Người trôi gỗ nổi

Tác giả : Chiết Châu

Chương 15: Brandy Alexander

Sảnh khách sạn suối nước nóng được trang trí theo phong cách Nhật Bản nửa mùa, đặt một tấm bình phong và treo vài bức ảnh cảnh tuyết ở Otaru*. Dụ Hành ngồi trên chiếc ghế gỗ, chỉ có đệm mà không có lưng tựa khiến sống lưng đau nhói.
*Otaru: một trong những trung tâm kinh tế, du lịch nổi tiếng ở bờ biển phía Tây của tỉnh Hokkaido, Nhật Bản.
Cái nhà trọ cách năm trăm mét nói lúc nãy là anh thuận miệng bịa ra. Thực tế suốt đoạn đường tới đây, ngay cả một cửa hàng tiện lợi anh còn chẳng thấy.
Anh dùng điện thoại tìm thử, đừng nói là nhà trọ, cả tiệm net, phòng mát-xa đều cách đây tận năm cây số. Thứ duy nhất ở gần chỉ có một phòng tắm hơi, nhưng dòng đánh giá đầu tiên lại là: "Kỹ thuật viên số mười lăm rất đẹp, tuần nào tôi cũng tới". Thế nên anh thật sự không dám mạo hiểm đến đó.
Khi đang thử xem giữa đêm khuya ở nơi hẻo lánh này có gọi được Didi* không, thì điện thoại vang lên ba tiếng báo sắp hết pin. Lúc đó Dụ Hành mới nhớ, bộ sạc của anh bị Châu Duy Khinh lấy mất rồi.
*Didi: ứng dụng gọi xe ở Trung Quốc.
Quầy lễ tân không có sạc dự phòng cho thuê, Dụ Hành đành đi dạo quanh một vòng tìm vận may. Giờ này hồ ngâm, phòng xông hơi hay nhà hàng đều đã đóng cửa. Chỉ có một chỗ trên tầng hai tên "Đêm đến, tận hưởng thôi!" là còn sáng đèn.
Dụ Hành đoán không sai, nơi đó là quán bar. Vận may của anh cũng không tệ, vừa bước vào đã gặp người quen, là cô gái tên Tiểu Mỹ được cử đón anh đi uống trà lúc ban chiều.
Tiểu Mỹ là cô gái người Đông Bắc, tính tình nhiệt tình cởi mở, vừa thấy anh liền vui vẻ chào hỏi: "Thầy Dụ!"
Dụ Hành gật đầu đáp lại, đi đến quầy bar, ngồi xuống cạnh cô và tiện thể mượn được một cục sạc.
"Sao muộn vậy mà anh còn chạy lên đây?" Tiểu Mỹ hào phóng đưa cục sạc sang. "Còn anh Khinh thì sao?"
Dụ Hành tùy tiện bịa một lý do: "Anh ấy đang làm việc, tôi sợ làm phiền nên đi dạo lung tung xung quanh."
"Thì ra minh tinh cũng phải tăng ca." Tiểu Mỹ cảm thán, "tôi tưởng chỉ có đám làm công bọn tôi mới phải khổ sở đêm đêm làm việc thôi chứ."
Người pha chế trong quầy bar tiến đến hỏi Dụ Hành muốn uống gì, anh chỉ gọi một ly nước đá.
"Sao anh không uống rượu?" Tiểu Mỹ hỏi, rồi ghé sát nói nhỏ: "Đợi lát tôi thanh toán, có thể ghi vào chi phí cho công ty, anh cứ uống thoải mái." TruyenLau.com
"May mà cô nói trước." Dụ Hành lười giải thích, đùa lại: "Không thì vì phép lịch sự lát nữa tôi lén chạy đi thanh toán, thành ra lại tặng tiền không cho sếp mấy cô."
Giữa chừng Trần Nhiên gọi hỏi anh đang ở đâu. Dụ Hành chỉ nói mình đến khách sạn suối nước nóng chơi, tối mai sẽ bay về, những chuyện khác đều không nhắc.
Trần Nhiên không nghi ngờ gì, chỉ than rằng chuẩn bị đám cưới đúng là quá mệt, hai người chụp hình cả ngày rã rời, vậy mà vợ anh vẫn còn sức xem ảnh chụp, liên tục chê chỗ này chỗ kia, lúc thì bảo góc nghiêng của mình xấu, lúc lại bảo ánh mắt Trần Nhiên nhìn cô không đủ tình yêu. Lựa đi lựa lại, cuối cùng chọn được có mấy tấm.
Website TruyenLau.com "Cô ấy cứ nói ánh mắt anh nhìn cô ấy không có cảm giác yêu từ cái nhìn đầu tiên." Trần Nhiên tuyệt vọng nói nhỏ: "Sao mà còn cái nhìn đầu tiên gì nữa, anh nhìn cô ấy đã suốt sáu năm trời rồi!"
Dụ Hành bật cười: "Nhưng chị dâu nói đâu có sai. Sáu năm rồi, hôm nay mới là lần đầu tiên chị ấy mặc váy cưới mà."
"Lúc mới nhìn anh đúng là cảm động thật, nghĩ mình có tài đức gì mà cưới được người con gái tốt đẹp thế này," Trần Nhiên thừa nhận. "Nhưng sau năm tiếng chụp hình chưa ăn được miếng cơm nào, nhìn đến cái váy cưới chỉ muốn xào thành món bắp cải thái sợi luôn. Mấy tên phàm phu tục tử giống như anh có lẽ chỉ hợp sống cuộc đời thường ngày vô vị thôi."
Cúp điện thoại xong Dụ Hành nhìn lướt qua lượng pin. Dây và sạc dự phòng của Tiểu Mỹ trông như hàng mua đại, chẳng phải loại sạc nhanh nên giờ mới nạp lên được tầm 20%.
TruyenLau.com Tiểu Mỹ là kiểu người lúc thì có thể ồn ào náo nhiệt, nhưng khi cần vẫn có thể biết ý mà giữ yên ắng. Trong lúc Dụ Hành gọi điện, cô chỉ lẳng lặng mở laptop làm việc.
Hình như cô đang biên tập chỉnh sửa video ngắn để quảng bá cho chương trình. Dụ Hành thấy cô thêm hiệu ứng tuyết rơi, thêm vài dòng chữ hoa mỹ siêu to, rồi thay phiên ghép thử từng đoạn BGM*.
*BGM (Background Music): nhạc nền
Dụ Hành rảnh rỗi vừa nghe vừa cho ý kiến: "Bài thứ tư nghe hay hơn đó."
Tiểu Mỹ liếc anh đầy tinh quái: "Mèo khen mèo dài đuôi* đấy hả?"
*Mèo khen mèo dài đuôi ( 自卖自夸): chỉ sự tự tâng bốc bản thân.
Dụ Hành khó hiểu hỏi: "Là sao vậy?"
"Anh Khinh chưa cho anh nghe à? Bài mới anh ấy viết đó!" Đến lượt Tiểu Mỹ ngơ ngác. "Ấy chết, tôi không phải làm lộ sự kiện bất ngờ gì rồi chứ?"
Dụ Hành lập tức hiểu ra chuyện gì. Anh rất muốn rút lại lời đánh giá dư thừa vừa rồi, chỉ đành uống một ngụm nước đá để che giấu.
Tiểu Mỹ hiểu ý mà bấm mở bài hát hoàn chỉnh: "Thôi, không để anh biết nửa chừng được, tôi trộm bật hết cho anh nghe luôn."
Đó là một bài tình ca rất trong sáng, thậm chí không giống phong cách thường thấy của Châu Duy Khinh, nhưng vẫn nghe ra dấu vết quen thuộc của hắn.
Cho dù là người không hiểu âm nhạc, cũng có thể cảm nhận được sự dịu dàng và yêu thương tràn ngập giữa từng giai điệu.
"Không trách anh tự khen mình đâu, bài này đúng là rất hay." Tiểu Mỹ có chút say mê lắng nghe.
Dụ Hành chỉ khẽ "ừ" một tiếng.
"Hâm mộ anh thật," sợ ảnh hưởng người khác, Tiểu Mỹ vặn nhỏ âm lượng xuống, "anh Khinh thường viết nhạc cho anh lắm phải không?"
Dụ Hành chỉ cười, không trả lời.
Anh luôn hưởng thụ những ánh hào quang vốn không thuộc về mình. Anh cực kỳ muốn nói với đối phương rằng, Châu Duy Khinh từng viết những ca khúc chia ly buồn bã cho mối tình non trẻ mười mấy năm trước của hắn. Sau khi chia tay với anh xong thì lại viết những bài tình ca ngọt ngào ngây thơ đến vậy. Tất cả những điều đó đều chẳng liên quan gì đến anh, cũng chẳng có gì đáng để người khác hâm mộ anh. Nhưng không sao, rồi sẽ có ngày mọi thứ về đúng chỗ của nó.
"Nghe xong càng muốn uống rượu quá," Tiểu Mỹ ngáp một cái, lật xem menu rượu. "Cũng may mà ở đây rượu không đắt, hy vọng lúc quyết toán phòng tài vụ đừng làm khó dễ tôi."
Ly rượu cô mới gọi nhanh chóng được bưng lên, chất lỏng màu trắng ngà bên trên rắc chút bột nhục đậu khấu.
"Là rượu gì vậy?" Dụ Hành hỏi.
"Brandy Alexander*, nghe nói là rượu được John Lennon* thích nhất." Tiểu Mỹ nhấm một ngụm. "Anh thật sự không muốn uống một ly sao?"
*Brandy Alexander: một loại cocktail tráng miệng làm từ rượu mạnh, gồm rượu cognac, ca cao và kem, nó trở nên phổ biến vào đầu thế kỷ 20.
*John Lennon: nhạc sĩ, ca sĩ người Anh nổi tiếng, người sáng lập và thủ lĩnh của ban nhạc huyền thoại The Beatles.
Dụ Hành nhìn chằm chằm ly thủy tinh trong tay, không biết đang nghĩ gì, đá viên bên trong va vào nhau kêu leng keng.
Anh bỗng ngẩng đầu: "Được rồi, nhưng cô không sợ hóa đơn vượt ngân sách à?"
Tiểu Mỹ cười khúc khích hai tiếng, gọi pha chế: "Không sao, tôi đã trải qua nhiều lần nên có kinh nghiệm lắm."
-
Châu Duy Khinh đã xóa đi lần thứ ba đoạn âm thanh mình mới thêm vào, sau khi nhận ra những động tác lặp đi lặp lại vô nghĩa đó, hắn đành tắt luôn phần mềm.
Rất hiếm khi hắn bồn chồn không yên như thế này, nhưng hiện tại thì yếu tố quấy nhiễu hắn quá nhiều: dây sạc Dụ Hành bỏ lại đây, đệm sofa bị làm loạn, tất cả đều nhắc nhở hắn rằng một tiếng trước hai người đã có một cuộc trò chuyện vô cùng khó chịu, và hắn không muốn nhớ lại bất cứ câu chữ nào trong đó.
Dụ Hành không đem theo laptop, không biết anh đã rời khỏi khách sạn chưa. Châu Duy Khinh gọi thử cho anh hai lần nhưng không ai bắt máy.
Hắn bị tiếng "tút tút" tự động ngắt làm bực bội, định hút điếu thuốc thì phát hiện hộp thuốc Nam Kinh dạng mảnh kia đã bị Dụ Hành tiện tay lấy mất.
Châu Duy Khinh nằm xuống giường nhìn trần nhà ngẩn người. Điện thoại bỗng reo vang, hắn nhanh chóng liếc mắt xuống, nhưng người gọi lại là Tiểu Phương.
"A lô, anh Khinh." giọng Tiểu Phương nghe như đang ở ngoài, "Mai tám giờ tối bay, sáng không có lịch anh có thể đi ngâm suối nước nóng, trưa có thể ăn buffet ở đây, buổi chiều tôi nhắn tin thông báo, còn buổi sáng tôi sẽ không làm phiền."
"Ừ." Châu Duy Khinh đáp qua loa không hứng thú. "Cậu đang ở ngoài sao? Lúc về mua giúp tôi bao thuốc."
"Đúng là tôi đang ở ngoài thật," Tiểu Phương nói, "nhưng chỗ rừng núi hoang vắng này làm gì có cửa hàng tiện lợi!"
"Không phải có cái nhà trọ sao?"
"Anh trai, đâu ra mà có nhà trọ nào..." Tiểu Phương bất đắc dĩ nói, "xung quanh cách đây năm cây số chỉ có một tiệm sửa xe, mà cũng sớm đóng cửa rồi!"
Hắn buông di động xuống, đưa mắt nhìn đồ đạc Dụ Hành để lại.
Anh vì muốn rời khỏi nơi này mà đến laptop cũng quên đem theo.
Dụ Hành vẫn như vậy, trước đây vì để tiến gần hắn, anh từng dùng rất nhiều cái cớ, hiện tại cũng vì muốn rời khỏi hắn, anh cũng lại bịa ra không ít lý do.
Cuối cùng Châu Duy Khinh quyết định ra quầy lễ tân thử xem sao. Xuống tới sảnh thì may thật, lễ tân có bán thuốc nhưng không nhiều loại lắm, đành mua tạm một bao Ngọc Khê.
Vừa định quay về thì bỗng thấy có người ngồi thụp xuống ngoài cửa khách sạn.
Trong lòng chợt hiện ra một suy đoán, hắn bước nhanh tới, quả nhiên người đó là Dụ Hành.
Anh cũng không thấp nhưng hiện giờ gầy đi, dáng vẻ thoạt nhìn bé nhỏ mỏng manh quá.
"Dụ Hành? Em ngồi ở đây làm gì thế?" Hắn đứng phía sau, thật cẩn thận lựa lời nói, rất sợ bản thân lại nói sai thêm điều gì.
Nhưng Dụ Hành lúc này phản ứng hơi chậm chạp. Nghe tiếng liền chậm rãi nghiêng đầu lên nhìn hắn, cả hai má đỏ bừng như mông khỉ.
"Em uống rượu sao?" Châu Duy Khinh hỏi.
Dụ Hành không trả lời.
Từ góc nhìn từ trên xuống, hắn dễ dàng thấy rõ màn hình điện thoại, ứng dụng gọi xe đã chờ ba mươi phút vẫn không có ai nhận.
"Về trước đã." hắn nói. "Tối nay em ngủ trên giường đi, tôi không ngủ cũng được."
Dụ Hành vẫn không nói lời nào.
Hai người yên lặng thêm hai phút, đến khi gió đêm mùa hè thổi qua khiến Dụ Hành run một cái.
Châu Duy Khinh thở dài, bước tới kéo anh đứng dậy: "Em về phòng đi, tôi sẽ không ở đó, tôi qua phòng Tiểu Phương."
Dụ Hành bị mạnh tay kéo dậy, dường như cuối cùng không nhịn được nữa, liền nôn ra một hơi.
Anh cố nghiêng đầu sang một bên bằng chút lý trí còn sót lại, nhưng vì Châu Duy Khinh vẫn đang đỡ anh nên không thể tránh khỏi.
Châu Duy Khinh cảm thấy cảnh này hơi quen quen, Dụ Hành thay hắn nhắc đến: "Lần đầu tôi gặp anh, hình như anh cũng bị nôn đầy người."
Anh nói chuyện bằng giọng lè nhè không rõ.
"Phải rồi," Châu Duy Khinh chẳng để ý vết bẩn, "nhưng giờ tôi không dám cởi áo nữa, em về phòng với tôi đi."
"Không," Dụ Hành lắc đầu, động tác khiến đầu anh có chút đau, mặt nhăn lại như chịu đựng, "tôi không về đâu hết, chỗ nào cũng không về."
Anh đẩy Châu Duy Khinh ra, loạng choạng bước hai bước, nhưng đã hết sức lực nên chỉ có thể dừng trước một gốc cây, vịn vào đó nghỉ ngơi.
Châu Duy Khinh đi theo, bỏ hẳn ý khuyên nhủ, lấy tờ khăn giấy cuối cùng trong túi, giúp lau khóe miệng cho anh.
"Sao em lại uống nhiều như vậy?" Hắn vừa lau vừa hỏi.
"Không nhiều," Dụ Hành phủ nhận, "chỉ có ba ly cocktail."
Anh có chút ủ rũ: "Tôi còn tưởng mình khá hơn trước rồi chứ."
Châu Duy Khinh nhét khăn bẩn vào túi, lại nâng tay đỡ anh đứng vững hơn. Động tác kéo lệch áo sơ mi làm lộ ra vòng eo trắng mong manh, nhưng bây giờ da quanh bụng hiện lên từng mảng đỏ ửng, thậm chí nổi cả đốm trắng.
"Không phải trước đây em nói là dị ứng bẩm sinh sao? Sao còn phải ép bản thân làm gì?" Châu Duy Khinh hỏi.
Dụ Hành kiên trì cố gắng gạt tay đối phương ra. Châu Duy Khinh không cưỡng ép, thuận theo động tác ấy mà buông tay. Đúng lúc hắn nghĩ sẽ không nhận được câu trả lời, thì nghe Dụ Hành nhỏ giọng nói: "Tôi cũng muốn giống như bọn họ."
Châu Duy Khinh không nghe rõ.
Anh lặp lại: "Tôi cũng muốn giống như Phương Thụ An."
"Phương Thụ An?" Châu Duy Khinh nhíu mày. "Chuyện này liên quan gì đến cậu ta?"
Dụ Hành lúc này dường như không thể giao tiếp bình thường, chỉ bắt được vài từ khóa trong lời đối phương nhưng không thể hiểu trọn hết câu. Anh chỉ lo tự mình nói: "Từ nhỏ tôi đã muốn trở thành kiểu người như vậy, rất lãng mạn cũng rất tùy hứng, có thể chẳng cần để ý đến ánh mắt người khác..."
Anh cố lựa từ ngữ, nhưng dung lượng bộ não hiện giờ chỉ đủ vận hành vài chữ ấy. Anh ảo não nói tiếp: "Nhưng tôi lại không làm được, tôi chỉ mãi lo trước nghĩ sau, rồi lại làm mọi chuyện trở nên khó coi."
"Không hề khó coi đâu." Châu Duy Khinh nói, dù cũng không chắc Dụ Hành có nghe được hay không.
"Cậu ta hợp với anh hơn tôi, phải không?" Dụ Hành ngẩng lên, "Đến cái chuyện mượn rượu làm càn này tôi cũng làm không nổi."
"Em cho rằng tôi với Phương Thụ An ở bên nhau sao?" Châu Duy Khinh cuối cùng cũng hiểu được mấu chốt. "Bởi vì chuyện đó mà em muốn chia tay với tôi?"
Dụ Hành lắc đầu, anh không biết rút kinh nghiệm, cơ thể hiện giờ không chịu nổi động tác ấy, và lại nôn thêm một lần nữa. Trong dạ dày chẳng có thức ăn, nên chỉ còn nôn ra ít dịch lỏng.
Châu Duy Khinh không dám hỏi thêm nữa. Dù sao quần áo cũng đã bẩn, nên hắn dùng tay áo lau cằm cho anh.
Dụ Hành ho khan hai cái, đột nhiên khóe môi cong lên một chút, dù trông anh vẫn rất chật vật: "Nhưng giờ tôi hiểu được một chút tác dụng của rượu rồi."
Anh vừa ho vừa nói, khiến Châu Duy Khinh nghe không chịu nổi nữa: "Mình về phòng rồi nói có được không?"
"Ít nhất rượu có thể làm người ta quên đi hiện thực," Dụ Hành chẳng buồn để ý đến hắn, chỉ nhìn chằm chằm phía trước, vì phản ứng nôn ói mà viền mắt ươn ướt, "Giây phút này khi tôi nhìn anh, lại thấy dáng vẻ của anh trông giống như rất thích tôi vậy."
Châu Duy Khinh im lặng nhìn anh.
Bên tai đột nhiên truyền đến tiếng nói chuyện xa xa, là giọng của Tiểu Phương và Liêu Chiêu, họ vừa nói chuyện vừa đi về phía cổng khách sạn. Dụ Hành khẽ chống người dậy như muốn né tránh. Châu Duy Khinh lập tức bế anh lên không quá khó khăn, đi vài bước đến chỗ tối bên cạnh.
Đặt anh xuống đất rồi hắn vẫn chưa buông tay ngay. Lần này Dụ Hành lại không đẩy hắn ra. "Liêu Chiêu từng hỏi tôi, tại sao lại chọn thời điểm bây giờ để chia tay với anh, rõ ràng trước đây còn có những lúc khó khăn gian nan hơn."
Châu Duy Khinh nhẹ nhàng đáp: "Ừm."
Có lẽ nôn hai lần giúp Dụ Hành tỉnh táo hơn, lời nói trở nên mạch lạc: "Chính vì lúc đó khó khăn nên tôi có thể tự nói với chính mình, là anh cần có tôi. Tôi mới có thể tự lừa dối bản thân rằng, chỉ cần cố gắng chịu đựng, đến khi cuộc sống nhẹ nhõm hơn... thì phải chăng anh sẽ thích tôi thêm một chút."
Lạ thật, dù ánh sáng rất yếu ớt, Châu Duy Khinh lại nhìn rõ đôi mắt của Dụ Hành, nhìn đôi mắt ấy càng ngày càng ẩm ướt cho tới khi nước mắt thật sự tuôn trào.
Dụ Hành cố làm giọng mình bình thản hơn nhưng không thành: "Tôi đã từng nghĩ, không có tình yêu cũng không sao, tôi sống với ai thì chẳng phải là cả đời, ít ra anh sẽ thấy áy náy mà ở bên tôi. Nhưng sau đó tôi lại nghĩ... thôi vậy."
"Tôi chấp nhận chuyện anh không yêu tôi, Châu Duy Khinh." Lúc nước mắt rơi xuống khóe môi, Dụ Hành vẫn cố gắng nặn ra một nụ cười.
"Nên là chúng ta đừng gặp lại nhau nữa."
16. Hợp tan như mây

Đăng Nhập

Đăng Ký Tài Khoản

Quên mật khẩu?

Nhập email của bạn và chúng tôi sẽ gửi hướng dẫn để đặt lại mật khẩu