Một tuần sau khi kết thúc Tết Dương lịch, Dụ Hành bị cảm nặng.
Ngoài lần bị ngộ độc thức ăn bất ngờ trước đó, gần năm sáu năm nay anh gần như chưa từng bệnh nặng như vậy, bất đắc dĩ phải xin phép nghỉ bệnh hai ngày.
Ngay cả Châu Duy Khinh cũng hiếm khi tự kiểm điểm bản thân, tự hỏi nguyên nhân có phải là do hắn không biết tiết chế vào mấy đêm trong kỳ nghỉ.
Dụ Hành thì không mấy để tâm đến việc này, giọng ồm ồm phản bác: "Đừng có nghĩ nhiều, anh chỉ có chút bản lĩnh thế thôi." Triệt để quên mất chuyện hai ngày trước, khi anh vừa cầu xin vừa chửi mắng Châu Duy Khinh là đồ cầm thú.
May mà mấy ngày Dụ Hành bị bệnh, Châu Duy Khinh cũng không có lịch trình, hắn luôn ở nhà chăm sóc cho anh. Cứ mười phút là sờ trán Dụ Hành, hai mươi phút là rót cho Dụ Hành ly nước, nhiệt kế điện tử thì cầm không rời tay, thi thoảng ghé sát gần bấm "tít" một tiếng trên người anh.
Chăm sóc Dụ Hành đến mức ngược lại khiến anh có phần chịu không nổi: "Châu Duy Khinh, sao anh rảnh rỗi quá vậy, anh cố gắng làm việc chăm chỉ đi, nếu lỡ em bị thất nghiệp rồi sao?"
Châu Duy Khinh đang tập trung pha thuốc cho anh uống, nghe vậy thì thản nhiên trả lời: "Em cứ yên tâm, dù hai đứa mình có cùng nhau nghỉ làm, tiền bản quyền cũng đủ nuôi sống hai ta cả đời."
Dụ Hành không thể phản bác mấy lời này, chỉ đành bất mãn không phục nhận ly nước Châu Duy Khinh nhét vào tay mình, hắn còn tiếp tục lấy chăn quấn chặt anh như một cái bánh ú* siêu to khổng lồ trong phòng khách.
*Bánh ú ( 粽子 ), còn gọi là bánh bá trạng. (Một hình meme về bánh ú.)
Kể từ khi Dụ Hành dọn trở về, bố cục của căn phòng đã thay đổi đôi chút.
Trong một quãng thời gian rất dài trước đây, Dụ Hành có hơi e ngại sẽ làm ảnh hưởng đến phong cách trang trí nghệ thuật của Châu Duy Khinh, hành lý cứ để yên trong phòng chứa đồ, vật dụng sinh hoạt thường ngày cũng cố sắp xếp theo ý của đối phương, mỗi người một bên như sao chép rồi dán, nhưng ranh giới hai bên vẫn rất rõ ràng.
Mà hiện tại lúc này, mấy con thú bông kỳ quái của Dụ Hành được quăng rải rác khắp phòng khách. Trong đó có hai cha con ếch mắt to vui nhộn, con lớn thì đứng oai hùng trên kệ trang trí đĩa than đắt tiền của Châu Duy Khinh, còn con nhỏ đang được Dụ Hành ôm trong tay, trở thành phần nhân của chiếc bánh ú hình người.
Ngoài mấy điều đó ra, Châu Duy Khinh cũng dần di chuyển các thiết bị studio vào phòng khách, hắn còn tỉ mỉ lắp thêm một lớp cách âm trên tường. TruyenLau
Mấy hôm nữa là đến ngày đầu quý một, là ngày Châu Duy Khinh gọi điện cố định theo lịch cho mẹ hắn vào mỗi quý. Vốn phải gọi hôm mùng một tháng Giêng, nhưng mấy ngày Tết mẹ hắn đều ở chùa. Châu Duy Khinh trước khi gọi điện thoại có vẻ do dự, quay đầu hỏi Dụ Hành: "Em có muốn nghe không?"
Dụ Hành ôm chặt con ếch nhỏ: "Anh gọi ở đây luôn đi."
Nội dung cuộc trò chuyện chỉ tương tự trước đây. Châu Duy Khinh như mọi khi hỏi thăm sức khỏe mẹ hắn thế nào, chuyện tiền bạc có khó khăn gì không, mẹ hắn sau khi nói mọi việc đều ổn thì nói thêm vài câu khá mơ hồ khó hiểu.
Dụ Hành lơ đãng ngồi bên cạnh lắng nghe, giữa chừng nhịn không nổi ho khan ra vài tiếng.
Website TruyenLau.com
Mẹ Châu Duy Khinh nghe có tiếng động, hỏi: "Có người ngoài bên cạnh con à?"
"Ừm," Châu Duy Khinh không hề kiêng dè giấu giếm, "không phải người ngoài, là người yêu của con."
Đối phương một lúc lâu sau vẫn không nói gì. Cho đến khi cuộc gọi sắp kết thúc, bà chỉ vội nói một câu "Bồ tát từ bi phù hộ" rồi tắt máy.
Nguồn copy từ TruyenLau.com
Dụ Hành có hơi lo lắng: "Bà sẽ không ghét em chứ?"
"Không," Châu Duy Khinh trả lời hết sức chắc chắn, "bà ấy không ghét ai và cũng không thích ai."
Dụ Hành gật nhẹ đầu: "Trước đây anh có từng buồn vì bà ấy không?"
"Chắc là hồi nhỏ thì có," Châu Duy Khinh suy nghĩ xong bèn đáp, "nhưng thời gian dài quá rồi nên tôi không còn nhớ rõ nữa."
Dụ Hành nhẹ nhàng "ừm" một tiếng, sau một lúc lại gian nan cố kéo thân người bệnh rã rời sang, nghiêng đầu cọ xát vào cổ Châu Duy Khinh.
Tối hôm đó, không biết bởi vì bị bệnh hay sao, Dụ Hành ngủ không yên ổn lắm, anh cảm giác mình đang tỉnh táo mà cũng thấy như mình đang chập chờn trong giấc mơ.
Vẫn là giấc mơ cũ năm nào, tuy rằng đã rất lâu rồi anh chưa mơ lại giấc mơ ấy, có điều anh luôn biết rõ đó là vào đêm mưa anh đợi Châu Duy Khinh. Anh cùng hắn đi xe buýt về, sau đó cả hai ngã nhào ngay cổng vào khu nhà, khiến anh cực kỳ chán nản.
Dọn dẹp xong hai hộp mì trộn, Dụ Hành vẫn đứng ở cửa chưa đi, anh nói với Châu Duy Khinh của tuổi đôi mươi: "Tôi biết anh không phải người yêu đạt chuẩn, dẫu vậy tôi vẫn muốn được ở bên anh."
Theo lý như mọi khi, giấc mơ đến đây là kết thúc, nhưng hôm nay nó vẫn tiếp tục kéo dài. Ở khoảnh khắc sau đó, anh nhìn thấy Châu Duy Khinh với gương mặt bất đắc dĩ và bối rối, tựa như hắn chẳng còn cách nào khác, một lúc lâu hắn mới thở dài nói với anh: "Hà cớ gì phải vậy."
Khi đó bên ngoài trời đang đổ cơn mưa rất to, Dụ Hành cố đắp lên cho mình một dáng vẻ cứng rắn không thể đánh bại, vẻ mặt cũng quyết liệt không lui bước, dù trái tim anh đau nhói theo từng tiếng mưa rơi.
Nếu như chẳng phải đường cùng, chẳng có ai lại đi thích lời tỏ tình bất khuất không sợ chết* này.
*Bản gốc ( 视死如归 ): coi thường cái chết, xem cái chết như không.
Đau đớn trong giấc mơ như lan sang hiện thực, Dụ Hành bị cơn ho của chính mình đánh thức, anh cảm giác trong lòng mình cũng u ám mờ mịt một hồi.
"Châu Duy Khinh..." Giọng anh khàn khàn khẽ gọi một tiếng, âm lượng cực kì nhỏ.
Nhưng vì Châu Duy Khinh nằm rất gần, giấc ngủ của hắn xưa nay vốn cũng nông nên lập tức tỉnh giấc ngay.
Hắn lấy tay sờ trán Dụ Hành thấy không phát sốt, xong rồi bèn ôm chầm lấy anh, nhẹ giọng khẽ hỏi: "Sao vậy em?"
Dụ Hành không nói gì, chỉ dùng hết sức mình nép vào ngực Châu Duy Khinh, tựa như muốn chết chìm trong hơi thở của hắn.
May mắn ngày thường thân thể khỏe mạnh, lần sinh bệnh này của Dụ Hành chỉ kéo dài ba bốn ngày, sau khi khỏe rồi lại trở về kiếp sống đi làm công.
Dẫu vậy chiếc Lexus đã bị anh hoàn toàn chiếm dụng, nên ít nhất lúc tan làm về nhà không còn quá mệt mỏi.
Giữa tháng một, lúc Dụ Hành lái xe về có ôm theo một chú chó con lông xù.
Khi anh về đến nhà, Châu Duy Khinh đang căn chỉnh một cây đàn guitar, nhìn thấy trong tay Dụ Hành đang ôm con thú nhỏ, hắn nhướng mày hỏi: "Ở đâu ra vậy?"
Dụ Hành cực kỳ yêu thích vuốt ve lớp lông của con chó: "Chu Uyển Nghi cho đó, Bì Nhị Tổ nhà cô ấy mới sinh."
Châu Duy Khinh không lâu trước đây mới biết chuyện Dụ Hành và Chu Uyển Nghi có liên lạc, hiếm hoi lắm mới lộ ra biểu cảm ngạc nhiên. Dụ Hành một tay bế chó, tay còn lại đưa ra một hộp đóng gói: "Đây, còn có đồ của anh đặt."
Châu Duy Khinh cầm rồi ước lượng cân nặng trong tay, đồ khá nhẹ: "Cô ấy là ép mua ép bán."
Bởi vì được tặng chú chó con nên tâm trạng Dụ Hành rất vui vẻ: "Anh mau mở ra xem coi bên trong là cái gì."
Khui hộp ra thì thấy là một chiếc khuyên tai có hình dạng đinh thép.
Dụ Hành đột nhiên sôi nổi dâng trào: "Tai anh còn lỗ khuyên không?"
Châu Duy Khinh lắc đầu: "Không biết nữa."
Dụ Hành đặt chó nhẹ nhàng lên ghế sofa, nghiêng người qua muốn giúp Châu Duy Khinh đeo khuyên, hắn chỉ có thể ngoan ngoãn ngồi yên mặc anh nhào nặn.
Dụ Hành vừa cẩn thận tìm kiếm lỗ xỏ khuyên, vừa nói: "Anh biết không, ban đầu em còn tưởng anh yêu Chu Uyên Nghi thật, mấy lời ca anh viết lúc đó... cái gì mà gỗ hoang trôi dạt, nghe buồn thảm quá trời."
Châu Duy Khinh khẽ cười: "Đó là tôi viết cho bản thân mình."
"Giờ thì em biết rồi," Dụ Hành nói, "nhưng mà ý nghĩa của nó là gì vậy?"
Châu Duy Khinh không lập tức trả lời, như là khó khăn cân nhắc câu chữ, thật lâu sau mới mở miệng: "Em đã từng nghe câu chuyện về khúc gỗ nổi và người đi đường chưa?"
"Chưa."
"Đại khái là có một nhóm người muốn qua sông, tưởng rằng thấy thuyền nhỏ trôi tới, ai ngờ đến gần mới biết là khúc gỗ nổi dạt vào," Châu Duy Khinh bình thản kể chuyện, "Lúc đó tôi đã nghĩ, mình thật giống như khúc gỗ nổi không có giá trị kia."
Sờ sờ vuốt vuốt một hồi, Dụ Hành rốt cuộc cũng đeo xong chiếc khuyên, hai tay anh ôm lấy mặt Châu Duy Khinh, vừa lòng ung dung nói: "Thế thì xem em như cây đinh nhé, ghim chặt anh ở chỗ này không cho đi đâu hết."
Kỳ nghỉ Tết Âm lịch, Dụ Hành dẫn theo Châu Duy Khinh về quê mình. Đây có lẽ là lần Châu Duy Khinh thấy căng thẳng nhất kể từ khi sinh ra, ba mươi mấy năm qua hắn chưa từng có cảm giác lo lắng đến thế.
Lúc còn ở trên xe, hiếm hoi lắm mới thấy hắn lộn xộn không yên, cứ cách nửa tiếng lại hỏi Dụ Hành mấy điều cần phải lưu ý.
Dụ Hành bị hắn quấy rầy đến bực bội: "Đã nói với anh rồi, trong mắt bọn họ chỉ nhìn thấy cây cỏ, ngoài ra mọi thứ là vô nghĩa. Em chỉ đến ăn ké cơm, anh cũng chỉ đến ăn ké cơm, đừng coi mình quan trọng làm gì!"
Thực tế Dụ Hành đúng là cực kỳ hiểu rõ bố mẹ anh, hai người đứng ở cửa bấm chuông năm phút, mẹ Dụ mới thong thả từ trong đi ra.
Sau khi mở cửa, câu đầu tiên là lập tức than phiền: "Sớm không đến muộn không đến, lại canh ngay lúc mẹ đang tưới cây."
"Con đã gọi trước cho mẹ nửa tiếng, tại mẹ chọn đúng lúc này đi tưới cây mà." Dụ Hành nở một nụ cười không tự nhiên, "À phải rồi, đây là Châu Duy Khinh."
Mẹ Dụ đứng yên tại chỗ, quan sát Châu Duy Khinh từ trên xuống dưới, hắn cảm giác như có con dao đang kề vào sống lưng.
Mười giây sau, mẹ Dụ đưa ra kết luận: "Xem coi người ta cao hơn con bao nhiêu, là do con hồi nhỏ kén ăn quá đó."
Dụ Hành không thèm nghe, cởi giày chạy thẳng vào phòng bếp: "Bố, hôm nay có chân gà không? Có thịt bò không?"
Đã gần mười năm kể từ lần cuối Châu Duy Khinh đến nhà ông bà hắn ăn Tết, giữa lúc đó mỗi dịp năm mới hắn thường có việc hoặc chỉ quen ở một mình, vì vậy đối với mấy món đồ trang trí Tết tràn ngập trong phòng hắn đều thấy rất lạ lẫm.
Hắn cũng tự hỏi có nên xuống bếp giúp đỡ hay không, dù với năng lực có hạn của bản thân, khả năng gây ra tai họa còn cao hơn.
Nhưng cuối cùng, Dụ Hành đã nhanh chóng đập tan giả thiết trong đầu Châu Duy Khinh, anh ra lệnh cho hắn mang con chó lông vàng đi ra ngoài dạo một vòng: "Luyện tập cho anh một chút, để về nhà biết cách chăm sóc Hạt Mưa."
Hạt Mưa là tên của chú chó con kia. Dụ Hành thấy nó vô cùng giống chú chó năm ấy, dưới đêm mưa cứ đứng nơi ven đường không biết đang đợi chờ ai. Lần này cả hai cùng nhau về quê nên Hạt Mưa được gửi nhờ ở nhà Trần Nhiên.
Châu Duy Khinh không còn cách nào khác, chỉ có thể dẫn chú chó lông vàng đi dạo quanh khu nhà. Thật ra hắn còn khá tận hưởng chuyện dắt chó đi dạo này, trong lòng thoải mái không vướng bận cùng chó đi vòng vòng một tiếng.
Ở thị trấn nhỏ xa xôi này không có ai nhận ra hắn, chỉ có hai cụ già nói "chúc mừng năm mới" khi đi ngang qua.
Sau khi ăn cơm tối xong, hai vị phụ huynh theo thường lệ ra ngoài đi dạo. Châu Duy Khinh theo Dụ Hành vào phòng ngủ của anh, nhà của Dụ Hành không thuộc khu quản lý nên thỉnh thoảng nghe thấy tiếng pháo hoa từ ngoài cửa sổ.
Dụ Hành chăm chú chơi trò chơi trên Switch*, Châu Duy Khinh thì giống hệt như khách tham quan, ngắm nghía căn phòng bày biện lộn xộn của anh. Có một đống đĩa phim khoa học viễn tưởng, những mô hình hết sức kỳ quái, cả sách vở học tập từ nhỏ đến lớn của Dụ Hành, tất cả đều chất đầy trên kệ tủ gần cửa sổ.
*Nintendo Switch: một loại máy chơi trò chơi điện tử.
Ở trên góc trái bàn máy tính, hắn nhìn thấy chồng chất mấy tập tờ quảng cáo, là poster buổi diễn của ban nhạc hồi trước. Tấm poster ấy trước đây được thống nhất do giám đốc nghệ thuật Tóc Vàng thiết kế, phần hình ảnh khó coi đến không dám nhìn thẳng, vài đường cong thô ráp bao lấy mấy gương mặt trong nhóm, sơ sài đến mức nhìn có chút kinh dị.
"Vậy mà em còn giữ sao?" Châu Duy Khinh lật xem từng trang.
Dụ Hành nhìn lướt qua món đồ trên tay hắn, xem thường trả lời: "Để lại làm giấy nháp thôi."
"Từ trường đại học của em đi tới đây, có phải xa lắm đúng không?" Châu Duy Khinh hỏi.
Dụ Hành gật đầu: "Gần một giờ đi taxi."
Switch phát ra một bản nhạc, chắc là Dụ Hành vượt qua được một màn game, đột nhiên anh như nhớ ra điều gì, ngẩng đầu nói: "Hồi đó em ở trong căn phòng này gửi tin nhắn chúc mừng năm mới cho anh," sau đó bất mãn bổ sung thêm, "mà anh có thèm trả lời đâu."
Châu Duy Khinh cố gắng lục lại đoạn ký ức xa xôi đó.
Tết Âm lịch năm ấy hắn đang ở đâu? Có thể là ở nhà của ông nội, lúng túng không yên ở cùng hai ông bà lớn tuổi, hoặc cũng có thể ở phòng tập với Tóc Vàng cho hết thời gian.
Hắn nhớ ra rồi, hắn có nhìn thấy tin nhắn kia. Là một tin nhắn chúc mừng bình thường nên hắn không để tâm. Khi ấy, Dụ Hành đối với hắn chỉ là một cậu sinh viên bốc đồng sôi nổi, tuy vậy hắn vẫn thấy anh đáng yêu hơn những người khác.
Hắn dần dần nhận ra sự nhiệt thành và cẩn trọng của Dụ Hành, hắn từng nghĩ bản thân nên kháng cự nhưng rồi sau đó vẫn chẳng thể chống lại mà bị cuốn theo. Hắn đã hi vọng ánh sáng kia sẽ soi rọi thật lâu, dẫu đồng thời hắn cũng chờ đợi đến khoảnh khắc nó vụt tắt.
Dụ Hành không dám kỳ vọng Châu Duy Khinh yêu mình.
Mà Châu Duy Khinh cũng không dám mong cầu Dụ Hành yêu hắn.
Bọn họ trao đổi với nhau về định nghĩa tình yêu, dẫu thế lại chẳng giải thích được cảm xúc phức tạp của chính mình. Cứ như vậy mơ hồ để thời gian trôi qua bao năm, quanh co vòng vèo một vòng lớn rồi cuối cùng mới chạm vào hình dáng của tình yêu.
Châu Duy Khinh cũng nằm xuống giường: "Vậy từ nay về sau câu chúc mừng năm mới cứ để tôi nói, bù đắp cả vốn lẫn lời cho em nhé."
Dụ Hành dựa sát gần, một người ngồi khoanh chân xếp bằng, một người nằm sấp. Hai người đối mặt với nhau, tựa như hai con vật đang quan sát lẫn nhau.
Tiếng pháo hoa nổ càng lúc càng lớn, hòa lẫn với âm thanh của máy chơi game, nhưng trái lại Dụ Hành cảm thấy khoảnh khắc này như cực kỳ yên tĩnh.
Trong giây phút hơi thở giao nhau, Dụ Hành bất chợt có hơi tủi thân, giữa đêm đông se lạnh anh thấy mắt mình khô rát.
Anh đã cố kìm nén nhưng bản thân vẫn mất kiểm soát, miệng thủ thỉ kể ra: "Hôm ấy lúc nói chia tay, anh cũng chẳng nói gì để giữ em lại."
"Ừm," giọng Châu Duy Khinh dịu dàng chưa từng có, "lúc đó tôi vẫn chưa hiểu được."
Mọi nhu cầu và phản ứng trong chuyện tình cảm của Châu Duy Khinh, đều từng bước học hỏi từ khoảng thời gian ở bên Dụ Hành.
"Phải nói anh muốn có em, phải hỏi em tại sao vậy," Dụ Hành dùng chóp mũi chạm vào mũi đối phương, "đừng để em rời đi."
"Biết rồi," Châu Duy Khinh bằng lòng hết thảy, "bây giờ tôi đã học được rồi."
Đúng mười hai giờ đêm, tin nhắn của Trần Nhiên đến, ngay sau đó là tin nhắn của Chu Uyên Nghi gửi cho hai người, tuy vậy điện thoại đều được đặt ở trên kệ.
Giữa âm thanh ồn ào náo nhiệt, Dụ Hành và Châu Duy Khinh trao nhau một nụ hôn. Tay của Dụ Hành bị Châu Duy Khinh khóa chặt, hắn theo thói quen lâu nay không đổi gõ nhẹ như đánh nhịp.
Mơ màng nhớ lại lần đầu bốc đồng hôn Châu Duy Khinh, lần đó là lần anh dũng cảm nhất và cũng là lần anh sợ hãi nhất.
Vốn dĩ anh chẳng phải là người chơi cá cược giỏi, chọn lấy tấm vé số rồi giả vờ không quan tâm thắng thua, dù vậy cuối cùng anh vẫn bị bản năng khao khát chi phối.
Nhưng thật may mắn thay, anh đã mua đúng dãy số.
HẾT
~~~
Lời tác giả:
Có lẽ tuần sau tôi sẽ bổ sung thêm vài thứ linh tinh.
Lần nữa cám ơn mọi người đã đón đọc câu chuyện còn thiếu sót này.
Cám ơn tất cả bình luận.
Vì lý do công việc nên truyện được viết hơi chậm, và lúc viết nó cũng khá khó khăn với tôi.
Chúc mọi người hết thảy thuận lợi nhé.
~~~
Lời editor: cuối cùng đã làm xong rồi, cám ơn tất cả mọi người đã theo dõi truyện và đồng hành cùng mình đến đây. ❤️
Người trôi gỗ nổi
Cài đặt
Kích thước chữ
Kiểu chữ
Chiều cao dòng
Xem trước
Đây là bản xem trước trải nghiệm đọc của bạn. Điều chỉnh các cài đặt ở trên.
Người trôi gỗ nổi
Chương 38: Hình dáng
🎉 Bạn Đã Hoàn Thành Truyện!
Đề xuất truyện tương tự cho bạn