Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 28: Ba chữ

Đám cưới của Trần Nhiên cuối cùng vẫn diễn ra như dự kiến.
Do nhiều biến cố xảy ra trong thời gian gần đây, mọi khâu chuẩn bị đều khá gấp rút. Công ty tổ chức tiệc cưới vốn có kế hoạch rất đầy đủ, nhưng bị mạnh tay cắt gọn nên chỉ còn những thủ tục cơ bản nhất.
Sáng sớm chưa tới sáu giờ, Dụ Hành mặc bộ vest trắng lên xe đi đón dâu. Kể từ khi nghỉ việc anh hiếm khi dậy sớm như vậy, cứ dựa vào cửa sổ xe ngáp dài ngáp ngắn.
Trần Nhiên lấy một chai nước đá từ ghế trước áp vào má Dụ Hành, lạnh đến mức khiến anh rùng mình.
"Hay em ngủ thêm đi," Trần Nhiên nói, "Bên đó trang điểm chưa xong, lát nữa mới bắt đầu xuất phát."
"Thôi," Dụ Hành lắc đầu, "em mà ngủ nữa chỉ mệt thêm."
Trần Nhiên không ép anh, xoay về ghế của mình nói: "Vậy em cố chịu chút, đã bàn trước việc đón dâu chỉ mang tính hình thức, sẽ không có những yêu cầu kỳ quặc."
Anh ta đột nhiên nhớ ra điều gì, bổ sung: "Có em nữa thì càng không có chuyện gì, giờ em là khách quý của nhà họ rồi."
Dụ Hành mệt mỏi cười: "Em có làm được gì đâu chứ."
Anh nói là lời thật lòng, vì hôm đó anh chỉ như khán giả đứng xem, còn Trần Đức Bồi đã tự đóng vai nhân vật chính.
Trần Nhiên im lặng một lúc, hơi do dự hỏi: "Vài ngày trước có người tên Liêu Chiêu liên lạc đến, nói muốn giới thiệu Miêu Miêu với đoàn làm phim, là em nhờ vả sao?"
Dụ Hành ngẩn ngơ: "Không có."
Ngoài Dụ Hành ra thì chỉ có thể là Châu Duy Khinh, cả hai đều im lặng không nói gì.
TruyenLau Một lúc sau Dụ Hành mới hỏi: "Vậy cô ấy có đi không?"
"Con bé không đi, chắc còn cần thêm thời gian." Trần Nhiên lắc đầu.
Quả đúng như lời Trần Nhiên nói, nghi thức đón dâu rất đơn giản, chỉ yêu cầu chú rể và phù rể đứng ở cửa hát một bài. Mà cả nhóm người chẳng ai bắt đúng nhịp, vốn định hát trọn cả bài nhưng mới chỉ líu lo được một nửa, cửa bất ngờ bị mở tung ra. Một phù dâu mặc váy trắng bước đến cửa, biểu cảm cực kỳ khó nói nên lời: "Nhanh nhanh vào đi, hát hò gì mà tra tấn người ta quá vậy!"
Cả phòng bật cười ầm ĩ.
Dù mệt nhưng cả buổi sáng Dụ Hành vẫn ngoan ngoãn làm việc, anh đứng ở cửa giúp nhận tiền mừng, đến khi nghi thức bắt đầu thì chân đã đau nhức ê ẩm.
Website TruyenLau.com Đám cưới này thực sự nhiều chông gai, còn phải thay gấp người dẫn chương trình trước giờ bắt đầu, nghe nói người cũ bị viêm dạ dày cấp phải nhập viện, may mà người mới thay thế cũng khá chuyên nghiệp, giọng to rõ vang vọng.
Anh ta đọc lời mở đầu rất cảm xúc: "Trăm chim lạy phượng hoàng, phượng tìm phượng, rồng phượng sum vầy, vui vẻ hân hoan." Dụ Hành lén nhìn đứa trẻ ở bàn bên cạnh, bị mẹ đánh nhẹ vào tay vì cố chôm một miếng gà hấp trắng.
Điều khiến Dụ Hành bất ngờ là cả cô dâu lẫn chú rể đều khóc. Trần Nhiên - người lúc đại học xem phim tình cảm là ngủ gật, từ lúc chuẩn bị đám cưới đã than phiền đủ điều, bây giờ lại đứng trên sân khấu nghẹn ngào nói: "gặp gỡ được đối phương là điều khó mong cầu trong cuộc đời này", chẳng biết sao chép mấy lời hay ho đó từ đâu.
Nguồn copy từ TruyenLau.com Dụ Hành lén lấy điện thoại ra quay lại cảnh này rồi đăng lên vòng bạn bè.
Hôm nay quay cuồng bận rộn đến tận cuối ngày, anh cảm thấy cơ thể như không còn là của chính mình. Khi tiệc tan, Dụ Hành và Trần Nhiên đưa vị khách sau cùng ra cửa, khi quay về Trần Nhiên khoác vai anh.
"Hôm nay em mặc bộ này thật sáng chói." Trần Nhiên vừa đi vừa nói, "Thím hai của anh còn hỏi em có người yêu chưa."
Dụ Hành cố nhớ xem ai là thím hai nhưng không nhớ ra được, chỉ trả lời: "Vậy anh nói thế nào?"
"Anh bảo em đang thất nghiệp," Trần Nhiên nói, "thế là thím ấy không hỏi tiếp nữa."
Dụ Hành bật cười.
Trần Nhiên ra cửa châm điếu thuốc, quay sang nói: "Thật ra mấy ngày em về quê, anh tình cờ gặp Châu Duy Khinh ở nhà em."
Dụ Hành "ừ," một tiếng rồi hỏi: "Sau đó thì sao?"
"Cũng chẳng nói gì nhiều, chỉ vài câu nghe oai phong lắm, kết quả vẫn phải nhờ vả cậu ta giúp chúng ta." Trần Nhiên mỉm cười.
"Anh ấy không để ý đâu." Dụ Hành nói.
"Thế thì tốt," Trần Nhiên hít một hơi thật sâu, "nói thật cho anh biết, chuyện của hai người giờ thế nào rồi?"
Dụ Hành nhớ lại ngày hôm đó.
Anh rõ ràng chẳng làm gì, mà dường như đã dùng hết tất cả sức lực. Anh ở trần nằm trên chiếc sofa quen thuộc, hỏi Châu Duy Khinh: "Tình yêu của anh có phải cũng giống như vậy không?"
Phút giây đó anh rất thật lòng muốn biết, nhưng Châu Duy Khinh như một cỗ máy kém chức năng, chỉ biết trả lời ngắn gọn và khô khan rằng: "Không phải vậy đâu," rồi vụng về lấy áo và rót nước cho anh.
Chẳng có gì xảy ra mà dường như cũng không cần phải xảy ra. Bọn họ như hai người bạn cùng phòng ăn ý, trải qua đêm khuya yên tĩnh bên nhau.
"Không biết," Dụ Hành cam chịu nói, "anh đừng để ý nữa."
Trần Nhiên cũng biết ý một vừa hai phải dừng lại, gật đầu đổi chủ đề: "Mai em có rảnh không? Vợ anh muốn mời riêng em đi ăn bữa cơm."
Dụ Hành nhớ đến là nhức đầu: "Mai thì không được, phải trông trẻ rồi."
Nếu Phó Hoành biết mình bị gọi là trẻ con, chắc chắn sẽ nghiêm túc lên án phản đối.
Gần đây cậu ta cứ than phiền vì Dụ Hành ít liên lạc, bị anh lấy lý do qua loa lấy lệ: "Thế giới người lớn bận rộn lắm, cậu không hiểu được đâu."
Phó Hoành cuối cùng ra tối hậu thư, chủ nhật này phải đi xem concert với cậu ta, nếu không quan hệ của bọn họ sẽ xảy ra hậu quả nghiêm trọng.
Dụ Hành tò mò, lịch sự hỏi thăm "hậu quả nghiêm trọng" là gì, rất nhanh nhận lại hai chữ "tuyệt giao".
Dù không cảm nhận được mức độ đe dọa của hai chữ đó, nhưng anh vẫn rất hợp tác đồng ý.
Buổi concert Phó Hoành nhắc đến là của một ban nhạc post-rock* ít tên tuổi, nghe nói tay trống là bạn học của bạn gái anh họ thứ hai của cậu ta. Sân khấu biểu diễn nằm ở một live house nhỏ phía Nam thành phố.
*Post-rock: một nhánh của rock thử nghiệm, thường nhấn mạnh vào kết cấu và bầu không khí.
Lúc đứng trước cửa, Dụ Hành cảm giác như đã xuyên qua mấy đời. Có lẽ vì nhiều năm rồi anh không còn đến những nơi như thế nữa. Tất cả như bắt đầu từ khoảnh khắc tò mò đầu tiên của anh.
Vé không bán hết, trước sân khấu chỉ lác đác đứng kín một nửa, Phó Hoành kéo anh đi ra phía quầy rượu.
"Chào anh Béo," Phó Hoành cười chào hỏi, "pha cho tôi hai ly mix tự chọn nhé!"
Dụ Hành lắc đầu: "Tôi không uống rượu."
"Ồ, quên mất," Phó Hoành vỗ trán, "vậy pha nước trái cây đi."
Nước trái cây còn chưa kịp lên quầy, ánh đèn đột nhiên tắt hết, trong đám đông vang lên một tiếng huýt sáo dài. Dụ Hành thấy bốn cậu trai trẻ bước lên sân khấu, hơi e dè cúi mình chào.
Giai điệu bài hát chậm, nhẹ nhàng và lãng mạn, khán giả không chen chúc trước sân khấu, chỉ đứng tốp ba tốp năm phía sau lắc lư theo nhạc. Tên các bài hát đều khá văn nghệ, Dụ Hành vô tình nhớ được hai cái tên: "Thời gian còn dài hơn cả một cái ôm" và "Tôi muốn dành cho em nụ hôn say đắm nhất".
"Anh biết không, ca sĩ chính cũng học chuyên ngành như chúng ta," do âm thanh lớn, Phó Hoành phải dán sát tai anh nói chuyện: "Sống đến một ngày bỗng nhiên tỉnh ngộ, muốn nghỉ việc để thỏa thích say rượu hát ca."
"Tốt lắm," Dụ Hành cố nói lớn cho Phó Hoành nghe thấy: "Lập trình viên chuyển nghề rốt cuộc không chỉ đi bán bánh nữa."
Giai điệu kéo dài xoay vần làm thời gian trôi khá nhanh, hôm qua anh bận rộn cả một ngày, nghỉ ngơi không đủ nên hơi buồn ngủ. Trước khi bài tiếp theo bắt đầu, ca sĩ chính là lập trình viên đã đổi nghề đột nhiên tạm dừng, nói xuống khán đài: "Bài tiếp theo do bạn của tay trống tên Phó Hoành yêu cầu: 'Chỉ có một câu tôi không nói nên lời', xin được gửi tặng đến tất cả mọi người."
Dụ Hành bất ngờ nhướn mày, anh vốn cho rằng chuyện anh họ thứ hai kia là chém gió: "Cậu cũng khá đấy."
Phó Hoành đắc ý mà nhấp một ngụm rượu.
Cậu ta nghiêng người dán sát vào tai Dụ Hành: "Năm ngoái lần đầu tôi nghe được bài này đã chạy theo hỏi họ, rốt cuộc bài hát có ý nghĩa gì."
"Là gì?" Dụ Hành hỏi.
"Anh lắng nghe lời bài hát đi." Phó Hoành đáp.
Dụ Hành tập trung nghe, chỉ có vài câu có lời lại không có phụ đề nên nghe không rõ, anh mơ hồ nghe được: hoàng hôn, pháo hoa, ba chữ duy nhất, khoảnh khắc ngập ngừng muốn nói.
"Chưa rõ nữa à?" Phó Hoành hỏi, "Là 'Tôi yêu anh'."
Dụ Hành gật đầu: "Tôi cũng đoán ra rồi."
Nụ cười của Phó Hoành càng sâu: "Tôi thật sự nghiêm túc đó."
Dụ Hành ngớ người, anh đột nhiên nhận ra Phó Hoành từ lúc nào đã cầm một bó hoa hồng trắng, phía trên còn vương vài giọt sương. Anh ngẩng lên, bắt gặp ánh mắt của anh Béo từ phía xa, ra dấu cầu thủ ghi bàn hai điểm.
"Lần trước tôi đã nói với anh mà, tỏ tình thì để lần sau, hôm đó chưa kịp chuẩn bị gì, còn hôm nay đã sắp xếp ổn thỏa rồi." Phó Hoành nói trong tiếng nhạc: "Anh trai ơi, anh thật sự không cân nhắc đến tôi chút nào sao?"
Dụ Hành có lẽ cũng không ngờ đến, anh ở tuổi ba mươi hai vẫn còn được trải qua khoảnh khắc lãng mạn như vậy.
Có bài hát và hoa tươi đặc biệt dành riêng cho anh, mọi người xung quanh phối hợp ăn ý chuẩn bị, mặc dù với Phó Hoành những điều này không quá to tát.
Nhưng tựa như một phản xạ có điều kiện gây nhiễu phiền lòng, Dụ Hành bỗng nhớ đến Châu Duy Khinh mười hai năm về trước, nhớ về khoảnh khắc khởi đầu giữa bọn họ. Nói khoảnh khắc khởi đầu cũng không chính xác, vì dường như với họ chưa từng có thời điểm chính thức ở bên nhau. Dụ Hành đứng trong căn nhà cũ của Châu Duy Khinh, bồng bột nói định nghĩa tình yêu là bất chấp hậu quả, Châu Duy Khinh không từ chối anh, rồi lần sau gặp mặt anh trộm nắm lấy tay Châu Duy Khinh và hắn không rút tay về.
Từ đầu đến cuối, không hoa không đèn, cũng chẳng có câu "Tôi yêu em" trịnh trọng nghiêm túc.
Thời điểm bắt đầu cứ vậy mà qua loa lộn xộn, khi kết thúc thì chán chường thất vọng, chỉ còn lại dư âm dai dẳng khó phai.
Đến khi bài hát kết thúc, Dụ Hành mới cho Phó Hoành câu trả lời: "Cảm ơn cậu," anh nói, "cậu chắc chắn sẽ gặp người xứng đáng với bó hoa này hơn tôi."
Phó Hoành biểu cảm bình tĩnh, bất động nhìn anh không chớp mắt, mãi đến khi Dụ Hành bắt đầu hơi hoảng, cậu ta mới bỗng cười rộ lên: "Anh sợ gì chứ, ngay từ đầu tôi cũng không nghĩ sẽ thành công."
"Nhưng hoa thì anh cứ nhận đi," Phó Hoành nói tiếp, "Anh rất hợp với nó."
Ba bài cuối họ nghe trong yên lặng tựa như chẳng có gì xảy ra. Ca sĩ chính đến đoạn kết mới nhập tâm, có lẽ càng hát càng kích động, lúc hát xong phấn khích gửi cho khán giả một nụ hôn gió, khác hẳn hình ảnh e dè lúc ban đầu.
Sau khi buổi diễn kết thúc, hai người đứng đợi xe bên đường. Xe của Phó Hoành đến trước, trước khi lên xe cậu ta quay đầu hỏi: "Anh, sau này chúng ta vẫn chơi game với nhau chứ?"
Dụ Hành cười: "Cậu không cướp đồ trang bị của tôi là được."
Tiễn Phó Hoành đi xong, Dụ Hành phát hiện chuyến xe anh gọi đã bị tài xế hủy. Tối nay vẫn chưa ăn gì, anh thấy hơi đói nên mua gói bánh quy ở máy bán hàng tự động.
Lúc quay người bất ngờ thấy trước máy bán nước đứng một bóng dáng quen quen.
"Anh Hành?" Tiểu Phương cũng giật mình.
"Sao cậu ở đây?" Dụ Hành hỏi.
Hai người đối mặt nhau, Dụ Hành ôm một bó hoa còn Tiểu Phương ôm hai chai nước khoáng.
"Tôi đang đi công việc." Tiểu Phương chỉ tay ra phía sau, "Tuần sau nhà hát có buổi biểu diễn nên phải đến khảo sát trước."
Dụ Hành lúc này mới nhận ra đây là nhà hát mới xây, live house chỉ là một phần tiện ích trong khu vực.
"Cậu đến một mình à?" Dụ Hành hỏi.
"Tôi đi với anh Khinh," Tiểu Phương hơi do dự, đẩy nhẹ cằm về hướng bên cạnh: "Xe đỗ chỗ kia."
Dụ Hành quay đầu, nhìn thấy một chiếc xe thương mại đỗ ven đường, ngay sau chỗ anh vừa đứng tạm biệt Phó Hoành. Do xe cộ đông đúc, người qua lại nhiều nên anh không phát hiện ra.
"Anh muốn đi nhờ không?" Tiểu Phương hỏi.
"Không cần đâu," Dụ Hành nói, "Tôi gọi xe rồi."
Tiểu Phương ôm hai chai nước khoáng quay trở lại ghế lái, tăng điều hòa trong xe lên một nấc.
Im lặng vài giây rồi quay người cẩn thận hỏi: "Anh Khinh, anh thật sự không xuống sao?"
Cậu ta tự hào bản thân nhanh nhạy cái khó ló cái khôn, kịp thời viện lấy cái cớ đi làm khảo sát vô cùng hợp lý. Thực ra nhà hát này mới mở vẫn chưa khai trương, chưa có buổi biểu diễn diễn nào. Ông chủ của live house là người quen, tối nay nhìn thấy Dụ Hành, cho rằng Châu Duy Khinh cũng đến nên gọi điện cho hắn, nửa tiếng sau hai người họ liền lái xe tới nhưng không xuống xe.
"Không xuống," Châu Duy Khinh nhìn ra ngoài cửa sổ, "cậu lái xe đi."
29. Lời đề nghị

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu