Vào thời điểm cuối năm, công việc của Dụ Hành rốt cuộc cũng bắt đầu bận rộn. Trò chơi của công ty phải ra mắt bản đồ mới trước Giáng Sinh, nửa tháng nay mọi người đều như cài con quay, quán cà phê tầng dưới mang latte đá lên liên tục như vận chuyển hàng hóa.
Một ngày nọ, giám đốc kỹ thuật đi làm với chiếc ba lô hình chú vịt Pokémon*, mà tất cả mọi người cũng chẳng có ai để ý đến điều khác thường đó. Mãi đến lúc họp nhóm phải mở ba lô tìm lấy notebook, anh ta sững sờ chết lặng tại chỗ khi một tập tranh fanart cô vợ ảo 2D của anh ta từ trong đó rơi ra.
*Pokémon Psyduck ( 可达鸭 )
Dụ Hành mỗi ngày ngoài việc ngồi làm việc trước máy tính, còn tham gia cuộc chiến tranh luận của bộ phận IT, tuy nhiên sức chiến đấu của anh không đủ mạnh, chủ yếu đóng vai quần chúng làm nền.
Ngoài ra, anh còn bị bộ phận thương hiệu lôi đi làm thêm ngoài giờ.
"Chị, tôi thật sự làm không được." Dụ Hành hoảng sợ nhìn tập kịch bản trong tay, cố tìm cách tránh né, "Tôi mới vào làm chưa lâu, không thể đại diện giá trị cốt lõi của công ty đâu, phần quảng cáo này hãy để người khác quay đi."
"Không có cái gì là cốt lõi hết, gương mặt chính là cốt lõi." Amanda tàn nhẫn vuốt tóc Dụ Hành từ trên xuống dưới, tựa như đi lựa bắp cải trắng ngoài chợ. "Cậu nỡ đành lòng để mấy tên đầu hói xung quanh ra sân làm xấu mặt sao hả?"
Dụ Hành bị cô vuốt tóc đến mức không biết nói gì.
Sau một hồi xem xét, Amanda để Dụ Hành quay thử và khá hài lòng.
Cô vừa kéo thanh tiến độ vừa than phiền với Dụ Hành: "Không phải là tôi bắt ép nhân viên, cậu không biết năm nay hoạt động quảng bá khó làm đến cỡ nào, ngân sách ít đến nỗi cả bài hát chủ đề cũng không đủ tiền trả, chỉ vừa đủ thuê vài người da đen giơ bảng hiệu quảng cáo cho."
Dụ Hành không dám động vào tóc của mình, nghiêng người hỏi: "Bài hát tuyên truyền kiểu gì?"
Đọc truyện tại TruyenLau.com
"Nè," Amanda đưa cho anh một cái máy tính bảng, tiếp tục than trách: "chẳng thèm thuê người làm vườn trồng cho mình một cây B luôn*."
*Bản gốc là ( 也不找个园丁给自己种棵 B 树 ). Trong khoa học máy tính, B-cây (B-Tree) là một cấu trúc dữ liệu dạng cây. Câu trên mình hiểu đại khái là Amanda đang than phiền bên công ty không chịu chăm chút cho dự án quảng cáo. Vì công ty về IT nên sử dụng thêm từ chuyên môn.
Dụ Hành liếc nhìn qua, thấy một cái tên vô cùng quen thuộc.
Anh mặt không chút biểu cảm nói: "Đổi bài khác đi, bài này không hay chút nào."
"Cậu còn kén chọn nữa," Amanda ngạc nhiên nhướng mày, "ngân sách của chúng ta cố thêm một số không nữa đi, rồi mới có tư cách nói chuyện với người ta."
TruyenLau.com
Gần giờ tan làm, Amanda ôm một chồng tài liệu từ phòng họp đi thẳng đến chỗ Dụ Hành ngồi.
"Thước phim cậu quay khá ok đó," cô nói ngắn gọn, "thu thêm vài giây reaction* là xong."
*Reaction: một dạng phản ứng trước sự việc gì đó.
Dụ Hành nhìn điện thoại, mặt lộ vẻ xấu hổ: "Chị, lát nữa tôi còn chút việc, ngày mai rồi quay tiếp được không?"
TruyenLau.com
"Được thôi," Amanda rất hào phóng, "ngày mai nhớ phải chỉnh đốn bản thân cho đẹp trai một chút."
Amanda về văn phòng đổi giày đế bằng sang đôi dép bông, xong lại dặm thêm chút son. Đúng lúc đồ ăn vừa được giao đến, cô bèn xuống lầu chờ trước hai phút.
Trong lúc chán chường đứng chờ, ánh mắt sắc bén của cô bỗng thấy một chiếc Lexus chạy vào tòa cao ốc, cửa kính ô tô hạ xuống để lộ một khuôn mặt mơ hồ. Mà ngay lúc đó, Dụ Hành lưng mang ba lô đen không chút nương tay đẩy thẳng khuôn mặt đó vào phía trong, rồi nhanh chóng mở cửa leo lên xe.
Xe lăn bánh đi mất, Amanda bất giác lẩm bẩm: "Chết tiệt."
Thực tập sinh bên cạnh không hiểu chuyện gì: "Sao vậy chị? Có chuyện gì hả?"
Amanda lắc đầu, cố để bản thân lấy lại tỉnh táo: "Tôi tăng ca đến gặp ảo giác mất rồi, sao tôi thấy cái người lái xe chở Dụ Hành, giống hệt bên đối tác bản quyền mà chúng ta trèo cao không nổi vậy?"
Cô nhìn tập hồ sơ có tên Châu Duy Khinh trên tay, lắc đầu mấy cái xong khẳng định: "Đây nhất định phải tính là tai nạn lao động."
Mà giờ phút này trên ghế phụ chiếc Lexus, Dụ Hành chỉnh ghế đến một góc độ thoải mái, vui vẻ nghịch mấy tờ lịch trình của Châu Duy Khinh để trên xe.
Vì phụ trách phối nhạc cho một bộ phim điện ảnh, Châu Duy Khinh được mời tới dự liên hoan phim ở Pháp. Dụ Hành chỉ mới lật tới trang ba, đã bị danh sách các khách sạn sang trọng và mấy món ăn xa hoa bóp nghẹt trái tim.
"Khách sạn này lấy vàng lát sàn hả, một đêm những một ngàn euro*?" Dụ Hành khó tin nổi.
*1000 euro ~ 30 triệu vnd
Châu Duy Khinh liếc sang: "Hình như là giá cố định, thật ra tôi thấy cũng bình thường."
"Xa hoa truy lạc, mải mê ăn chơi, tiêu xài hoang phí." Dụ Hành phê phán.
Châu Duy Khinh vẫn cực kỳ thản nhiên ổn định lái xe: "Em có thể cùng tôi đi hoang phí."
"Thôi khỏi, cám ơn," Dụ Hành ném lịch trình về chỗ cũ, "trong tuần sau còn phải đúng giờ đi làm để sửa tám trăm cái lỗi đây này."
Chín giờ tối, trên cao tốc không quá đông xe. Châu Duy Khinh đưa Dụ Hành đến dưới lầu, lúc Dụ Hành tháo dây an toàn bỗng nghe hắn nói: "Chắc tôi đi khoảng mười ngày."
Dụ Hành "ừ" một tiếng, "em vừa thấy rồi."
"Múi giờ lệch tám tiếng," Châu Duy Khinh nói tiếp, "tôi sẽ nhắn tin cho em vào mỗi trưa."
"Không có thời gian quan tâm tới anh đâu," Dụ Hành thu dọn ba lô của mình, "dân đi làm công như tụi em bận rộn lắm."
"Tôi nhắn là việc của tôi," Châu Duy Khinh nói, "em cứ bận việc của em."
Dụ Hành nghi ngờ Châu Duy Khinh đã thật sự ghi âm mọi chi tiết anh từng nói, sắp xếp chúng hết ra, rồi vụng về dựa theo đó mà cố hoàn thành nhiệm vụ.
Vì Dụ Hành từng giận dỗi chuyện mua xe, nên mấy ngày nay Châu Duy Khinh tối nào cũng đến đón anh tan làm. Thật ra vốn là định đưa xe cho Dụ Hành luôn, nhưng căn nhà anh thuê không có chỗ đỗ xe.
Vì Dụ Hành từng than phiền chuyện hắn không nghe điện thoại, nên bây giờ cuộc gọi mỗi ngày đều đến rất đúng giờ. Ngược lại còn thường xuyên bị Dụ Hành thẳng tay cúp máy, vì làm gián đoạn công việc của anh.
Bởi vì mấy việc này chỉ vụn vặt linh tinh, nên trước đây đối với Châu Duy Khinh đều là những điều xa lạ. Hắn có lẽ đã quen nói mấy câu khiến người khác suy nghĩ miên man, nhưng chủ động chăm sóc thì không quá quen thuộc. Hắn chỉ như một học sinh kém không có năng khiếu, bỗng nhiên có được quyển sổ tay hướng dẫn học tập, thế là cố gắng bắt chước máy móc làm theo từng bước.
Lúc Dụ Hành bước vào hành lang chờ thang máy, anh nhìn xuyên qua khe hở của bức tường cũ, thấy xe của Châu Duy Khinh vẫn như cũ đỗ ở đó.
Đèn xe bật sáng, lẻ loi đậu bên lề đường.
Nương theo vệt sáng từ ánh trăng, Dụ Hành để lại một tiếng thở dài rất khẽ giữa không gian mờ tối ấy.
Ngày đầu Châu Duy Khinh đi công tác, bản đồ mới của trò chơi đã hoàn thành khâu thử nghiệm.
Cả phòng làm việc phấn khích như vừa mới được mãn hạn tù, làn khói nặng nề bao trùm mấy hôm trước tan vào hư không, mọi người đi đường phong thái nhẹ nhàng, mặt mũi ai cũng hồng hào thấy rõ. Giám đốc kỹ thuật mang hẳn một khay bia lên lầu, đem mấy ly cà phê trên bàn thay đi hết.
Cuối tuần này Dụ Hành rốt cuộc không cần phải tăng ca nữa, thành công ngủ được đến mười hai giờ trưa. Buổi tối lúc Châu Duy Khinh gọi về, Dụ Hành đang đi cùng đồng nghiệp ra khỏi rạp xem phim.
"Xem phim gì thế?" Châu Duy Khinh hỏi.
Dụ Hành nói tên phim khoa học viễn tưởng vừa mới xem, còn bổ sung đánh giá: "Phim không hay, logic lộn xộn, mà anh cũng đâu có hứng thú thể loại này."
"Không phải không hứng thú," Châu Duy Khinh nói, "chỉ là tôi không giỏi vật lý lắm nên có lẽ xem không hiểu."
Nói tới đây bỗng hắn bảo Dụ Hành đợi một chút, sau đó anh nghe được tiếng gõ bàn phím.
"Anh làm gì đấy?" Dụ Hành thắc mắc.
"Ghi chép lại mục này," Châu Duy Khinh giải thích, "để có dịp đi xem phim với em."
Dụ Hành bỗng dưng bị nghẹn: "Đầu óc anh có vấn đề rồi hả?"
Bây giờ mỗi lần anh nhớ đến chuyện ngày hôm đó, vẫn thấy xấu hổ vô cùng.
"Thật ra trước đây lúc tôi quên mất em nên nhắc nhở tôi." Châu Duy Khinh nói, "hồi ấy tôi không hay đi xem phim với người khác, thế là nhiều lúc tôi chẳng mấy để ý."
Ngày thứ năm Châu Duy Khinh đi công tác, hôm đó là sinh nhật của mẹ Dụ Hành.
Lúc chiều tối Dụ Hành gọi video sang cho hai ông bà, trước màn hình không có một bóng người, đập vào mắt anh chỉ có chậu Lan Điếu mà anh thấy ghét vô cùng.
"Sao nào? Cái chậu cây này phát triển tốt lắm đúng không?" Mẹ Dụ Hành cực kỳ đắc ý, "trồng cây so với nuôi con trai dễ dàng hơn quá nhiều."
"Lan Điếu của mẹ chỉ biết có thở," Dụ Hành nói không biểu cảm, "còn con trai của mẹ vừa mới nhận được tiền thưởng, đang chuẩn bị mua quà sinh nhật cho mẹ nè."
"Tiết kiệm cho bản thân đi," Mẹ Dụ không chút để ý, "Lan Điếu của mẹ có thể ở cùng mẹ hai mươi bốn giờ một ngày."
Ngụ ý là Dụ Hành đã lâu không về nhà.
"Gần sắp năm mới rồi," Dụ Hành nói, "Tết này con về luôn."
Mẹ Dụ gật đầu, vờ như lơ đãng hỏi: "Về một mình à?"
Dụ Hành ngập ngừng hai ba giây mới trả lời: "Để con xem đã."
Ngày thứ chín Châu Duy Khinh đi công tác, Dụ Hành lần đầu tham gia team building của công ty.
Trước khi tổ chức hoạt động này, bên nhóm HR đã gửi bảng bình chọn trong nhóm. Bao gồm leo núi, leo đá... trong đó mấy hạng mục phải vận động cao đều không được quá ba phiếu bầu. Mọi người đa số đều bấm chọn mục mở tiệc không cần vận động thể lực.
Cuối cùng chốt địa điểm tổ chức là một homestay ở ngoại thành, từ trung tâm thành phố lái xe đi khoảng hai giờ. Sau khi đến nơi, bàn bida và ba máy chơi game nhanh chóng bị chiếm đóng, còn KTV trong phòng khách chẳng có ai ngó ngàng.
Dù cho Dụ Hành đã nhấn mạnh trước rằng mình không thể uống rượu, nhưng đã đến đây thì không còn do bản thân quyết định nữa, anh vẫn bị đồng nghiệp quá phấn khích ép uống một cốc bia.
Tối đó Dụ Hành hai má đỏ ửng ngoan ngoãn ngồi trên ghế, nhìn mấy đồng nghiệp trước mặt quơ tay múa chân, cảm thấy hơi lạc lõng không biết theo phe ai.
Cuộc thi uống rượu của mọi người vẫn tiếp tục, âm thanh ồn ào vang lên không dứt. Dụ Hành không có việc gì làm liền nghịch điện thoại. Đang chán chường lướt các ứng dụng, thì trang chủ đột nhiên hiện lên ảnh chụp Châu Duy Khinh đăng trên INS.
Ảnh được chụp ở sông Seine*. Chỉ có phong cảnh và du khách các nước đang đi qua lại, nước sông dưới ánh sáng chỉ lặng lẽ xuôi dòng.
*Sông Seine, nằm giữa trung tâm thủ đô Paris của nước Pháp.
Điều bất ngờ là màu sắc bức ảnh này đặc biệt rực rỡ, hoàn toàn khác một trời một vực với những ảnh đen trắng trước đây của Châu Duy Khinh. Trừ điều đó ra, đây còn là lần đầu tiên hắn thêm chú thích khi đăng ảnh.
"Nước sông không nơi nương tựa, chỉ mong giữ lấy cân bằng."
*Cân bằng là chữ 平衡, có chữ 衡 trong tên Dụ Hành ( 喻衡 )
Ái tình như khóc như kể, nhưng sau cùng cũng chỉ là một dòng sông.
Nước sông không nơi nương tựa, chỉ mong giữ lấy cân bằng.
Dụ Hành nhìn ảnh chụp trong điện thoại, đầu óc anh hơi mơ màng, không biết có phải do tác dụng của rượu hay không.
Anh cảm thấy mình như dòng nước xuôi theo dòng chảy, điện thoại rung hai ba tiếng vẫn không nghe thấy.
Ngay trước khi nó tự động ngắt máy, anh cuối cùng cũng có phản ứng, nhấn nút nghe.
Người gọi là Chu Uyển Nghi, vì trong phòng đang quá ồn ào, Dụ Hành không nghe rõ chữ nào. Anh cầm điện thoại đi một vòng mới tìm được chỗ ngồi tương đối yên tĩnh.
"Lúc nãy cô nói gì vậy?" Dụ Hành hỏi.
"Tôi hỏi cuối tuần này cậu có việc gì không, có muốn đi xem triển lãm với tôi khônggg..." Chu Uyển Nghi cũng cố tình kéo dài giọng nói chuyện với anh.
"À," phản ứng của Dụ Hành lúc này rất chậm chạp, từ tốn trả lời, "cuối tuần này chắc không được, có thể tôi có chút việc."
Do đã uống Lorazepam trước khi lên máy bay, Châu Duy Khinh được Tiểu Phương gọi dậy sau khi hạ cánh. Vừa đứng lên đã thấy đầu choáng váng, cũng may sau khi đi lên ống lồng thì đỡ hơn được chút.
Tay trái hắn xách theo một cái túi, hai vali cỡ ba mươi inch đã được Tiểu Phương làm thủ tục ký gửi. Còn cái túi cầm trong tay là quà riêng cho Dụ Hành, là mục thứ năm trong sổ ghi chép của hắn, trước đây hắn chưa từng chủ động mua quà cho Dụ Hành.
Chuyện mua quà này cũng rất lạ lẫm, hắn không muốn tham khảo ý kiến người khác. Sau cùng hắn chọn mua một máy chơi game không có bán trong nước và một chiếc khăn quàng cổ.
Khăn quàng là mang theo lòng riêng, bởi vì lúc Dụ Hành quàng khăn trông cực kỳ giống mấy bé động vật nhỏ.
Chỉ là không hiểu sao, hôm nay Dụ Hành vẫn chưa trả lời tin nhắn của hắn. Khung chat vẫn dừng ở lời nhắn hắn để lại lúc nối chuyến bay, đến bây giờ hạ cánh rồi mà vẫn không có hồi âm.
Lúc trên xe về nhà, Châu Duy Khinh tiếp tục thử gọi cho Dụ Hành một lần nữa, nhưng vẫn không có ai bắt máy.
Có lẽ là đang tăng ca, Châu Duy Khinh suy đoán. Thật ra hắn luôn không hài lòng với cường độ làm việc của Dụ Hành, có điều đó là đặc trưng nghề nghiệp của đối phương, hắn cũng không còn cách nào khác.
Tiểu Phương đưa hắn tới cửa, rồi hắn tự mình kéo hai cái vali đi lên.
Vừa bật đèn vào nhà, trong nháy mắt hắn liền sững sờ cả người.
Dụ Hành cuộn mình ngủ trên sofa như quãng thời gian rất lâu về trước.
Trong phòng còn có bảy, tám thùng giấy xếp ngay ngắn vẫn chưa được mở ra.
Có lẽ ánh đèn quá chói, Dụ Hành động đậy hai cái, mơ màng mở mắt: "Rốt cuộc cũng về rồi, chuyến bay của anh không phải tám giờ hạ cánh sao?"
"Ừm," Châu Duy Khinh còn chưa hoàn toàn phản ứng kịp, "đáp xuống trễ một chút."
"À," Dụ Hành vươn vai xong than phiền với hắn, "khu nhà của anh phiền phức thật đấy, dọn ra cũng cần giấy, dọn vào cũng cần giấy. May mà bảo vệ chưa đổi người, em năn nỉ mãi anh ta mới nể tình cho qua."
Rồi lại hỏi: "Anh ăn cơm chưa?"
Châu Duy Khinh lắc đầu: "Vẫn chưa."
Dụ Hành hào phóng đứng dậy, đi về phía bếp: "Vậy vừa hay, vốn dĩ không định chừa cho anh đâu, tại hôm nay canh khoai tây em nấu quá thành công, nên quyết định ban thưởng cho anh một bát, hi vọng anh cố gắng học tập."
Nhưng Dụ Hành chưa kịp đi tới phòng bếp, lúc ngang qua cửa đã bị Châu Duy Khinh nắm lấy tay. Ngay tại lối vào quen thuộc này, hắn dùng một sức lực trước đây chưa từng có, ôm chặt lấy Dụ Hành lâu thật lâu.
Mà vào một ngày trước, Chu Uyển Nghi khi đó đã truy hỏi trong điện thoại: "Có việc? Cậu có việc gì vậy?"
"Tôi muốn chuyển nhà." Dụ Hành trả lời.
"Cậu chuyển về lại à?" Chu Uyển Nghi ngạc nhiên, "lần trước cậu còn nói không chuyển đi, hủy hợp đồng phải đền một tháng tiền thuê mà?"
"Lần trước đúng là tôi nghĩ vậy." Dụ Hành đáp.
Nhưng lúc này ánh mắt anh xuyên qua đám đông hỗn loạn trong phòng, lại như xuyên qua vô số hình ảnh.
Trong mắt anh hiện tại chỉ còn bóng dáng Châu Duy Khinh cô độc một mình.
"Nhưng tôi muốn ở bên anh ấy," Dụ Hành cuối cùng nói, "muốn cho anh ấy vẫn có một nơi gọi là nhà để trở về."
~~~
Lời Editor: dòng chú thích ảnh thầy Châu đăng trên INS ồ quao thật chứ. Nó văn vở, nó ngọt ngào mà nó tình cảm. Dụ Hành chịu không nổi phải tự đóng gói bản thân đem về nhà luôn :)))
[Hoàn] 38. Hình dáng
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.