào hồng cầu.
"Dừng, dừng." Châu Duy Khinh cố tìm một nhịp để nhanh chóng ngắt lời cô, sau đó nói thẳng, "Dụ Hành hiện giờ đang ngồi cạnh tôi."
Không gian bỗng im lặng khoảng mười giây.
Dụ Hành không biết là Liêu Chiêu xấu hổ hơn vì mới nói không lựa lời, hay bản thân anh từng mạnh miệng nói không hề chạy đến đây lại càng xấu hổ.
"Xin chào Dụ Hành," Liêu Chiêu đã quen xử lý tình huống nên nhanh chóng đáp lời, "Tôi đi chiếu đèn làm đẹp da* đây, không nói chuyện với mấy cậu nữa."
*Bản gốc ( 我做光子了 , 不跟你们聊了 ) chỉ có từ 光子 /lượng tử ánh sáng, nhưng theo tìm hiểu thì mình nghĩ nó có thể nằm trong cụm 光子嫩肤 /trẻ hóa da bằng laser (IPL), trong ngữ cảnh này mình thấy Liêu Chiêu bảo đi làm đẹp khá hợp lý nên mình edit như trên.
Chiếc Santana rẽ qua một khúc cua, dây an toàn siết vào xương sườn Dụ Hành có hơi đau.
Trong khoảng lặng giữa tiếng gạt nước mưa, Dụ Hành đột nhiên nghe Châu Duy Khinh nói: "Huyết sắc tố thấp là vì trước khi khám tổng quát tôi mấy ngày không ăn uống tử tế, chắc không có..."
Dụ Hành thô bạo đưa tay trái che miệng hắn.
Khuỷu tay anh không cẩn thận quệt trúng vô lăng, Châu Duy Khinh xoay trái nửa vòng theo phản xạ, bỗng "cốp" một tiếng, gầm xe chấn động. Xe dừng lệch giữa đường đứng yên không nhúc nhích.
Hai người nhìn nhau, sau một lúc Châu Duy Khinh nói: "Hình như bị chết máy rồi."
Dụ Hành trong lòng trách mắng tay mình lộn xộn, nhưng tình huống này anh tuyệt đối không chịu thừa nhận: "Bởi vậy mới bảo anh bớt lái đi!"
Châu Duy Khinh không giận, chỉ khẽ cong khóe môi: "Xin lỗi, lâu không lái nên tôi không quen tay, để tôi xuống nhìn xem."
Hắn xuống xe xem xét một vòng xong quay trở lại, nửa người đã bị xối ướt đẫm. Dụ Hành lấy mấy tờ giấy trong túi đưa sang, hắn vừa lau vừa nói: "Hết cách rồi, chắc ống xả bị nước tràn vào."
Dụ Hành hỏi: "Vậy hai ta đi bộ về hả?"
"Chờ chốc lát," Châu Duy Khinh tỏ ra thoải mái không đúng lúc, "Tôi đã gọi bên sửa xe."
Bên đường trồng hai hàng cây cao thấp không đồng đều, chúng bị mưa quật đến tả tơi, lá cây cọ vào nhau rung động kêu xào xạc.
Dụ Hành muốn ngả ghế nằm thử, không ngờ chiếc xe này bị lỗi vặt quá nhiều, ngả một nửa thì bị kẹt lại chẳng lên cũng chẳng xuống được.
Không hiểu sao mỗi lần ở bên Châu Duy Khinh thường rất dễ dính ngày mưa.
Dụ Hành trong lòng nghĩ thầm như vậy.
"Nghe nhạc không?" Châu Duy Khinh hỏi anh.
"Tùy anh." Dụ Hành tựa đầu vào cửa kính chán nản đáp.
Châu Duy Khinh tìm tòi hệ thống giải trí cũ kỹ trên xe, radio không có tín hiệu, bluetooth không kết nối được, cuối cùng chỉ có thể lấy dây sạc nối với iPad của hắn.
Hắn bật ngẫu nhiên một bài, tiếng nhạc phát qua loa, tuy rằng chất lượng âm thanh không tốt nhưng vẫn dùng tạm được.
Chỉ là chưa được hai câu đã nghe Dụ Hành phản đối: "Tôi không muốn nghe nhạc của anh."
"Được, bài này tôi bấm bừa," Châu Duy Khinh chiều theo ngay, "Để tôi đổi bài khác."
Hắn lướt xuống danh sách bài hát, định chọn một bài dân ca Nam Mỹ, bỗng nhớ ra chuyện gì bèn nghiêng đầu sang, giọng hiếm khi mang theo ý trêu ghẹo: "Tôi mới đăng mấy tháng trước, em biết là nhạc của tôi sao?"
Hắn thấy vành tai Dụ Hành hơi đỏ lên, nhưng đứa nhóc lanh lợi thì chắc chắn không đời nào thừa nhận: "Thời đại dữ liệu mà, tôi biết làm sao?"
Còn cố ý trịnh trọng nói thêm: "Mỗi lần nền tảng đẩy video lên tôi đều bấm 'không quan tâm'."
"Là lỗi của tôi," Châu Duy Khinh nghiêm túc gật đầu, "Lần sau sẽ không đăng nữa."
Dụ Hành hơi dỗi liếc hắn một cái, anh cảm thấy người đàn ông này càng ngày càng khó đối phó.
Tất cả là do anh, từ lúc anh xuất hiện ở Hoàng Gia Phố thì đã đánh mất thế chủ động.
Dụ Hành quay đầu đi, không muốn để ý đến người này nữa. Nhưng Châu Duy Khinh hôm nay lại khác thường, tựa như máy hát được ấn mở, tiếp tục nói: "Tôi từng đi tư vấn tâm lý một lần, không phải đi chữa bệnh, chỉ muốn học cách nhạy cảm hơn với cảm xúc của người khác. Chuyên gia tư vấn dạy tôi phải quan sát: ánh mắt, chân mày và từng cái biểu cảm."
Nói xong câu này hắn bỗng quay đầu nhìn Dụ Hành: "Biểu cảm mới nãy của em theo định nghĩa thì là không vui hoặc không hài lòng với tôi."
"Anh nghĩ nhiều rồi." Dụ Hành nói.
Nhưng lần này Châu Duy Khinh không chịu nghe, hắn đưa tay phải nắm lấy xương cổ tay trái của Dụ Hành: "Nói cho tôi biết vì sao em không hài lòng được không?"
Phủ nhận, rút tay về rồi chuyển chủ đề. Vốn dĩ Dụ Hành nên làm những hành động đó.
Nhưng có lẽ tiếng mưa ngoài cửa đã thẩm thấu vào trí óc anh, trước mắt anh bỗng xuất hiện ba chữ rất to rất rõ, như ba biển cột mốc đường khổng lồ chắn ngang.
"MÁY SƯỞI TAY"
Thanh niên mười mấy tuổi còn có thể nói ra điều mình ấm ức, còn người hơn ba mươi tuổi thì sao?
Sự thẳng thắn nói hết tiếng lòng của đôi trẻ vùng quê xa xôi, như một cái bánh răng thúc đẩy mạch suy nghĩ của Dụ Hành, trước khi anh kịp phản ứng lời nói đã bật thốt ra: "Vì nhớ trước kia anh từng hứa với tôi sẽ mua xe."
Châu Duy Khinh "ừm" một tiếng, nhéo nhẹ tay anh ra hiệu bảo anh nói tiếp.
Tựa như đã mở toan cánh cửa, những câu còn lại liên tiếp tuôn ra ồ ạt.
"Bởi vì anh đã hứa mua xe nhưng chẳng thèm nhớ đến, tôi mỗi ngày phải chen chúc trong giờ cao điểm, vậy mà đợi chúng ta chia tay xong anh liền đi mua ngay."
"Vì lúc tôi còn ở bên cạnh anh, anh chưa từng viết bài tình ca nào, lúc chia tay rồi thì lại có thể viết tình ca."
Theo lý mà nói chủ đề phải nên dừng hẳn tại đây, nhưng Dụ Hành dường như không kiềm chế nổi nữa.
"Vì anh chẳng bao giờ nhớ chuyện hứa đi siêu thị hay xem phim với tôi."
"Vì anh thường xuyên không nghe điện thoại."
"Vì lúc anh làm việc là cứ đóng cửa kín mít."
"Vì mỗi lần Phương Thụ An quái gở khó ưa với tôi, anh cũng chẳng hay biết."
"Vì anh chưa từng chủ động tặng tôi cái gì."
Ngay trước cái "vì" tiếp theo, một giọt mưa lẫn bùn đập lên kính chắn gió, âm thanh nghe lanh lảnh.
Như một lời nhắc nhở, trong đầu Dụ Hành chợt phanh gấp.
"Mày đang làm gì vậy? Sao lại đi so đo mình với mấy đứa mười mấy tuổi chứ?"
Quá nhạy cảm, quá xúc động, quá già mồm cãi láo* rồi.
*Già mồm cãi láo ( 矫情 ): cãi ngang bướng muốn giành phần thắng đến cùng.
Sự xấu hổ bỗng chốc ập lên dây thần kinh, anh gấp gáp ụp mặt xuống hộp chứa đồ.
Lúc sau anh bật dậy lôi trong túi ra một cây bút, chạm lên trán Châu Duy Khinh, khẽ đọc: "Xóa ký ức*."
*Xóa ký ức ( 一忘皆空 /nhất vãng lai không): là một câu thần chú tẩy xóa ký ức hoặc làm người khác quên đi điều gì đó trong tiểu thuyết/phim Harry Potter, câu gốc tiếng Anh là "Obliviate". Ở đây Dụ Hành nói phiên âm tiếng Trung là "Nhất vãng lai không", Châu Duy Khinh không hiểu ý nghĩa câu này, chỉ nghe được chữ không.
Châu Duy Khinh nghe không rõ: "Cái gì không cơ?"
"Vừa nãy anh không nghe thấy gì hết," mắt Dụ Hành đầy mong đợi, "Đúng không?"
"Tôi nghe thấy mà," Châu Duy Khinh thành thật nói, "Chỉ có điều em nói nhanh quá, từ đoạn không thường xuyên nghe điện thoại trở đi tôi không nhớ kịp, tôi đang định mở ghi âm đây."
Dụ Hành tuyệt vọng "à" một tiếng rồi lại ụp mặt xuống.
Sau khoảng hai mươi giây tự chữa lành bản thân, anh bắt đầu nhặt nhạnh chút thể diện của người trưởng thành, cố bình tĩnh dùng giọng điệu sách vở tìm cách gỡ gạc: "Tôi vừa rồi nói hơi quá lên, anh thật sự không cần để ý. Tôi có thể hiểu mỗi người có tính cách và cách vận hành hành vi khác nhau, thêm nữa công việc của anh có tính đặc thù. Tôi chỉ từng nghĩ anh có thể sắp xếp ưu tiên công việc của anh, chuyện liên quan đến tôi đặt ở mấy vị trí sau cũng được, chỉ là hi vọng anh nhớ rõ."
Anh nghĩ đi nghĩ lại vẫn thấy không ổn: "Thật ra không nhớ đều chẳng sao, dù sao chỉ là mấy chuyện nhỏ, đều trôi qua cả rồi, anh cứ coi như tôi chưa nói gì."
Châu Duy Khinh rốt cuộc như hiểu ra Dụ Hành đang xấu hổ vì điều gì.
Khóe môi hắn dần cong nhẹ, tay hắn siết chặt tay Dụ Hành: "Tôi ngốc lắm, Dụ Hành, chậm chạp kém nhạy bén và cũng chẳng tài giỏi gì đâu. Em phải hướng dẫn cho tôi thì tôi mới biết làm thế nào."
"Không cần," Dụ Hành phản đối, "Sống với nhau cần nhất sự thoải mái, anh đã có thói quen riêng..."
"Cần mà." Đây là lần đầu tiên Châu Duy Khinh ngắt lời anh.
Hắn nâng hai tay Dụ Hành lên rồi khẽ đặt một nụ hôn vào lòng bàn tay: "Đừng lo ngại vì tôi, cũng đừng châm chước cho tôi."
"Dù tôi chậm chạp nhưng tôi có một ưu điểm," hắn nói tiếp, "Em cũng biết tôi lớn lên trong hoàn cảnh ra sao, tôi vốn chẳng thấy thứ gì trên đời là quan trọng. Nhưng giờ chuyện em ở lại bên cạnh tôi là điều quan trọng duy nhất."
"Vậy nên không có thứ tự trước sau, việc của em mãi luôn là ưu tiên nhất."
Lòng bàn tay Châu Duy Khinh vẫn nóng ấm, kể cả hơi thở lúc này của hắn.
Hắn nhìn Dụ Hành chăm chú bằng ánh mắt rực sáng: "Cho tôi thêm một cơ hội để thực hành được không em?"
~~~
Lời Editor: Thầy Châu khúc đầu bày đặt lạnh lùng ít nói, người yêu chạy mất thì miệng lưỡi trơn tru hơn hẳn :)))
34. Thông báo
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.